Trác Việt không thể nhịn được nữa. Lẽ ra gã không nên hỏi Diệp Lăng Phi như vậy, nhưng trong lòng đang có tâm sự nên thật sự không kìm nén nổi. Trác Việt cảm thấy Diệp Lăng Phi và bà chủ của mình có mối liên hệ nào đó, mỗi câu anh ta nói dường như đều ẩn chứa ý gì. Trác Việt chẳng hiểu gì cả, từ sau khi đến Vọng Hải, gã càng ngày càng không hiểu bà chủ của mình rốt cuộc đang nghĩ gì. Gã càng không hiểu, lại càng muốn biết rốt cuộc Chu Ngọc Địch đang nghĩ gì trong lòng. Bây giờ thấy Diệp Lăng Phi cười một cách bí ẩn như vậy, Trác Việt lại càng không kìm được. Gã vừa hỏi vậy thì lại thấy Diệp Lăng Phi cười. Tiếng cười lần này của Diệp Lăng Phi rõ ràng nhỏ hơn nhiều, hắn khẽ nói:
- Tôi cười vì không biết có phải tối qua anh bị mụ tú bà Chu Ngọc Địch kia bắt nạt không?
- Hả…!
Trác Việt nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, ban đầu hơi sửng sốt nhưng sau đó bèn thì thầm:
- Diệp tiên sinh, anh thật biết đùa, nhưng trò đùa kiểu này tốt nhất đừng nên nói ra. Anh nói với tôi thì không sao, nhỡ để bà chủ của tôi nghe được thì không hay đâu.
Diệp Lăng Phi bĩu môi, hừ lạnh:
- Tôi mà phải sợ mụ tú bà Chu Ngọc Địch đó sao? Tôi quen biết cô ta cũng hơn mười năm rồi, năm đó cô ta đã rất mạnh nhưng tôi không hề sợ, bây giờ lại càng không. Nhưng tôi thấy Chu Ngọc Địch mấy năm gần đây chắc hẳn đã trải qua nhiều chuyện, gặp mặt nói chuyện với cô ta cũng phải. Ừm, xem ra tôi cần phải nói chuyện với cô ta một chuyến mới được.
Diệp Lăng Phi lẩm bẩm những điều mà Trác Việt không hiểu rõ lắm. Hắn đi phía trước, Trác Việt theo sau. Trong lòng Trác Việt vẫn đang nghĩ về những lời mà ban nãy Diệp Lăng Phi nói, tối hôm qua gã quả thực đã ở cùng với Chu Ngọc Địch. Nhưng điều Trác Việt muốn biết là tại sao Diệp Lăng Phi lại có thể nhìn ra được, lẽ nào trên người mình còn sót lại dấu vết gì chưa sạch sẽ? Trác Việt thấy hoang mang trong lòng, gã biết tính bà chủ, nếu để bà chủ phát hiện trên người gã có chỗ nào không sạch sẽ thì sẽ phiền phức to.
Trác Việt thấp thỏm không yên. Trên đường đến phòng khách VIP, gã đã mấy lần định mở miệng hỏi Diệp Lăng Phi làm thế nào mà nhìn ra được chuyện tối qua gã ở cùng Chu Ngọc Địch, nhưng lời đến bên môi lại nuốt ngược vào trong. Trác Việt không dám hỏi, chỉ có thể giữ kín trong lòng.
Trác Việt dẫn Diệp Lăng Phi đến phòng khách VIP, đứng bên ngoài cửa là hai nữ tiếp viên. Mặc dù là giám đốc ở đây nhưng Trác Việt cũng không dám trực tiếp đẩy cửa vào, gã đứng ngoài cửa nói:
- Bà chủ, Diệp tiên sinh đến rồi.
Trác Việt vừa dứt lời thì trong phòng vọng ra tiếng một người phụ nữ khàn khàn:
- Trác Việt, bảo Diệp tiên sinh vào đi, tôi đã đợi anh ta lâu lắm rồi.
Khi Trác Việt nghe thấy người phụ nữ kia nói vậy, gã vội vàng đẩy cửa phòng khách VIP ra, rồi dang tay mời Diệp Lăng Phi vào.
Diệp Lăng Phi cũng không khách sáo, rảo bước đi vào. Khi hắn vừa bước vào, Dã Thú đang ngồi đối diện cửa vội vàng đứng dậy, hai mắt gã đỏ ngầu, rõ ràng là cả đêm không ngủ.
Dã Thú vòng qua bàn đi tới chào Diệp Lăng Phi.
- Lão đại, anh đến thật rồi?
Diệp Lăng Phi nhìn Dã Thú, xác định gã chỉ mất ngủ chứ không có chuyện gì khác, hắn mới yên tâm. Diệp Lăng Phi giơ tay phải đấm nhẹ vào vai Dã Thú, nói:
- Thằng nhóc này hóa ra chạy đến đây chơi à. Chơi thì chơi, nhưng đừng đi quá giới hạn, nhất là khi cậu còn không biết mình đang đối mặt với hạng người nào đâu.
Câu nói của Diệp Lăng Phi là ám chỉ Chu Ngọc Địch. Trong phòng khách VIP này, ngoài bốn người đàn ông đang chơi bài ra thì còn một người phụ nữ tóc ngắn, vắt chân ngồi trên sô pha đang nhìn ra. Mặc dù Diệp Lăng Phi và Chu Ngọc Địch đã hơn mười năm không gặp, nhưng lúc này nhìn người phụ nữ tóc ngắn kia, hắn vẫn nhận ra vài phần bóng dáng của Chu Ngọc Địch năm xưa.
