Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1393: CHƯƠNG 1393: BÀI CA CỦA QUÁ KHỨ. (1)

Tôn Thiên Kiêu vì không có chỗ trút giận, chỉ có thể nhìn Diệp Lăng Phi dần đi xa. Tôn Thiên Kiêu hung hăng dậm chân xuống đất. Diệp Lăng Phi trở lại xe, Đường Hiểu Uyển vẫn còn ngồi trong xe. Khi Đường Hiểu Uyển thấy Diệp Lăng Phi quay về, cô tò mò hỏi:

– Diệp đại ca, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra vậy?

– Không có gì, không có gì!

Diệp Lăng Phi nói.

Diệp Lăng Phi vừa ngồi vào xe chưa được bao lâu thì điện thoại của hắn vang lên. Diệp Lăng Phi vừa nhìn thấy số điện thoại, hắn hít sâu một hơi, là Bạch Tình Đình gọi đến. Diệp Lăng Phi không ngờ Bạch Tình Đình lại gọi vào lúc này, hắn liếc nhìn Đường Hiểu Uyển đang ngồi bên cạnh, hắn không đợi Đường Hiểu Uyển hỏi, Diệp Lăng Phi đã nói ngay:

– Là điện thoại của Tình Đình!

Diệp Lăng Phi nghe điện thoại, từ đầu dây bên kia truyền đến giọng Bạch Tình Đình:

– Ông xã, tối nay anh có muốn cùng nhau ăn cơm không?

– Tình Đình, không phải em nói tối nay có tiệc sao? Chẳng lẽ em không tham gia à?

Diệp Lăng Phi vừa hỏi xong thì nghe ở đầu dây bên kia Bạch Tình Đình nói:

– Em không thích tham gia tiệc tùng linh tinh gì đó, em từ chối bữa tiệc đó rồi, à, tối nay còn có hoạt động gì đó nữa đấy, tạp chí thời trang bình chọn những mẫu thời trang đẹp nhất mùa, tóm lại, tối nay em đều từ chối hết các hoạt động đó, em muốn cùng ông xã ăn cơm!

– Bà xã, anh chỉ sợ em phải đợi anh lâu đấy!

Trên gương mặt Diệp Lăng Phi hiện lên nụ cười khổ, Bạch Tình Đình không nhìn thấy vẻ mặt của Diệp Lăng Phi lúc này, nếu Bạch Tình Đình nhìn thấy vẻ mặt ấy của Diệp Lăng Phi, cô sẽ hiểu hắn đang bất đắc dĩ đến nhường nào. Diệp Lăng Phi không ngờ rằng Bạch Tình Đình tối nay lại muốn cùng hắn ăn cơm, theo Diệp Lăng Phi, tối nay Bạch Tình Đình có rất nhiều việc cần làm, cô căn bản sẽ không có thời gian ăn cơm cùng hắn, Diệp Lăng Phi cũng không cần lo Bạch Tình Đình biết hắn gặp chuyện ở đây.

– Ông xã, anh nói lời này là có ý gì vậy?

Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy thì giọng cô ở đầu dây bên kia có chút thay đổi. Phản ứng đầu tiên của Bạch Tình Đình là cô nghĩ Diệp Lăng Phi vừa gặp chuyện, quả nhiên không sai, lần này Bạch Tình Đình lại đoán đúng phóc, khi Diệp Lăng Phi nói với Bạch Tình Đình là hắn muốn đi đến Cục công an thì Bạch Tình Đình không kìm được mà nói:

– Ông xã, anh sao lại gặp chuyện gì nữa vậy?

Diệp Lăng Phi cười cười, hắn nói với giọng điệu có chút bất đắc dĩ:

– Bà xã, anh cũng không muốn gặp chuyện gì đâu, nhưng hết lần này đến lần khác chuyện cứ tìm đến anh, nếu không thì em cứ tìm ai đó đi ăn cơm trước đi, để anh xử lý xong chuyện ở đây rồi tính!

– Ông xã, em đi gặp anh, anh ở Cục công an nào?

Bạch Tình Đình nói những lời này khiến Diệp Lăng Phi thấy khó xử, Diệp Lăng Phi liếc nhìn Đường Hiểu Uyển đang ngồi bên cạnh rồi cười bất đắc dĩ, Diệp Lăng Phi hiểu rõ, dù hắn có ngăn cản thì Bạch Tình Đình cũng sẽ không nghe lời. Diệp Lăng Phi chỉ đành nói:

– Vậy cũng được, bà xã, đợi anh xem Cục công an này ở chỗ nào rồi anh sẽ nói cho em biết!

Diệp Lăng Phi đi đến Đại đội cảnh sát hình sự cũng chỉ là theo thủ tục pháp lý mà thôi, Đường Hiểu Uyển cũng không đi theo Diệp Lăng Phi đến Đại đội cảnh sát hình sự, nếu Bạch Tình Đình nhìn thấy, dù Diệp Lăng Phi có ngụy biện thế nào cũng khó mà giải thích rõ ràng.

