Bạch Tình Đình còn chưa dứt lời đã bị Diệp Lăng Phi cắt ngang, hắn nói:
— Không phải đâu Tình Đình. Em nói hội sở này không đơn giản, họ biết tên em thì không có gì lạ, nhưng vấn đề là gã đàn ông này lại biết cả tên anh. Phải biết rằng anh rất ít khi xuất đầu lộ diện ở Vọng Hải, cho nên theo anh thấy, hội sở cao cấp này chắc chắn đã bỏ rất nhiều công sức để điều tra kỹ lưỡng tình hình ở đây rồi!
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Bạch Tình Đình xác định gã đàn ông kia có lẽ không phải kẻ thù của hắn, trong lòng mới tạm yên tâm. Mấy ngày nay, cô luôn lo lắng cho Diệp Lăng Phi, phải biết rằng trước đây cô chưa bao giờ căng thẳng đến thế. Tất cả là vì sự xuất hiện của đám lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm, khiến lòng cô lúc nào cũng canh cánh lo cho sự an toàn của hắn. Vất vả lắm mới giải quyết xong chuyện đó, giờ lại lòi ra một tổ chức Ám Bộ, Bạch Tình Đình vốn đã có thể yên tâm nhưng mọi chuyện lại thành ra thế này.
Thực ra, trong lòng Diệp Lăng Phi sao lại không lo cho Bạch Tình Đình được chứ. Chuyện xảy ra ở Tòa nhà Tập đoàn Quốc tế Thế kỷ hôm nay khiến hắn nhận ra nguy hiểm đang cận kề, hắn không thể xem thường được. Chỉ cần hắn sơ suất một chút là có thể đẩy Bạch Tình Đình vào nguy hiểm cực lớn, và Diệp Lăng Phi không bao giờ muốn chuyện đó xảy ra.
Trác Việt quay lại rất nhanh, theo sau là một cô gái trẻ mặc đồng phục, trên tay cô gái cầm một chiếc đĩa được phủ vải đỏ. Trác Việt vừa bước vào đã lập tức cười nói:
— Thật sự xin lỗi, khi nãy tôi có chút việc bên ngoài, để hai vị phải đợi lâu. Diệp tiên sinh, Bạch tổng, tôi đã chuẩn bị thẻ VIP cho hai vị. Có thẻ VIP của hội sở sẽ được giảm giá 65%, đồng thời cũng sẽ nhận được những dịch vụ mà hội viên bình thường không thể có được.
Trác Việt vừa nói vừa lật tấm khăn đỏ lên, lấy ra hai chiếc thẻ VIP rồi từ từ đưa cho Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình. Điểm khác biệt lớn nhất của cái gọi là thẻ VIP này so với thẻ thường là nó được mạ một lớp vàng óng ánh, đây là vàng thật. Trên mặt thẻ có khắc tên của hội sở, dùng vàng thật làm thẻ hội viên tuy không phải là sáng kiến đầu tiên nhưng ở thành phố Vọng Hải lại không thấy nhiều. Dù các hội sở cao cấp khác cũng dùng thẻ hội viên, nhưng phần lớn cũng chỉ dùng lớp mạ vàng thông thường chứ không phải vàng thật thế này. Hơn nữa, thẻ VIP của hội sở này không chỉ dùng vàng thật mà độ dày của lớp vàng còn hơn hẳn lá vàng thông thường. Diệp Lăng Phi cầm thẻ VIP trong tay, ngắm nghía rồi nói:
— Tôi còn tưởng đây là vàng ròng chứ, không ngờ chỉ là thẻ thông thường. Lẽ nào hội sở của các anh không thể hào phóng hơn một chút sao? Ví dụ như mỗi vị khách quý được phát một tấm thẻ bằng vàng thật, làm hoàn toàn bằng vàng ấy, như thế chẳng phải tốt hơn à!
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Trác Việt cười đáp:
— Diệp tiên sinh, anh hài hước thật đấy, chuyện như vậy mà anh cũng nghĩ ra được. Tôi sẽ suy nghĩ kỹ về đề nghị của anh!
— Cái gì mà suy nghĩ kỹ!
Diệp Lăng Phi cầm tấm thẻ trong tay, nói:
— Giám đốc Trác, thẻ VIP này đối với tôi mà nói cũng không có ý nghĩa gì lớn. Hôm nay tôi đến đây cũng chỉ muốn vào xem thử cho biết chứ không có ý gì khác, cũng không phải tôi thật sự muốn đến đây nghỉ ngơi thư giãn. Thành phố Vọng Hải lớn như vậy, chẳng lẽ lại thiếu những nơi đó sao? Hơn nữa, cứ cho là Vọng Hải không có thì những nơi khác cũng có, Thượng Hải, Bắc Kinh, thậm chí là các đô thị lớn của Mỹ… Tôi chỉ cảm thấy hơi khó hiểu, là một hội sở kinh doanh giải trí, lẽ nào các anh không phải kiếm tiền sao?
Trác Việt cười rồi gật đầu, hắn nói:
— Diệp tiên sinh, chúng tôi đã kinh doanh thì đương nhiên là vì kiếm tiền rồi!
