Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1360: CHƯƠNG 1360: NGƯỜI QUEN CŨ (2)

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói khàn khàn, ẩn chứa sự phẫn nộ. Cô ta lạnh lùng cất lời:

- Diệp Lăng Phi, anh nói nghe đơn giản thật đấy. Tôi cũng mong có thể quên hết chuyện quá khứ lắm chứ. Vậy anh có biết những kẻ năm đó giờ đang ở đâu không?

- Tôi không muốn biết.

Nói đến đây, giọng Diệp Lăng Phi đột nhiên trở nên lạnh buốt:

- Lũ người đó, ngoài cô ra khiến tôi còn chút day dứt, thì những kẻ còn lại, tôi chỉ hận không thể tự tay giết sạch. Tôi chưa bao giờ quên chuyện vượt biên năm đó, Chu Ngọc Địch, cô hiểu không? Lũ đó nên thấy may mắn vì đã chết sớm, nếu không tôi sẽ đích thân tiễn chúng xuống địa ngục.

Chu Ngọc Địch thản nhiên đáp:

- Bọn họ chưa chết. Con đường tôi và họ chọn không giống nhau, họ đã đi một lối khác, nhưng tôi nghĩ dù bây giờ anh có gặp lại, cũng chưa chắc nhận ra đâu. Diệp Lăng Phi, có lẽ tôi sẽ không giết anh, nhưng bọn họ thì chưa chắc. Tôi hy vọng anh nên cẩn thận, biết đâu một kẻ nào đó ngay bên cạnh anh chính là người của họ đấy. Những năm qua, họ đã thay đổi rất nhiều rồi.

Diệp Lăng Phi hừ lạnh:

- Chu Ngọc Địch, cô nói với tôi những chuyện này để làm gì? Giờ thì nói thẳng vào chuyện hôm nay đi. Tôi nghe Dã Thú nói cô là bà chủ ở đó. Vậy nói cho tôi biết, tại sao Dã Thú lại ở chỗ cô? Cô rốt cuộc muốn giở trò gì?

Nghe Diệp Lăng Phi hỏi vậy, Chu Ngọc Địch im lặng giây lát rồi khẽ đáp:

- Tôi… Diệp Lăng Phi, anh đoán xem, anh nghĩ tại sao tôi lại làm như vậy?

Diệp Lăng Phi gằn giọng:

- Tôi làm sao mà biết được, tôi đâu phải là con đàn bà biến thái như cô. À không, phải nói là lòng dạ của cô đã chẳng còn giống người bình thường nữa rồi. Chuyện năm đó càng khiến tôi nhìn thấu cô hơn, Chu Ngọc Địch. Tôi cho rằng nếu năm đó không rời xa cô, mà tiếp tục đi cùng cô và đám đàn ông bị cô khống chế, thì có lẽ cô đã cho tôi một cái chết thê thảm nhất, vì tôi là người duy nhất biết rõ mục đích của cô.

- Diệp Lăng Phi, anh nói không sai, nhưng đó đều là chuyện quá khứ rồi. Chẳng phải ban nãy anh hỏi tôi muốn làm gì sao? Giờ tôi có thể nói rõ cho anh biết, tôi chẳng có ý đồ gì cả, chỉ là muốn tìm người đến chơi thôi. Anh từng đến chỗ tôi rồi còn gì? Chỗ tôi không thiếu thứ gì. Hôm qua vừa hay có mấy người bạn đến muốn đánh bạc, thế là tôi nhớ ngay đến người bạn này của anh. Diệp Lăng Phi, thật không ngờ bạn của anh lại lợi hại đến thế, vừa chơi là liền tù tì hai ba mươi tiếng đồng hồ, ngay cả đồ uống tôi chuẩn bị cho anh ta cũng uống sạch sành sanh. Thật khiến tôi kinh ngạc, không ngờ sức anh ta lại trâu bò đến vậy, uống thứ đó nhiều thế mà vẫn không sao.

Nghe Chu Ngọc Địch nói xong, giọng điệu của Diệp Lăng Phi không khỏi trở nên đanh thép:

- Chu Ngọc Địch, cô nên nhớ cho rõ một điều, bây giờ cô đang ở Vọng Hải. Đừng tưởng tôi không dám động đến cô. Chỉ cần Dã Thú có mệnh hệ gì, tôi đảm bảo sẽ khiến cô…

Diệp Lăng Phi còn chưa nói hết, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng cười lạnh của Chu Ngọc Địch:

- Diệp Lăng Phi, đừng dùng mấy lời đó dọa tôi. Tôi đây cũng không phải chưa từng chết, có chết thêm lần nữa thì đã sao. Tôi biết bản lĩnh của anh, mấy năm nay tôi nắm rất rõ tình hình của anh. Tôi cũng biết bây giờ anh về đây làm một người bình thường, còn lấy vợ nữa. Ồ, nghe nói anh có một cô vợ đang mang thai, Diệp Lăng Phi, lẽ nào anh không muốn biết bây giờ ở chỗ vợ anh có khách tới thăm hay không ư?

Sắc mặt Diệp Lăng Phi tái mét. Hắn không đợi Chu Ngọc Địch nói hết câu đã lập tức gọi điện đến bệnh viện phụ sản. Diệp Lăng Phi gọi cho Trương Vân, hắn biết lúc này Trương Vân đang ở trong bệnh viện. Nghe thấy giọng Trương Vân ở đầu dây bên kia, Diệp Lăng Phi hỏi ngay:

- Trương Vân, trong phòng của Hân Mính có ai khác không?