Trong điện thoại, Dã Thú đã nói với Diệp Lăng Phi rằng Chu Ngọc Địch rất đẹp. Nhưng khi Diệp Lăng Phi vừa nhìn thấy, Chu Ngọc Địch không hề xinh đẹp như Dã Thú miêu tả, ít nhất trong mắt hắn, cô ta không bằng Bạch Tình Đình. Chu Ngọc Địch mang lại cho người khác một cảm giác rất khó chịu. Đó là cảm giác thường thấy ở những người phụ nữ quyền thế, nhưng ngoài ra, ở cô ta còn toát ra một khí chất gì đó không thể nào lý giải nổi. Ngay cả Diệp Lăng Phi khi đối diện với Chu Ngọc Địch cũng cảm thấy không thoải mái, huống chi là cảm nhận của Trác Việt.
Diệp Lăng Phi quay mặt về phía Chu Ngọc Địch, câu nói ban nãy của hắn rõ ràng là ám chỉ cô ta, và Chu Ngọc Địch cũng biết điều đó. Thấy Diệp Lăng Phi quay đi, Chu Ngọc Địch bèn đứng lên, trên mặt luôn nở nụ cười, cô ta đi tới khẽ nói:
- Diệp Lăng Phi, chúng ta đã lâu không gặp. Anh nghĩ chúng ta nên có một cái ôm nồng thắm, hay chỉ cần một cái bắt tay thân mật là đủ?
- Tôi thấy, hai chúng ta không cần làm gì cả, cứ như bây giờ là được rồi.
Khi đối diện với Chu Ngọc Địch, hắn không thể không cẩn thận. Người phụ nữ này cho người ta một cảm giác rất không thoải mái, dù sao cũng hơn mười năm rồi Diệp Lăng Phi không gặp cô ta, ai biết Chu Ngọc Địch đã trải qua những chuyện gì. Diệp Lăng Phi thấy cứ cẩn thận một chút thì hơn, để tránh bị Chu Ngọc Địch giở trò.
Diệp Lăng Phi nhìn Chu Ngọc Địch rồi nói thêm:
- Không ngờ giọng cô lại trở nên khàn thế này, lẽ nào đây là cái mà người ta vẫn gọi là giọng nói đầy ma lực?
Chu Ngọc Địch dừng lại giây lát rồi cười khẽ:
- Diệp Lăng Phi, anh nói chuyện lúc nào cũng thẳng thắn như thế, không chừa cho người khác đường lui. Lẽ nào anh không biết nói với tôi như vậy là rất bất lịch sự hay sao?
Diệp Lăng Phi không khách sáo đáp:
- Điều đó đương nhiên tôi biết. Chỉ là trong lòng tôi rất tò mò, giọng nói của cô rốt cuộc bị làm sao vậy, Chu Ngọc Địch. Thực sự xin lỗi, vì tôi quá hiếu kỳ đến mức quên cả lịch sự. Bây giờ tôi xin lỗi cô, hy vọng cô tha thứ, đương nhiên nếu cô không tha thứ thì tôi cũng đành chịu.
Chu Ngọc Địch nghe Diệp Lăng Phi nói vậy xong, cô ta không nhịn được phá lên cười. Cô ta lại liếc nhìn Diệp Lăng Phi rồi khẽ nói:
- Diệp Lăng Phi, anh quả thật không thay đổi chút nào, vẫn như năm xưa. Vừa nhìn thấy anh tôi đã biết tính cách của anh vẫn vô lại như trước, xem ra quả nhiên tôi đã không nhìn nhầm. Cái này đều do tâm tính, trong lòng anh nghĩ thế nào thì sẽ biểu hiện ra ngoài như thế ấy.
- Chu Ngọc Địch, theo như cô nói thì chẳng phải trong lòng tôi rất đen tối sao? Cô xem dáng vẻ trưởng thành, thâm trầm của cô bây giờ mà xem. Ồ không, không phải thâm trầm, mà là do trát quá nhiều mỹ phẩm nên da mặt mới trông hồng hào, mịn màng như vậy. Chứ tôi biết, bản chất của cô đen tối lắm.
Chu Ngọc Địch nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô ta lắc đầu:
- Diệp Lăng Phi, câu nói của anh là khen tôi hay mắng tôi vậy?
- Cô nói xem? Nếu cô cho rằng tôi đang khen thì tôi sẽ thừa nhận là tôi khen. Còn nếu cô cho rằng tôi đang mắng thì tôi cũng thừa nhận là tôi đang mắng. Tôi không quan tâm, quan trọng là ở cô, xem cô phản ứng thế nào thôi!
Chu Ngọc Địch lắc đầu nói:
- Xem ra, tính anh vẫn không hề thay đổi. Bỏ đi, tôi không đôi co với anh nữa.
Chu Ngọc Địch nói rồi ngầm bảo Diệp Lăng Phi đến ngồi ở cái bàn bên cạnh ba người kia, cô ta nói:
- Diệp Lăng Phi, nếu anh đã đến, chi bằng đến đây chơi vài ván.