Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình ngồi trên bãi cát ven biển. Gió biển thổi qua khiến Bạch Tình Đình lạnh run. Bây giờ đã là tháng bảy, ban đêm ở thành phố Vọng Hải hơi se lạnh, đặc biệt là ở bờ biển, vốn dĩ đã lạnh lại càng thêm buốt giá, nếu không cẩn thận sẽ rất dễ bị cảm.
Chiếc quần của Diệp Lăng Phi vừa ngấm nước biển, giờ bị gió thổi vào càng thêm lạnh buốt. Nhưng Diệp Lăng Phi dường như không hề hay biết, ánh mắt hắn vẫn hướng ra biển rộng. Bạch Tình Đình rúc vào lòng Diệp Lăng Phi, được hắn ôm như vậy, cô mới cảm thấy ấm áp hơn.
- Tình Đình, người phụ nữ đó tên là Chu Ngọc Địch...!
Bên bờ biển, Diệp Lăng Phi chậm rãi kể cho Bạch Tình Đình nghe. Dù trước đây Bạch Tình Đình đã biết một vài chuyện của Diệp Lăng Phi, nhưng chuyện về Chu Ngọc Địch thì hắn chưa từng kể cho cô nghe. Thực ra đừng nói là Bạch Tình Đình, ngay cả Chu Hân Ngữ cũng không biết về quá khứ này của hắn.
Đó là chuyện liên quan đến việc Diệp Lăng Phi nhập cư trái phép. Sau khi nghe xong, Bạch Tình Đình kinh ngạc mở to mắt, cô nhìn Diệp Lăng Phi với ánh mắt không thể tin nổi.
- Sao thế?
Thấy phản ứng của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng hỏi:
- Tình Đình, em sợ à?
- Không phải, không phải!
Bạch Tình Đình rúc sâu hơn vào lòng Diệp Lăng Phi, khẽ nói:
- Em chỉ không ngờ ông xã đã trải qua nhiều chuyện đến thế. Những việc anh từng trải qua thật sự khiến em khó lòng tưởng tượng nổi, trước giờ em chưa từng nghĩ đến!
Quả thật, một cô gái ngoan ngoãn như Bạch Tình Đình làm sao hiểu được quá khứ đó của Diệp Lăng Phi. Cuộc sống của cô vốn rất hạnh phúc, chưa từng thiếu thốn thứ gì, muốn gì được nấy. Cô chưa bao giờ tiếp xúc với tầng lớp dưới đáy xã hội, nếu không phải vì ở bên Diệp Lăng Phi, có lẽ Bạch Tình Đình sẽ không bao giờ tin rằng những chuyện đó là thật.
- Anh vẫn luôn nghĩ Chu Ngọc Địch đã chết, không ngờ lại gặp cô ta ở thành phố Vọng Hải!
Diệp Lăng Phi chậm rãi nói tiếp:
- Tình Đình, Chu Ngọc Địch dường như rất hiểu rõ tình hình của anh. Anh không biết rốt cuộc cô ta làm vậy vì điều gì, cho nên anh hy vọng em có thể cố gắng đừng tiếp xúc với người phụ nữ này!
- Vâng, em biết rồi!
Bạch Tình Đình đáp lời.
Diệp Lăng Phi quay lại, kề môi sát gần môi Bạch Tình Đình, cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô một cái rồi nói:
- Tình Đình, đi thôi, chúng ta về!
Bạch Tình Đình vừa định đứng dậy thì bỗng vểnh môi lên, khiến Diệp Lăng Phi ngơ ngác. Hắn nhìn cô rồi hỏi:
- Tình Đình, sao em lại giận vậy?
- Anh còn hỏi nữa sao? Đương nhiên là em giận rồi! Tối nay anh nói dẫn em đi xem phim mà giờ lại đòi về. Em không quan tâm, em phải đi xem phim!
Bạch Tình Đình bỗng nhiên làm nũng. Cô làm vậy chỉ để Diệp Lăng Phi vui lên mà thôi. Cô nhận ra tâm trạng của hắn đang chùng xuống. Ai cũng biết, khi nhắc lại chuyện buồn thì chẳng thể vui nổi. Bạch Tình Đình không muốn thấy Diệp Lăng Phi như vậy nên mới cố tình nhõng nhẽo. Diệp Lăng Phi mỉm cười, lại hôn lên môi cô một cái nữa rồi gật đầu:
- Được rồi, vậy chúng ta đi xem phim. Nhưng...!
Nói đến đây, Diệp Lăng Phi cố ý dừng lại, ra hiệu cho Bạch Tình Đình nhìn quần áo của mình. Quần hắn ướt một mảng, lại còn dính đầy cát. Hắn nói:
- Bộ dạng này của anh, em không sợ người khác nhìn thấy sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của em à?
- Em không sợ!
Bạch Tình Đình bĩu môi:
- Nếu ai dám nói, em sẽ nói lại họ. Ai sợ ai chứ! Dù sao em cũng chỉ quan tâm đến ông xã của em thôi, người khác nghĩ thế nào em mặc kệ!