- Không có ạ, chỉ là hôm nay có người gửi tặng phu nhân một bó hoa tươi.

Nói đến đây, Trương Vân nói thêm:

- Phu nhân nói đồ của người lạ gửi thì không nhận. Tôi đã mang bó hoa đó ra ngoài rồi ạ.

Nghe Trương Vân nói vậy, Diệp Lăng Phi mới tạm thở phào nhẹ nhõm. Chu Hân Mính dù sao cũng là cảnh sát, tính cảnh giác rất cao. Nếu là người bình thường, có lẽ đã nhận bó hoa đó rồi. Chu Hân Mính làm vậy không hề sai, ai mà biết trong bó hoa đó có thứ gì. Diệp Lăng Phi yên tâm hơn, dặn dò Trương Vân phải cẩn thận, bất cứ thứ gì người lạ gửi tặng đều không được nhận.

Sau khi xác nhận chỗ Chu Hân Mính an toàn, hắn mới nói chuyện tiếp với Chu Ngọc Địch. Lần này, giọng điệu của Diệp Lăng Phi không còn chút khách sáo nào, hắn hỏi thẳng:

- Chu Ngọc Địch, cô rốt cuộc muốn gì?

Nghe Diệp Lăng Phi chất vấn, cô ta lại bật cười:

- Tôi muốn gì ư? Diệp Lăng Phi, sao anh lại hỏi tôi như vậy? Vợ anh không phải vẫn bình an vô sự sao? Nếu tôi muốn động đến cô ta, e rằng bây giờ cô ta đã không thể yên ổn nằm trong phòng sinh rồi. Diệp Lăng Phi, anh yên tâm đi, bây giờ tôi không có thời gian để tâm đến chuyện của anh. Chuyện giữa chúng ta, sau này sẽ tính sổ đàng hoàng.

- Chu Ngọc Địch, bây giờ tôi càng ngày càng không hiểu nổi cô. Cô làm ra những chuyện này, rốt cuộc là muốn gì? Lẽ nào muốn từ từ đùa giỡn với tôi? Nếu thật là vậy, tôi nghĩ cô nhầm to rồi. Năm đó, cô hẳn đã thấy rõ tôi không phải là kẻ trọng tình cảm. Nếu uy hiếp đến sự an toàn của bản thân tôi, tôi sẽ không chút do dự mà xử lý bất kỳ kẻ nào, kể cả cô. Tôi hy vọng cô hiểu rõ điều này.

Chu Ngọc Địch lạnh lùng đáp:

- Tôi đương nhiên hiểu, chỉ tiếc là Diệp Lăng Phi anh không có bản lĩnh đó. Tôi biết anh đã sáng lập ra Lang Nha. Có thể trong mắt người khác, tổ chức lính đánh thuê Lang Nha rất lợi hại, nhưng trong mắt tôi thì chẳng là gì cả. Diệp Lăng Phi, thời thế đã thay đổi rồi, không nhất thiết phải chém chém giết giết. Chỉ cần có người chống lưng, anh sẽ có thể nắm trong tay cả thế giới. Đương nhiên, tiền đề là anh phải có giá trị lợi dụng.

Diệp Lăng Phi không nói gì thêm, hắn rít một hơi thuốc. Một lúc sau, hắn mới lên tiếng:

- Tôi không muốn nói nhảm với một người đàn bà như cô nữa. Tôi chỉ muốn biết, khi nào cô thả Dã Thú?

- Bất cứ lúc nào. Nếu anh muốn, bây giờ có thể đưa anh ta đi. Nhưng tôi có một điều kiện, anh phải đích thân đến đây đón người, nếu không thì đừng mong đưa anh ta ra khỏi đây.

- Chu Ngọc Địch, ý cô là tôi bắt buộc phải đến đó?

Diệp Lăng Phi tựa người vào lưng ghế, đưa điếu thuốc ra ngoài cửa xe gạt tàn. Lông mày hắn nhíu chặt lại. Vừa dứt lời, đầu dây bên kia, Chu Ngọc Địch khẳng định chắc nịch:

- Đúng vậy, Diệp Lăng Phi, anh phải đích thân đến, nếu không thì bạn của anh đừng hòng dễ dàng rời khỏi chỗ tôi.

Diệp Lăng Phi khẽ thở dài:

- Xem ra chỗ của cô không phải nơi tử tế gì. Được rồi, tôi đồng ý, bây giờ tôi sẽ qua đó.

Nói đến đây, hắn lại hỏi thêm một câu:

- Chu Ngọc Địch, cô có ngại nếu tôi dẫn theo người không?

Chu Ngọc Địch bật cười:

- Đương nhiên là không ngại. Diệp Lăng Phi, tôi không sợ anh dẫn bao nhiêu người đến đâu. Nếu anh có bản lĩnh, cứ việc san bằng chỗ này của tôi cũng được.

- Chu Ngọc Địch, vậy thì tôi hiểu rồi. Cô yên tâm, tôi sẽ không dẫn người đến. Dù sao chúng ta cũng là người quen cũ, có một số chuyện vẫn nên ngồi xuống từ từ nói chuyện.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!