“RO, ta không sao.”
RO lắc đầu, mái tóc dài màu bạc khẽ tung bay theo động tác của hắn, tựa như một dòng thác bạc.
Ánh mắt hắn dừng trên người cô gái, trong con ngươi màu xanh lam ánh lên một tia phức tạp.
“Ngươi không sao chứ?”
Cô gái lắc đầu, sắc mặt nàng có chút tái nhợt nhưng vẫn cố gắng gượng cười.
“Ta không sao, cảm ơn ngươi đã cứu ta.”
RO không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn nàng.
Hồi lâu sau, hắn mới chậm rãi lên tiếng: “Màu tóc của ngươi…”
Cô gái vô thức đưa tay lên sờ mái tóc mình.
Nàng kinh ngạc phát hiện, mái tóc đen nhánh vốn có của mình giờ đây đã điểm vài sợi bạc.
Giống hệt màu tóc của RO.
“Đây… đây là chuyện gì?”
RO khẽ thở dài, trong ánh mắt phức tạp kia lại ánh lên một tia đau lòng.
“Đây là di chứng của việc sử dụng dị năng vượt quá giới hạn.”
“Năng lượng của ngươi đã hao tổn nghiêm trọng, sinh mệnh lực cũng bị ảnh hưởng.”
“Màu tóc phai đi, chỉ là biểu hiện bên ngoài mà thôi.”