Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1382: CHƯƠNG 1382: LÒNG DẠ ĐỘC ÁC! (2)

"Hừ, tôi còn tưởng là ai chứ, hóa ra là cái đồ vô dụng như cậu à."

Lúc này, một giọng nói chói tai vang lên. Một nam tử trẻ tuổi, mặc bộ quần áo màu trắng, trên mặt mang theo vẻ khinh thường, nhìn Trần Siêu.

Nam tử trẻ tuổi này chính là đường đệ của Trần Siêu, Trần Phong.

Trần Phong nhìn Trần Siêu, ánh mắt tràn đầy khinh thường. Hắn là thiên tài của Trần gia, còn Trần Siêu lại là một kẻ vô dụng, không hề có dị năng nào, vì vậy từ nhỏ hắn đã xem thường Trần Siêu.

"Trần Phong, cậu muốn làm gì?"

Trần Siêu nhìn Trần Phong, ánh mắt tràn đầy tức giận.

Trần Phong cười khẩy một tiếng, nói: "Tôi muốn làm gì ư? Tôi muốn cho cậu biết, cái đồ vô dụng như cậu đây, căn bản không xứng để so sánh với tôi."

Nói xong, Trần Phong định ra tay, nhưng đúng lúc này, một giọng nói vang lên.

"Trần Phong, anh đang làm gì vậy?"

Một giọng nói lạnh lùng vang lên. Một nữ tử trẻ tuổi, mặc bộ quần áo màu xanh nhạt, dung mạo tuyệt mỹ, trên mặt mang theo vẻ tức giận, nhìn Trần Phong.

Nữ tử trẻ tuổi này chính là vị hôn thê của Trần Siêu, Lâm Uyển Nhi.

Lâm Uyển Nhi nhìn Trần Phong, ánh mắt tràn đầy tức giận. Nàng là vị hôn thê của Trần Siêu, đương nhiên không cho phép Trần Phong bắt nạt anh ấy.

"Uyển Nhi, em đến đây làm gì?"

Trần Phong nhìn Lâm Uyển Nhi, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc. Hắn không ngờ Lâm Uyển Nhi lại xuất hiện ở đây.

Lâm Uyển Nhi lạnh lùng nói: "Trần Phong, anh đừng quên, tôi là vị hôn thê của Trần Siêu, anh không có tư cách bắt nạt cậu ấy."

Trần Phong nghe vậy, sắc mặt lập tức tối sầm lại. Hắn có hảo cảm với Lâm Uyển Nhi, nhưng Lâm Uyển Nhi lại luôn tốt với Trần Siêu như vậy, điều này khiến lòng hắn tràn ngập ghen ghét.

"Uyển Nhi, em đừng xen vào chuyện của tôi, tôi muốn dạy dỗ cái đồ vô dụng này."

Trần Phong lạnh lùng nói, ánh mắt tràn đầy sát khí.

Lâm Uyển Nhi nghe vậy, sắc mặt lập tức biến đổi. Nàng biết tính cách của Trần Phong, một khi đã nổi giận thì sẽ chẳng nể nang gì.

"Trần Phong, anh dám sao!"

Lâm Uyển Nhi lạnh lùng quát một tiếng, trong tay xuất hiện một thanh trường kiếm màu xanh lam. Thân kiếm tỏa ra một luồng khí tức băng lãnh, rõ ràng là một món vũ khí dị năng.

Trần Phong nhìn thanh trường kiếm trong tay Lâm Uyển Nhi, sắc mặt lập tức biến đổi. Hắn không ngờ Lâm Uyển Nhi lại mang theo vũ khí dị năng.

"Uyển Nhi, em muốn vì cái đồ vô dụng này mà động thủ với tôi sao?"

Trần Phong lạnh lùng nói, ánh mắt tràn đầy tức giận.

Lâm Uyển Nhi lạnh lùng nói: "Tôi là vị hôn thê của Trần Siêu, đương nhiên tôi sẽ bảo vệ cậu ấy."

Trần Phong nghe vậy, sắc mặt lập tức tối sầm lại. Hắn không ngờ Lâm Uyển Nhi lại nói ra những lời như vậy.

"Được lắm, được lắm, Lâm Uyển Nhi, em cứ chờ đó mà xem."

Trần Phong cười khẩy một tiếng, sau đó quay người rời đi.

Trần Siêu nhìn bóng lưng Trần Phong rời đi, ánh mắt tràn đầy tức giận. Hắn không ngờ Trần Phong lại dám động thủ với Lâm Uyển Nhi.

"Uyển Nhi, em không sao chứ?"

Trần Siêu nhìn Lâm Uyển Nhi, ánh mắt tràn đầy lo lắng.

Lâm Uyển Nhi lắc đầu, nói: "Em không sao, Trần Siêu, anh đừng lo lắng."

Trần Siêu nhìn Lâm Uyển Nhi, ánh mắt tràn đầy cảm kích. Hắn biết Lâm Uyển Nhi vì muốn bảo vệ mình mới dám động thủ với Trần Phong.

"Uyển Nhi, cảm ơn em."

Trần Siêu nói.

Lâm Uyển Nhi cười nhạt một tiếng, nói: "Anh là vị hôn phu của em, em bảo vệ anh là chuyện đương nhiên."

Trần Siêu nghe vậy, trong lòng dâng lên sự ấm áp. Hắn biết Lâm Uyển Nhi rất tốt với mình.

"Trần Siêu, anh đừng lo lắng, em sẽ không để Trần Phong bắt nạt anh đâu."

Lâm Uyển Nhi nói.

Trần Siêu gật đầu, trong lòng dâng lên sự cảm động.

"Uyển Nhi, em về trước đi, anh có việc cần đi một lát."

Trần Siêu nói.

Lâm Uyển Nhi nghe vậy, ánh mắt tràn đầy nghi hoặc, nói: "Anh muốn đi đâu?"

Trần Siêu cười nhạt một tiếng, nói: "Anh muốn đi tìm Trần Phong, anh muốn cho cậu ta biết, anh không phải đồ vô dụng."

Lâm Uyển Nhi nghe vậy, sắc mặt lập tức biến đổi, nói: "Trần Siêu, anh đừng làm bậy, Trần Phong là thiên tài của Trần gia, anh không phải đối thủ của cậu ta đâu."

Trần Siêu lắc đầu, nói: "Anh biết, nhưng anh không thể cứ thế mà bị cậu ta bắt nạt."

Lâm Uyển Nhi nhìn Trần Siêu, ánh mắt tràn đầy lo lắng, nhưng nàng cũng biết tính cách của Trần Siêu, một khi đã quyết định chuyện gì thì sẽ không thay đổi.

"Vậy anh cẩn thận một chút nhé."

Lâm Uyển Nhi nói.

Trần Siêu gật đầu, sau đó quay người rời đi.

Lâm Uyển Nhi nhìn bóng lưng Trần Siêu rời đi, ánh mắt tràn đầy lo lắng. Nàng biết Trần Siêu lần này đi, chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.

"Trần Siêu, anh nhất định phải bình an vô sự trở về."

Lâm Uyển Nhi lẩm bẩm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!