Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1391: CHƯƠNG 1391: THA THỨ (1)

Trước mặt Triệu Đào, Diệp Lăng Phi thẳng thừng nói không chút khách sáo. Diệp Lăng Phi thấy chuyện này nên để Triệu Đào giải quyết. Dù theo quy định thì bên nào phải giải quyết, nhưng vấn đề hiện tại là liệu cảnh sát có đang nhân cơ hội này để trả thù hay không.

Triệu Đào nghe Diệp Lăng Phi nói xong, ông ta bắt đầu thấy lo lắng.

Triệu Đào biết rõ trong đám thuộc hạ của ông ta có một số kẻ ngấm ngầm làm những chuyện không quang minh chính đại. Triệu Đào là cục trưởng, đối với chuyện này cũng nhắm mắt làm ngơ cho qua. Một số chuyện không hề đơn giản như người ngoài vẫn tưởng, Triệu Đào cũng có nỗi khó xử riêng. Lúc này, điều mà Triệu Đào lo lắng là kẻ nào đã gây chuyện với Diệp Lăng Phi. Nếu gây chuyện với Diệp Lăng Phi thì đó không phải là chuyện gì tốt đẹp.

– Diệp tiên sinh, chuyện này tôi biết rõ rồi, anh phải cho tôi thời gian để tôi điều tra.

Triệu Đào ngoài miệng nói vậy nhưng trong bụng ông ta rất lo lắng, đang tìm cách để làm dịu Diệp Lăng Phi, không để hắn báo cáo lên cấp trên. Còn những chuyện sau khi đã làm dịu được Diệp Lăng Phi thì để sau này hẵng hay.

Mục đích Diệp Lăng Phi gọi điện cho Triệu Đào là nhằm để Triệu Đào đứng ra giải quyết. Diệp Lăng Phi thấy chuyện này không còn là một chuyện đơn giản nữa, bên trong đã liên quan đến quá nhiều việc, trong đó có khả năng còn liên quan đến cả cảnh sát. Chính vì như vậy, Diệp Lăng Phi mới để Triệu Đào ra mặt. Triệu Đào là cục trưởng cục công an Vọng Hải, nếu Triệu Đào cũng không giải quyết được thì Diệp Lăng Phi chỉ còn cách tìm Điền Vi Dân.

Nghe Triệu Đào nói vậy, Diệp Lăng Phi thầm hiểu rõ, Triệu Đào sẽ xử lý chuyện này. Diệp Lăng Phi không cần lo lắng nữa, hắn bỏ điện thoại xuống. Ở đây vẫn rất bận rộn, xe cứu hộ, xe cảnh sát đều rọi đèn sáng chói, tiếng còi cảnh sát inh ỏi không ngừng.

Bốn người mặc áo bác sĩ dài trắng đứng ở phía trước xe cấp cứu. Mặc dù có một người đã chết nhưng Diệp Lăng Phi cũng đã đánh bị thương một người, kẻ đó bị hắn đánh vỡ cằm. Khi tỉnh lại, gã kêu đau đớn, các nhân viên y tế vội vàng xử lý vết thương cho gã ta. Dưới đất bên xe cấp cứu đầy những vết máu tươi, hai nhân viên cảnh sát tay cầm máy ảnh đang chụp lại các vết máu.

Tôn Thiên Ngạo ngồi xổm dưới đất, tay phải phủi đất cho bằng phẳng. Con đường này lồi lõm, gồ ghề, có những cái hố đã nhiều lần lấp nhựa đường nhưng đều đã biến mất, để lộ kết cấu đường rời rạc bên trong. Cái gọi là "công trình bã đậu" chính là như vậy, nhưng con đường này vẫn được coi là chấp nhận được, ít nhất nhựa đường còn chưa bị thay bằng đất.

Tôn Thiên Ngạo phủi tay trên mặt đường, cầm lên một sợi thủy tinh. Sợi thủy tinh này dính trên người Chu Ba, không ai chú ý thấy. Nhưng Tôn Thiên Ngạo lại nhìn thấy, gã cầm sợi thủy tinh đó trong tay, liếc nhìn xung quanh, thấy không có ai để ý, Tôn Thiên Ngạo bèn ném sợi thủy tinh đó vào chỗ tối. Gã là một cảnh sát, mặc dù diện mạo bên ngoài của Tôn Thiên Ngạo trông rất hung ác nhưng thực ra gã lại là một người rất tỉ mỉ, cẩn thận. Là một cảnh sát, điều quan trọng nhất là phải tỉ mỉ, cẩn thận, có thể nhìn thấy những dấu vết nhỏ nhất. Tôn Thiên Ngạo cũng không phải là một kẻ tồi. Sợi thủy tinh mà gã vừa phát hiện có thể chứng minh nơi Chu Ba từng đến trước đây. Nếu để một cảnh sát có kinh nghiệm phát hiện ra, sẽ rất dễ truy tìm nơi Chu Ba đã ở trước khi chết.

Tôn Thiên Ngạo vừa ném sợi thủy tinh đi thì tiểu Triệu liền đi tới sau lưng Tôn Thiên Ngạo. Tiểu Triệu bất thình lình hỏi:

– Đại đội trưởng Tôn, anh xem thế nào rồi?

