Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1340: CHƯƠNG 1340: CÔ GÁI TÓC ĐEN (PHẦN 2)

Trịnh Khả Nhạc lập tức lấy điện thoại gọi cho Triệu Đào.

Trương Lộ Tuyết và Trịnh Khả Nhạc rời khỏi tòa nhà tập đoàn. Trịnh Khả Nhạc đã hẹn với Triệu Đào gặp mặt ở nhà hàng Tụ Long Viên, nhà hàng đó không quá xa khách sạn của Triệu Đào. Trịnh Khả Nhạc không hề nhắc đến thân phận của Trương Lộ Tuyết, chỉ nói rằng cô là bạn mình, tối nay sẽ đến cùng, nhờ Triệu Đào mời cả hai một bữa cơm. Triệu Đào lập tức đồng ý không chút do dự.

Trương Lộ Tuyết không để tâm đến bữa cơm, cô chỉ muốn ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa. Sau khi cùng Trịnh Khả Nhạc lên xe, Trịnh Khả Nhạc bỗng nhiên nói:

- Chị Lộ Tuyết, chị có nghĩ nếu anh Diệp biết chị đi ăn cơm với người đàn ông khác thì anh ấy sẽ tức giận không?

Trịnh Khả Nhạc chỉ thuận miệng nói chứ không có ý gì khác. Nhưng lời này lại khiến Trương Lộ Tuyết suy nghĩ. Sau khi thắt dây an toàn, cô không lái xe ngay mà cầm điện thoại lên gọi cho Diệp Lăng Phi:

- Khả Nhạc, em nói đúng lắm, chị phải cho tên Diệp Lăng Phi kia biết chị hẹn hò với người đàn ông khác, để xem anh ta có phản ứng gì. Đừng tưởng chị không thể hẹn hò với ai khác mà không thèm gọi điện cho chị. Hừ!

Nghe Trương Lộ Tuyết nói vậy, Trịnh Khả Nhạc thầm hối hận. Sớm biết thế này cô đã không nói câu đó. Lỡ như Diệp Lăng Phi tức giận, ai biết anh có trút giận lên đầu cô không. Lúc này, dù Trịnh Khả Nhạc muốn khuyên can cũng không kịp nữa rồi, chỉ có thể âm thầm hối hận.

Trương Lộ Tuyết bấm số của Diệp Lăng Phi. Khi cô gọi, Diệp Lăng Phi đã cùng Bạch Tình Đình về đến nhà và đang nói chuyện phiếm với Chu Hân Mính. Suzu Yamakawa đưa điện thoại cho Diệp Lăng Phi, vì Chu Hân Mính sắp sinh, những vật dụng có bức xạ như điện thoại, máy tính không nên để gần cô, tránh ảnh hưởng đến thai nhi.

Diệp Lăng Phi nhận điện thoại từ tay Suzu Yamakawa, nhìn thấy tên Trương Lộ Tuyết hiển thị trên màn hình, hắn thầm may mắn vì không phải Bạch Tình Đình bắt máy. Nếu để Bạch Tình Đình biết, ai biết cô sẽ nghĩ gì.

Diệp Lăng Phi nghe máy, giọng Trương Lộ Tuyết vang lên từ đầu dây bên kia:

- Diệp Lăng Phi, tối nay em đi ăn cơm!

Trương Lộ Tuyết chỉ nói một câu rồi im lặng. Diệp Lăng Phi thấy hơi lạ, bèn hỏi:

- Lộ Tuyết, em muốn mời anh ăn cơm à?

- Em không dám mời anh đâu! – Trương Lộ Tuyết lập tức đáp. – Em chỉ báo cho anh một tiếng thôi, tối nay có người mời em ăn cơm, anh đừng gọi cho em, em sợ người ta hiểu lầm. Em chỉ nhắc nhở vậy thôi, Diệp Lăng Phi, anh nhất định phải nhớ đấy!

Ban đầu Diệp Lăng Phi không nghĩ nhiều, nhưng nghe những lời sau đó của Trương Lộ Tuyết, hắn mới cảm thấy có vấn đề.

- Trương Lộ Tuyết, chẳng lẽ em hẹn hò với người đàn ông khác?

- Có liên quan đến anh sao? – Trương Lộ Tuyết lập tức phản bác. – Đây là chuyện của em, em và anh không danh không phận, dù em có gặp gỡ người khác thì đó cũng là quyền của em, anh không có quyền can thiệp. Diệp Lăng Phi, anh đừng hỏi nhiều nữa, cứ lo cho bà xã của anh đi. Tối nay em sẽ có một bữa tối lãng mạn dưới ánh nến ở nhà hàng Tụ Long Viên. Ăn xong có thể em sẽ đi bar uống rượu, hoặc đi hát karaoke, cũng có thể sẽ đi khiêu vũ. Nghĩ thôi đã thấy háo hức rồi. Diệp Lăng Phi, em không nói nhiều với anh nữa, em hẹn gặp người ta lúc sáu giờ tại nhà hàng Tụ Long Viên, tòa nhà thương mại số 120 đường trung tâm thành phố. À, anh nhớ đừng quấy rầy em nhé, nếu anh dám xuất hiện em sẽ giận thật đấy, nhớ chưa, đừng đến Tụ Long Viên đấy!