Liêu Tiểu Hồng đang đứng chờ ngoài ga. Vừa thấy chồng mình là Chu Ba xách túi du lịch từ trong nhà ga đi ra, cô ta đã vội vàng bước tới đón. Đừng thấy vừa nãy trong điện thoại Liêu Tiểu Hồng nói chuyện với Chu Ba bằng giọng điệu nghiêm nghị, giờ vừa gặp mặt, cô ta đã tươi cười rạng rỡ, giọng nói ngọt ngào đến mức khiến xương cốt đàn ông cũng phải mềm nhũn.
- Ông xã, sao bây giờ anh mới đến, em lo cho anh chết đi được...!
Liêu Tiểu Hồng tiến đến trước mặt Chu Ba, hôn lên má hắn ngay trước mặt mọi người. Chu Ba có vẻ không thoải mái lắm, hắn nhìn Liêu Tiểu Hồng như thể đang nhìn một người xa lạ, ánh mắt có chút mơ màng.
- Tiểu Hồng, em không bận gì sao?
Chu Ba xách túi du lịch, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Ngồi tàu một quãng đường dài, dù là vé giường nằm cũng không thể thoải mái như ở nhà. Chu Ba không hiểu nổi phản ứng của Liêu Tiểu Hồng. Hắn vừa hỏi dứt lời, cô ta đã cười duyên đáp:
- Ông xã, em vẫn vậy mà. Anh có đói không? Giờ chúng ta về nhà, em nấu cơm cho anh ăn. Hôm nay em đã chuẩn bị nhiều món ngon lắm, đợi anh về là em vào bếp để ông xã thấy tài nghệ của em ngay!
Liêu Tiểu Hồng vừa nói vừa kéo tay Chu Ba đi về phía chiếc xe Nissan của mình. Chu Ba lẳng lặng đi theo, vẻ mặt khốn khổ không nói nên lời. Hắn không phải kẻ ngốc, sao có thể không biết vài chuyện của Liêu Tiểu Hồng. Hắn đã sớm biết chuyện của cô ta ở thành phố Vọng Hải nhưng cũng đành bất lực, ai bảo hắn chẳng có chút địa vị nào trong nhà. Liêu Tiểu Hồng là một phụ nữ xinh đẹp, lại khéo léo, còn Chu Ba, với tư cách là chồng cô ta, lại kém cỏi hơn rất nhiều. Công việc của hắn chẳng có gì nổi bật, mọi việc trong nhà đều do Liêu Tiểu Hồng quyết định. Dù Chu Ba có chút ấm ức nhưng tính cách hắn vốn đã vậy.
Lần này, Liêu Tiểu Hồng đột nhiên gọi Chu Ba đến thành phố Vọng Hải, bản thân hắn đã thấy có gì đó kỳ lạ. Theo hắn biết, vài ngày trước cô ta nói sẽ sắp xếp công việc ổn thỏa để hắn có thể đến thành phố Vọng Hải. Chu Ba không hỏi nhiều, lúc đó đã đồng ý. Nhưng không ngờ chỉ vài ngày sau, Liêu Tiểu Hồng đã giục hắn đến ngay.
Thực lòng Chu Ba không muốn, nhưng không còn cách nào khác. Hắn đã quen với kiểu cách của Liêu Tiểu Hồng, nhận được điện thoại là vội vã lên đường tới Vọng Hải. Nhưng hắn không ngờ vừa đến nơi đã gặp phải chuyện khó hiểu, đó là thái độ dịu dàng chưa từng thấy của Liêu Tiểu Hồng. Đây là điều mà trước đây Chu Ba hiếm khi được thấy. Trong lòng hắn đã đoán già đoán non, rất muốn biết rốt cuộc Liêu Tiểu Hồng đang có ý đồ gì.
Liêu Tiểu Hồng lái xe, trên đường về căn hộ của mình, cô ta không ngừng nói chuyện với Chu Ba. Hắn chỉ “à”, “ừ” cho qua chuyện, cũng không biết mình và cô ta đã nói những gì. Hắn kết hôn với Liêu Tiểu Hồng đã bốn năm, bốn năm qua xa cách thì nhiều mà gần gũi thì ít, thời gian hai người nói chuyện với nhau cũng chẳng được bao nhiêu. Chu Ba không hiểu rốt cuộc trong lòng Liêu Tiểu Hồng nghĩ gì. Nếu bây giờ cô ta nói ly hôn, hắn cũng sẽ không thấy lạ. Cuộc hôn nhân của hai người vốn đã hữu danh vô thực. Chuyện của Liêu Tiểu Hồng bên ngoài, Chu Ba cũng biết đôi chút. Là đàn ông, hắn có thể nhẫn nhịn không nói, nhưng trong lòng, hắn rất sợ vợ mình. Đây chính là cái gọi là bất lực. Đại đa số đàn ông đều không thể tha thứ cho việc vợ mình có người khác bên ngoài, nhưng Chu Ba lại chịu đựng được. Hắn nhịn được là vì lời hứa của Liêu Tiểu Hồng. Hắn hy vọng cô ta có thể giúp hắn ổn định ở thành phố Vọng Hải, khi đó có lẽ hai người sẽ tiếp tục, còn nếu không được thì chỉ có nước ly hôn.
Chu Ba mải mê suy nghĩ chuyện của mình, không hề nhận ra xe đã dừng lại từ lúc nào. Hắn đã đến chỗ ở của Liêu Tiểu Hồng vài lần, lần nào cũng là cô ta lái xe đưa về.
- Ông xã, xuống xe thôi
❀ Thiên Lôi Trúc ❀ Dịch AI hay