Tiếng của tiểu Triệu khiến Tôn Thiên Ngạo giật mình thon thót. Ban nãy Tôn Thiên Ngạo đang nghĩ cách vứt sợi thủy tinh kia đi mà không để người khác phát hiện, gã không ngờ tiểu Triệu lại ở sau lưng gã, đột nhiên cất tiếng nói. Tôn Thiên Ngạo hơi run rẩy, vội vàng quay người lại, liếc nhìn tiểu Triệu rồi nói:

– A, tôi, tôi xem xong rồi, xem xong rồi.

Tiểu Triệu nghe Tôn Thiên Ngạo nói vậy xong, anh ta thấy kỳ lạ, lẩm bẩm nói:

– Xem xong rồi, lẽ nào lại nhanh đến thế? Đại đội trưởng Tôn, tôi thấy anh từ nãy đến giờ vẫn ở đây không hề đi xem cái xác kia. Ban nãy không phải anh nói đi xem cái xác kia sao?

– A, tôi không xem nữa, không xem nữa.

Tôn Thiên Ngạo cố gắng bình tĩnh lại, gã không muốn để tiểu Triệu thấy mình dao động. Tôn Thiên Ngạo lấy thuốc lá ra, lấy một điếu đưa cho tiểu Triệu nhưng tiểu Triệu không hút. Tôn Thiên Ngạo cầm điếu thuốc vốn định đưa cho tiểu Triệu, liền nhét vào miệng mình.

Tôn Thiên Ngạo hút một hơi thuốc xong, gã mới thấy khá hơn, quay mặt sang phía tiểu Triệu nói:

– Ban nãy tôi đã xem rồi. Vụ án này, nói phức tạp thì phức tạp, nói không phức tạp thì cũng không phức tạp. Tôi thấy cần phải đưa người về đồn để thẩm vấn.

– Chỉ sợ cả anh và tôi đều không có bản lĩnh ấy.

Tiểu Triệu đột nhiên nói ra câu đó. Khi tiểu Triệu nói ra câu đó, Tôn Thiên Ngạo khá sửng sốt. Tôn Thiên Ngạo thấy câu nói của tiểu Triệu rất có hàm ý, dường như muốn nhắc nhở gã rằng người đàn ông kia không thể dây vào được.

Tôn Thiên Ngạo nhìn về phía Diệp Lăng Phi, vừa đúng lúc Diệp Lăng Phi cũng nhìn về phía gã. Tôn Thiên Ngạo thấy Diệp Lăng Phi chỉ là một người dân bình thường, chẳng có gì to tát, gã quay mặt về phía tiểu Triệu, cảm thấy kỳ lạ, hỏi:

– Không biết câu nói của anh có ý gì?

Tiểu Triệu bĩu môi, hừ lạnh nói:

– Anh không biết thì dần dần sẽ biết. Vụ án này, phân cục chúng tôi quản, các anh không phải có ý kiến sao? Vậy được, các anh cứ quản đi, tôi không quản nữa. Đến lúc đó, nếu có chuyện gì xảy ra, đừng tìm chúng tôi giúp đỡ.

Tiểu Triệu vừa nói vậy xong, Tôn Thiên Ngạo hoàn toàn không hiểu gì cả, gã không biết rốt cuộc tiểu Triệu muốn nói gì. Đúng lúc đó, điện thoại của tiểu Triệu reo vang. Tiểu Triệu lấy điện thoại ra xem, bĩu môi, nói:

– Xem ra, phiền phức cứ từng chuyện từng chuyện kéo đến.

Tiểu Triệu lấy điện thoại ra, không nói thêm lời nào khác.

Trước mặt Tôn Thiên Ngạo, tiểu Triệu cầm điện thoại, thì thầm nói:

– Cái gì, vẫn để chúng ta quản? Rốt cuộc là để chúng ta quản hay không để chúng ta quản đây? Không phải tôi không nói, nhưng có một số chuyện tôi thật sự không biết phải làm thế nào. Đại đội trưởng, anh thì chỉ cần nói là được, nhưng còn tôi, anh không thể không nghĩ cho tôi một chút sao? Tôi cần phải…

Tôn Thiên Ngạo nghe tiểu Triệu nói vậy xong, gã ta cau mày lại. Từ khẩu khí của tiểu Triệu, Tôn Thiên Ngạo có thể nghe ra vài điều. Khi tiểu Triệu cúp điện thoại, không đợi tiểu Triệu nói, Tôn Thiên Ngạo đã hỏi:

– Lẽ nào có gì thay đổi sao?

– Anh nói xem?

Thái độ của tiểu Triệu với Tôn Thiên Ngạo có phần lạnh nhạt hơn. Anh ta đút điện thoại vào túi quần, nhưng cảm thấy có gì đó không đúng, lại rút điện thoại ra cầm trong tay. Tiểu Triệu lo lắng sợ có người khác lại gọi điện đến, anh ta liếc nhìn Tôn Thiên Ngạo nói:

– Đại đội trưởng của chúng tôi đã tiếp nhận vụ án này rồi. Tôi biết, trong lòng anh nhất định không hài lòng, cho rằng chúng tôi không có tư cách tiếp nhận vụ án này. Vụ án này đáng lẽ phải do các anh tiếp nhận, nhưng chuyện này tôi cũng không được rõ. Nếu anh có ý kiến gì thì cứ đi gặp cục trưởng mà nói chuyện. Bây giờ tôi chỉ làm theo mệnh lệnh, những chuyện khác, tôi không quản được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!