Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1332: CHƯƠNG 1332: AI LÀ KẺ CHỐNG LƯNG?

Diệp Lăng Phi nhìn thấu tâm tư của Bạch Tình Đình, hắn nói:

- Vợ à, hai chúng ta cùng vào mát xa thư giãn một lát, có gì to tát đâu. Ừm, mình còn có thể gọi chút rượu vang, nghe nhạc. Hôm nay trải qua nhiều chuyện như vậy, anh nghĩ chúng ta cần thả lỏng một chút, em thấy có đúng không?

Bạch Tình Đình gật đầu đồng ý:

- Chồng à, vậy chúng ta vào thôi. Nhưng em nói trước, em chỉ nghe nói về nơi này chứ chưa từng đến đây. Em lo nếu xảy ra chuyện gì, em…

Bạch Tình Đình còn chưa nói xong đã bị Diệp Lăng Phi kéo đi mất.

Khu nghỉ dưỡng này hoạt động theo chế độ hội viên, nghĩa là chỉ hội viên mới được vào. Nếu không phải hội viên, dù bạn có trả bao nhiêu tiền cũng không thể vào được. Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình vừa bước vào trong thì bị bảo vệ chặn lại. Người bảo vệ nói với Diệp Lăng Phi vô cùng lịch sự:

- Thưa ngài, xin hỏi ngài có phải là hội viên không?

- Không phải.

Diệp Lăng Phi đáp thẳng, không hề vòng vo. Hắn vừa dứt lời, người bảo vệ kia liền nói:

- Thưa ngài, sự việc là thế này, chúng tôi hoạt động theo chế độ hội viên, chỉ hội viên mới được vào. Ngài không phải là hội viên của chúng tôi, vậy nên thực sự xin lỗi…

Người bảo vệ đó nói xong liền nghe thấy Diệp Lăng Phi lạnh lùng cất giọng:

- Nói hay nhỉ, cho dù chỗ các người hoạt động theo chế độ hội viên thì đã sao? Lẽ nào chúng tôi không thể đăng ký hội viên ngay tại đây được à? Bây giờ tôi sẽ làm thủ tục, sau đó đi vào, thế chẳng phải là xong sao?

- Thưa ngài, thật sự xin lỗi, chúng tôi không làm thủ tục hội viên tại đây.

Người bảo vệ vừa nói xong, Diệp Lăng Phi liền trợn mắt, túm lấy cổ áo gã bảo vệ:

- Quy định của các người rườm rà quá đấy. Tao không rảnh đôi co với một tên bảo vệ quèn như mày, bây giờ gọi quản lý của các người ra đây, tao muốn nói chuyện với anh ta.

Giọng điệu của Diệp Lăng Phi đầy vẻ hăm dọa, nhưng gã bảo vệ không hề tỏ ra sợ hãi, anh ta nói:

- Thưa ngài, tôi đã nói rồi, đây là quy định của chúng tôi. Ở đây, quy định là quy định, không thể tùy tiện thay đổi.

Trong lúc anh ta nói, sáu bảy người bảo vệ khác đã chạy tới, ai nấy đều trợn mắt nhìn trừng trừng. Trông họ chẳng khác nào một đám côn đồ đến hóng chuyện hơn là bảo vệ.

Bạch Tình Đình không thể ngờ sự việc lại thành ra thế này. Cô chỉ muốn đến đây thư giãn một chút, nào ngờ Diệp Lăng Phi lại nổi nóng với một nhân viên bảo vệ ngay tại cửa. Nhìn tình hình này, nếu Diệp Lăng Phi không buông tay thì đám bảo vệ kia chắc chắn sẽ ra tay. Bạch Tình Đình vội kéo tay Diệp Lăng Phi:

- Chồng à, chúng ta đừng ở đây nữa, mình đi nơi khác thôi!

Lúc này, Diệp Lăng Phi lại cảm thấy nơi này rất thú vị. Theo lý mà nói, cho dù đây là một khu vui chơi giải trí cao cấp, hoạt động theo chế độ hội viên thì cũng không thể có chuyện không cho đăng ký hội viên được. Hơn nữa, thái độ của đám bảo vệ cho thấy chúng dám làm vậy hoàn toàn là vì có chỗ dựa vô cùng vững chắc chống lưng. Diệp Lăng Phi cũng thấy hơi kỳ lạ, quy mô của khu vui chơi này tuyệt đối không phải loại có thể mở ra được với vài trăm triệu, ít nhất cũng phải đầu tư đến vài chục tỷ. Còn bên trong thế nào, vì chưa vào nên hắn cũng không thể đưa ra đánh giá.

Dù vậy, Diệp Lăng Phi đã có thể kết luận, người đầu tư mở khu vui chơi nghỉ dưỡng này tuyệt đối không phải một nhân vật đơn giản. Nếu là một công ty giải trí lớn, thì đây cũng phải là một công ty có thế lực không dễ chọc vào trong nước. Mấu chốt là Diệp Lăng Phi lại không hề biết ngay dưới mắt mình lại có một khu vui chơi nghỉ dưỡng lớn đến vậy. Nếu hôm nay không phải Bạch Tình Đình dẫn hắn đến, có lẽ hắn còn chẳng biết ở đây có một nơi như thế.