Nghe Trương Lộ Tuyết nói một tràng, Diệp Lăng Phi thầm bật cười. Cô bé ngốc này, rõ ràng là đang bảo hắn phải đến, nếu không đã chẳng nói địa chỉ cặn kẽ như vậy. Diệp Lăng Phi định nói gì đó thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng tút tút, Trương Lộ Tuyết đã cúp máy. Hắn bỏ điện thoại xuống, suy nghĩ một chút rồi xoay người đi về phòng ngủ.

Trương Lộ Tuyết cúp máy, Trịnh Khả Nhạc ngồi bên cạnh đã nghe không sót một lời. Cô vốn đang lo Diệp Lăng Phi sẽ tức giận, nhưng nghe những lời của Trương Lộ Tuyết, cô cũng hiểu ra. Trương Lộ Tuyết rõ ràng là muốn Diệp Lăng Phi ghen, nếu không đã chẳng khai báo rành rọt cả thời gian lẫn địa điểm như thế.

Trịnh Khả Nhạc không nói gì, ngược lại Trương Lộ Tuyết lại lên tiếng trước:

- Ừm, Khả Nhạc, chúng ta đi thôi. Tự nhiên chị thấy ăn ngon miệng hẳn, không biết tại sao tâm trạng lại tốt lên nhiều rồi!

Trịnh Khả Nhạc mỉm cười, trong lòng thừa biết tại sao tâm trạng Trương Lộ Tuyết lại tốt lên, nhưng cô không nói ra, chỉ đáp:

- Vâng ạ!

Trương Lộ Tuyết nổ máy rời khỏi bãi đậu xe. Ngay khi xe cô vừa đi khỏi, một người phụ nữ nấp gần đó cũng nhanh chóng rời đi. Cô ta ra lề đường vẫy một chiếc taxi.

- Làm ơn đi theo chiếc xe phía trước!

Người phụ nữ tóc đen vừa lên xe đã nói với tài xế bằng giọng tiếng Trung lơ lớ. Gã tài xế là một người đàn ông hơn 40 tuổi, lái xe ca ngày, cũng chỉ là tài xế làm thuê. Nghe người phụ nữ nói, gã vừa lái xe vừa lẩm bẩm:

- Lại là người nước ngoài, xem ra tiếng Trung của chúng ta đã thành ngôn ngữ thế giới rồi, người ngoại quốc cũng biết nói!

Người phụ nữ tóc đen không nói gì, ánh mắt vẫn dán chặt vào chiếc xe phía trước. Gã tài xế thấy cô không có phản ứng, liền tự nhủ:

- Biết mình nhiều chuyện rồi, tốt nhất là im lặng!

Trương Lộ Tuyết không hề hay biết mình đang bị theo dõi, cô và Trịnh Khả Nhạc vẫn vui vẻ trò chuyện trong xe. Trương Lộ Tuyết rất tò mò về người bạn học tên Triệu Đào của Trịnh Khả Nhạc, dọc đường cô liên tục hỏi về anh ta. Khi gặp đèn đỏ phía trước, Trương Lộ Tuyết dừng xe lại.

- Khả Nhạc, em không muốn tiến tới với cậu bạn học đó à? – Trương Lộ Tuyết hỏi.

Trịnh Khả Nhạc lắc đầu:

- Không ạ, em không có tình cảm gì với cậu ấy, không muốn có bất cứ dính dáng gì cả!

Trương Lộ Tuyết cười nói:

- Chuyện này chưa chắc đâu, Khả Nhạc. Đừng nói chắc chắn như vậy, chuyện nam nữ vốn không có gì là tuyệt đối, biết đâu tối nay ăn cơm xong em lại có cảm tình với cậu ấy, ngày mai hai đứa lại dính nhau như sam ấy chứ!

Trịnh Khả Nhạc lắc đầu:

- Chị Lộ Tuyết, thật sự không thể nào đâu!

- Chưa chắc đâu!

Trong lúc nói chuyện, Trương Lộ Tuyết tiện mắt liếc qua kính chiếu hậu. Cô không ngờ lại thấy một phụ nữ ngoại quốc tóc đen bước xuống từ chiếc taxi phía sau, đang đi về phía này. Trương Lộ Tuyết không để ý, lại quay sang nói chuyện tiếp với Trịnh Khả Nhạc. Người phụ nữ ngoại quốc tóc đen kia càng lúc càng đến gần xe của Trương Lộ Tuyết, tay phải của cô ta đưa vào trong ngực áo, dường như đang chuẩn bị rút thứ gì đó ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!