Diệp Lăng Phi vừa nghe Trác Việt nói vậy liền hỏi ngay:
— Giám đốc Trác, nếu đã vì kiếm tiền thì tôi không hiểu tại sao các anh không làm thẻ hội viên trực tiếp. Giám đốc Trác, đừng nói với tôi là thái độ của mấy người bảo vệ lúc nãy đối với chúng tôi chỉ là nhầm lẫn nhé. Mấy lời nói dối lừa con nít đó thì đừng nói trước mặt tôi, tôi không tin đâu!
Trác Việt không hề né tránh, hắn kiên nhẫn nghe Diệp Lăng Phi nói xong rồi mới cười đáp:
— Diệp tiên sinh, những lời anh nói lúc nãy không sai. Đúng là ở đây chúng tôi không làm thẻ hội viên trực tiếp, nói cách khác, người không có thẻ hội viên thì dù anh có tiền cũng không thể vào được. Chúng tôi làm vậy là hoàn toàn muốn đảm bảo quyền lợi cho khách hàng của mình. Hội sở giải trí của chúng tôi có tổng cộng mười ba chi nhánh trên toàn quốc, chỉ cần có thẻ hội viên của một trong mười ba chi nhánh đó thì đều có thể tiêu dùng ở các hội sở còn lại. Diệp tiên sinh, hội sở của chúng tôi chỉ tiếp đón những nhân vật có tiếng ở Vọng Hải. Diệp tiên sinh, tôi nghĩ anh hiểu ý tôi!
— Hiểu thì hiểu đấy!
Diệp Lăng Phi cầm thẻ VIP trong tay, ánh mắt lại nhìn về phía Trác Việt, tia nghi ngờ lóe lên:
— Nhưng tôi vẫn còn một chuyện không hiểu, rốt cuộc tại sao các anh lại làm như vậy?
*
Trác Việt đi lên tầng ba, đứng trước cửa một văn phòng. Hắn đưa hai tay lên miệng hà hơi, ngửi thử xem hơi thở của mình có mùi gì không, sau đó mới giơ tay phải lên, gõ ba tiếng lên cửa.
Rất nhanh sau đó, một giọng phụ nữ từ trong phòng vọng ra:
— Vào đi!
Trác Việt lúc này mới đẩy cửa bước vào. Hắn thấy một người phụ nữ khoảng hơn ba mươi tuổi đang đứng trước cửa sổ, mái tóc cắt ngắn, hai tay chống lên bệ cửa sổ, ánh mắt hướng ra ngoài. Trên bàn làm việc trước mặt cô ta đặt một chiếc laptop, màn hình đang hiển thị hình ảnh từ camera giám sát. Sau khi Trác Việt bước vào, người phụ nữ đó quay người lại nhìn hắn. Trác Việt liếm môi, nói:
— Đã theo lời dặn của bà chủ, thẻ VIP đã đưa cho họ rồi!
— Ừ, rất tốt!
Người phụ nữ đó đi đến bàn làm việc và ngồi xuống, tay phải đặt lên mặt bàn, ngón tay gõ nhẹ lách tách theo một nhịp điệu nào đó. Đột nhiên, cô ta dừng tay lại, âm thanh trong trẻo cũng im bặt. Cô ta ngước mắt nhìn Trác Việt, nhẹ nhàng nói:
— Anh đi kiểm tra xem rốt cuộc Diệp Lăng Phi có lai lịch thế nào?
— Bà chủ, tôi không hiểu lắm!
Nghe đến đây, Trác Việt liếm môi, dường như do dự không biết có nên nói ra hay không. Cuối cùng, hắn vẫn quyết định bày tỏ sự nghi hoặc trong lòng mình:
— Rốt cuộc Diệp Lăng Phi và bà chủ có quan hệ gì? Tôi làm việc cho bà chủ nhiều năm như vậy, chưa bao giờ thấy bà chủ giống như bây giờ…
Câu nói phía sau Trác Việt chưa kịp thốt ra, hắn có chút lo lắng. Hắn ngẩng đầu nhìn người phụ nữ đang ngồi đối diện thì thấy cô ta không có phản ứng gì, hắn mới yên tâm nói tiếp:
— Tôi cho rằng bà chủ, bà…!
Trác Việt vẫn chưa nói hết câu thì nghe một tiếng “vèo”. Một con dao găm sượt qua tai, bay thẳng vào bức tường phía sau lưng hắn, cắm phập vào hồng tâm của tấm bia ngắm treo trên đó.
Cảm giác đau rát truyền đến từ bên tai, Trác Việt cúi gằm mặt, không dám ngẩng đầu lên nữa. Những giọt mồ hôi to như hạt đậu túa ra từ trán hắn. Hai tay Trác Việt nắm chặt vào nhau, cảm thấy lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Hắn không dám nói thêm một lời nào nữa, hai chân bắt đầu run lên. Trong lòng hắn vô cùng hối hận, sớm biết vậy đã không nhiều chuyện đi hỏi. Nhưng Trác Việt thực sự rất muốn biết mối quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và bà chủ là gì, tại sao bà chủ lại có tâm tình dậy sóng như vậy sau khi thấy Diệp Lăng Phi đến.