Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1366: CHƯƠNG 1366: LẶNG LẼ ĂN CƠM! (2)

Diệp Lăng Phi không đợi nữ phục vụ kịp phản ứng, đã giơ tay lấy thực đơn từ cô. Hắn lướt qua một lượt, thấy toàn những món quen thuộc, chẳng có gì đặc sắc. Diệp Lăng Phi tùy tiện gọi hai món, rồi bảo cô phục vụ mang cho hắn một chai bia. Tối còn phải lái xe nên hắn không dám uống nhiều, chỉ định nhấp môi cho có lệ. Dù tửu lượng của Diệp Lăng Phi rất tốt, uống bốn năm chai bia cũng chỉ như uống nước lã, chẳng hề hấn gì, nhưng hắn vẫn phải tự kiềm chế. Hắn không sợ bị cướp tiền, chỉ lo lỡ tay đụng phải người khác thì phiền phức. Dù sao bây giờ hắn cũng đang sống giữa đô thị, muốn hòa nhập như một người bình thường thì phải học cách tôn trọng mạng sống của người khác. Cứ mãi chém chém giết giết thì sao mà sống đời bình dị được.

Nữ phục vụ ghi nhớ món ăn rồi cầm thực đơn rời đi. Diệp Lăng Phi ngồi đó, ánh mắt đảo một vòng quanh quán, đã lâu rồi hắn không có thói quen quan sát xung quanh như vậy.

Tốc độ lên món của quán rất nhanh, chỉ loáng một cái, những món Diệp Lăng Phi gọi đã được dọn lên đủ cả. Hắn rót cho mình một ly bia, vừa uống cạn thì điện thoại bỗng vang lên. Diệp Lăng Phi liếc nhìn màn hình, là Bạch Tình Đình gọi.

Lúc nãy khi gọi cho Bạch Tình Đình, hắn đã nghe rõ đầu dây bên kia rất ồn ào, chắc chắn lúc đó cô không ở công ty. Nhưng Diệp Lăng Phi không vạch trần, có những chuyện không nói ra lại hay hơn, nếu hắn hỏi thẳng có khi lại khiến cô thẹn quá hóa giận, càng khó giải thích. Thấy Bạch Tình Đình gọi tới, hắn liền bắt máy. Giọng cô truyền đến từ đầu dây bên kia:

- Ông xã, anh ăn cơm chưa?

- Anh đang ăn!

Diệp Lăng Phi tay trái cầm điện thoại, tay phải gắp một miếng thịt vịt cho vào miệng. Nhưng ngay sau đó, hắn lại đặt đũa xuống, vừa nhai vừa nói:

- Anh về nhà không thấy ai, đành phải ra ngoài ăn một mình đây!

Bạch Tình Đình rõ ràng không ngờ tới, cô ngạc nhiên một lúc rồi vội nói:

- Ông xã, em quên mất tối nay Trương Vân và Suzu Yamakawa đến bệnh viện rồi, đáng lẽ em phải về ăn cơm với anh mới phải. Ông xã, em xin lỗi, anh không giận em chứ!

Bạch Tình Đình đã nói vậy, dù Diệp Lăng Phi có bực mình đến đâu cũng nguôi giận. Hắn nói:

- Tình Đình, không sao đâu, anh không trách em. Ai cũng có việc riêng, em đâu thể lúc nào cũng ở bên anh được. Em cứ lo việc của mình đi, anh ăn một mình cũng được rồi!

- Ông xã…!

Nghe Diệp Lăng Phi nói thế, Bạch Tình Đình có vẻ hơi áy náy, ấp úng:

- Ông xã, thật ra bên em cũng không có chuyện gì, em, em… Ai da…!

Cô vừa nói đến đó thì kêu lên một tiếng khiến Diệp Lăng Phi giật mình, hắn vội hỏi:

- Bà xã, sao thế?

- Không… không có gì đâu! – Bạch Tình Đình đáp – Em vừa lỡ tay làm đổ nước thôi, ông xã, em không sao!

- Không sao là tốt rồi, em cẩn thận một chút nhé! – Diệp Lăng Phi nói – Anh ăn cơm đã, bà xã, chúng ta nói chuyện sau nhé!

- Vâng!

Bạch Tình Đình trả lời.

Diệp Lăng Phi cúp máy, một mình ngồi ăn. Chai bia mới uống được một nửa thì cửa quán mở ra, hai người từ ngoài bước vào.