Diệp Lăng Phi muốn làm rõ rốt cuộc nơi này là một khu vui chơi nghỉ dưỡng thế nào. Vì vậy, hắn không những không buông tay mà ngược lại còn siết chặt cổ áo gã bảo vệ, nhấc bổng anh ta lên. Diệp Lăng Phi lạnh lùng nói:

- Này cậu trai, nói chuyện nên chú ý một chút, nếu không cẩn thận cái đầu của cậu bay khỏi cổ đấy.

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, sắc mặt gã bảo vệ liền biến sắc. Hai chân anh ta lảo đảo, những người bảo vệ kia thấy vậy liền xắn tay áo, ra vẻ định xông vào.

Diệp Lăng Phi chẳng hề lo lắng. Việc không bắt được nữ đặc công hôm nay đã khiến hắn vô cùng khó chịu. Hắn đang cần một chỗ để trút giận, vừa thấy đám bảo vệ kia định ra tay, Diệp Lăng Phi lại thấy hưng phấn, hắn quay sang cười lạnh với bọn chúng, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. Hành động này càng khiến đám bảo vệ cảm thấy bị coi thường. Bọn họ nghĩ, bên mình đông người như vậy, hoàn toàn không ngán đánh nhau. Khi đến đây xin việc, đã có người nói với họ rằng, ở đây, nếu có kẻ nào dám gây sự, cứ đánh thẳng tay, có chuyện gì khu nghỉ dưỡng sẽ đứng ra giải quyết. Chính vì câu nói đó, đám bảo vệ ở đây mới tỏ ra vênh váo như vậy, cho rằng có chuyện gì xảy ra, ông chủ của họ nhất định sẽ giải quyết hết, không cần phải lo lắng hậu quả.

Người ta sợ kẻ có chỗ dựa, nếu không có kẻ chống lưng, đám bảo vệ này tuyệt đối không dám to gan như vậy, dám động thủ ở Vọng Hải mà không cần hỏi người tới là ai. Bọn họ vừa định ra tay đã khiến Bạch Tình Đình sợ hết hồn. Cô biết Diệp Lăng Phi đánh giỏi, nhưng không biết giỏi đến mức nào. Đám bảo vệ này tên nào tên nấy đều cao to vạm vỡ, lại đông người, Bạch Tình Đình thấy dù Diệp Lăng Phi có giỏi đến mấy cũng khó tránh khỏi chịu thiệt. Hôm nay cô vốn định dẫn Diệp Lăng Phi đến đây thư giãn, không ngờ sự việc lại thành ra thế này, Bạch Tình Đình bắt đầu hối hận. Cô định ngăn Diệp Lăng Phi lại, nhưng nhìn bộ dạng của hắn lúc này, cô không dám hó hé nữa. Bạch Tình Đình đứng tại chỗ, tay chân luống cuống, không biết nên cản hay không.

- Bụp!

Diệp Lăng Phi ném gã bảo vệ xuống đất. Cú ném trời giáng khiến gã ngồi trên mặt đất hồi lâu không động đậy, miệng rên “Ui da”. Diệp Lăng Phi không thèm để ý đến gã bảo vệ đang kêu đau không ngớt, hắn hơi quay người nhìn đám bảo vệ trước mặt, cười nói:

- Đến đây, đúng lúc tao đang muốn chơi với chúng mày. Gần đây chân tay không được vận động, đang muốn tìm chỗ thư giãn thì chúng mày lại tự tìm đến. Ừm, tốt lắm, để hôm nay tao dạy cho chúng mày một bài học, cho chúng mày biết thế nào là Kungfu Trung Hoa.

Diệp Lăng Phi lùi lại một bước, nhưng không hề thủ thế. Hắn thấy, đối phó với đám tép riu này thì chẳng cần phải làm gì cả. Hai tay hắn nắm chặt, mắt nhìn chằm chằm vào đám bảo vệ, chỉ đợi chúng xông đến là sẽ vung nắm đấm, cho chúng biết sự lợi hại của hắn. Nhưng Diệp Lăng Phi không ngờ rằng, ngay khi hắn vừa chuẩn bị ra tay, một giọng nói đàn ông vang lên từ phía sau:

- Dừng tay!

Một người đàn ông mặc âu phục, thắt cà vạt vội vã đi tới. Anh ta chen vào giữa Diệp Lăng Phi và đám bảo vệ, rồi quay sang quát bọn họ:

- Các người làm việc kiểu gì thế hả? Có mắt không tròng hay sao mà không biết hai vị này là ai? Dám gây rối ở đây à, bây giờ lập tức xin lỗi, nhanh lên

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!