Một người là cô gái trẻ mặc quần dài, tóc buông xõa, tay cầm túi xách, trông như sinh viên. Người còn lại là một người đàn ông trung niên trạc bốn mươi, đeo kính, ra vẻ trí thức. Hai người này rõ ràng là một cặp. Sau khi bước vào, họ đảo mắt một vòng rồi chọn chỗ ngồi sau lưng Diệp Lăng Phi, một góc khuất dựa vào tường, ánh sáng hơi tối. Người đàn ông chỉ tay về phía đó, cô gái liền lẳng lặng đi theo sau.

Diệp Lăng Phi vừa uống bia vừa ăn, không hề để ý đến hai người họ, mãi đến khi họ ngồi xuống sau lưng, hắn mới biết có người đến.

Hắn cũng chẳng bận tâm họ làm gì, cứ thong thả ăn phần của mình. Món ăn ở đây cũng không tệ. Diệp Lăng Phi giơ tay gọi:

- Phục vụ, tính tiền!

Hắn vừa dứt lời, cửa quán lại bật mở. Bốn năm người phụ nữ trung niên từ ngoài xộc vào. Người dẫn đầu trạc bốn mươi tuổi, tóc uốn lọn, đảo mắt quét một vòng quanh quán. Khi ánh mắt bà ta dừng lại ở người đàn ông ngồi sau lưng Diệp Lăng Phi, đôi mắt bà ta trợn trừng, rồi hùng hổ lao tới. Những người phụ nữ còn lại cũng vội vã chạy theo sau.

Diệp Lăng Phi chưa hiểu chuyện gì xảy ra, thấy đám phụ nữ trung niên đằng đằng sát khí lao đến, hắn còn tưởng họ nhắm vào mình. Diệp Lăng Phi thầm nghĩ, dạo này mình đâu có sức hút với các bác gái thế này, sao lại tìm mình gây sự chứ!

- Chính là nó…!

Người phụ nữ dẫn đầu xông thẳng đến chỗ cô gái trẻ ngồi sau lưng Diệp Lăng Phi, tay phải túm lấy tóc cô gái. Bà ta vung tay, một tiếng “bốp” vang lên chát chúa. Cái tát giáng thẳng vào mặt cô gái, sau đó bà ta mới rít lên chửi rủa:

- Mày, con hồ ly tinh này, dám quyến rũ chồng bà à!

Những người phụ nữ đi cùng cũng hùa vào chửi bới. Diệp Lăng Phi còn chưa kịp định thần thì cô gái kia đã bị đánh ngã dúi dụi vào người hắn. Diệp Lăng Phi cau mày. Tuy hắn không thích dính vào mấy chuyện này, nhưng nếu đã liên lụy đến hắn thì đừng trách hắn không khách khí. Diệp Lăng Phi đứng bật dậy, xoay người quát:

- Bà làm cái gì vậy?

Người phụ nữ trung niên đang cơn tam bành, lại cậy đông người nên chẳng sợ gì, vênh cổ lên mắng:

- Liên quan gì đến mày? Tao đến bắt con hồ ly này, mắc mớ gì tới mày? Đừng có ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng, xía vào chuyện người khác!

Mấy người phụ nữ phía sau cũng phụ họa theo, cho rằng Diệp Lăng Phi muốn xen vào chuyện của người khác. Sắc mặt Diệp Lăng Phi sa sầm. Hắn vươn tay phải, túm lấy cổ áo người phụ nữ, nhấc bổng bà ta lên nhẹ như xách một con gà, rồi gằn giọng:

- Nói cho bà biết, tôi không thích dính vào mấy chuyện thối tha của các người. Nhưng bà đã dám chửi tôi, thì tôi sẽ cho bà biết hậu quả của việc chửi tôi là thế nào!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa giơ tay lên, ra vẻ sắp ném bà ta xuống đất. Những người có mặt đều sợ chết khiếp. Đặc biệt là người phụ nữ trung niên kia, bị dọa cho mặt cắt không còn giọt máu, những lời tục tĩu cũng không dám thốt ra nữa, vội vàng van xin:

- Vị tiên sinh này, thật xin lỗi, thật xin lỗi, xin cậu bỏ qua cho tôi!

Diệp Lăng Phi vẫn xách bà ta lơ lửng, mắt trừng lên, quát:

- Bây giờ mới biết hối hận à? Lúc nãy bà làm gì? Mẹ kiếp! Ông đây chỉ muốn yên tĩnh ăn một bữa cơm mà cũng bị lũ các người phá đám

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!