Bạch Tình Đình ngồi trong phòng khách, một nữ cảnh sát rót cho Bạch Tình Đình ly nước, sau đó ngồi tán gẫu với Bạch Tình Đình trong phòng khách. Trước kia Chu Hân Mính là Đại đội trưởng Đại đội cảnh sát hình sự, khi Chu Hân Mính còn làm Đại đội trưởng ở đây, Bạch Tình Đình cũng từng đến Đại đội cảnh sát hình sự, nhưng không thường xuyên, lần này cô đến thì phát hiện Đại đội cảnh sát hình sự bây giờ đã thay đổi khá nhiều so với trước đây. Cô không biết Diệp Lăng Phi còn phải ở trong đó bao lâu nữa, cô cầm ly nước trong tay nhưng không uống, cô hỏi nữ cảnh sát kia:

– Chồng tôi khi nào có thể ra ngoài vậy?

– Nhanh thôi!

Viên nữ cảnh sát kia nói,

– Chỉ là làm vài ghi chép, sẽ nhanh xong thôi!

Viên nữ cảnh sát kia vừa nói xong không lâu thì Tiểu Triệu và Diệp Lăng Phi đi đến. Tiểu Triệu xin lỗi vì đã để Diệp Lăng Phi phải đợi lâu, Tiểu Triệu nói vậy hoàn toàn là để Bạch Tình Đình nghe. Diệp Lăng Phi nói với Tiểu Triệu vài câu khách khí rồi hắn đứng ở cửa phòng khách gọi Bạch Tình Đình:

– Bà xã, chúng ta đi thôi!

– Vâng!

Bạch Tình Đình trả lời.

Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi đi ra khỏi Đại đội cảnh sát hình sự, bây giờ trời cũng đã tối rồi. Thành phố Vọng Hải vào tháng bảy, khí trời ban đêm trở nên se lạnh rõ rệt. Bạch Tình Đình cầm túi xách đi đến chiếc xe màu trắng của mình, cô chưa mở cửa xe mà quay sang phía Diệp Lăng Phi, thấy hắn đang định mở cửa xe, cô nói:

– Ông xã, sao anh lại gặp chuyện thế này, khi nãy trong điện thoại anh không nói rõ ràng nên em cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!

– Chuyện này anh có muốn giải thích cũng khó mà giải thích rõ ràng!

Diệp Lăng Phi cố gắng lái sang chuyện khác để Bạch Tình Đình không biết chuyện hắn gặp rắc rối trên đường từ sân bay về, hắn nói:

– Bà xã, không có gì đâu, anh chỉ là làm người tốt thôi, ai ngờ làm người tốt cũng gặp rắc rối. Thôi thì sau này anh phải cẩn thận hơn, hoặc là đừng làm người tốt nữa thì hơn!

– Ông xã, em không có ý này!

Bạch Tình Đình vừa nghe Diệp Lăng Phi nói thế, cô vội vàng giải thích:

– Em chỉ lo cho anh thôi, không muốn anh gặp chuyện gì cả!

Diệp Lăng Phi cười cười và nói:

– Tình Đình, anh hiểu mà, à, chúng ta không nói chuyện này nữa nhé, em nói xem, muốn ăn gì, chúng ta đi ăn ngay bây giờ!

Khi Bạch Tình Đình đến thì đã đặt chỗ ở nhà hàng rồi. Khi đã có mục tiêu rõ ràng, mọi việc sẽ trở nên thuận tiện hơn nhiều. Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi lái xe đến nhà hàng, sau khi dừng xe lại, Bạch Tình Đình kéo tay Diệp Lăng Phi bước vào. Nhà hàng này là nhà hàng hạng sang nên cách bài trí rất sang trọng, Bạch Tình Đình chính là cố ý chọn nhà hàng này. Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình vừa ngồi xuống, điện thoại của Diệp Lăng Phi reo lên. Hắn nhíu mày, theo Diệp Lăng Phi thấy, chuyện tối nay đã đủ rắc rối rồi, cuộc gọi vào lúc này chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì. Diệp Lăng Phi lấy điện thoại di động ra, nhìn màn hình điện thoại, thấy một số lạ hoắc. Diệp Lăng Phi nghĩ đến Đới Vinh Cẩm, hình như Đới Vinh Cẩm cũng dùng số lạ để gọi cho hắn. Diệp Lăng Phi đoán đây là cuộc gọi từ Đới Vinh Cẩm. Hắn không muốn nói chuyện trước mặt Bạch Tình Đình. Diệp Lăng Phi liếc nhìn Bạch Tình Đình rồi nói:

– Bà xã, em gọi thức ăn trước đi, anh đi nghe điện thoại!

Bạch Tình Đình gật đầu, Diệp Lăng Phi đứng dậy cầm lấy điện thoại ra chỗ khác. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại di động đi đến chỗ cầu thang, hắn nghe điện thoại, nhưng ngoài dự liệu của Diệp Lăng Phi, trong điện thoại truyền đến một giọng nói không phải của Đới Vinh Cẩm, mà là giọng của một người Diệp Lăng Phi chưa từng nghe thấy trước đây.

– Diệp tiên sinh, xin chào, ngại quá, tối muộn thế này mà còn làm phiền anh!

Từ trong điện thoại truyền đến một giọng nói có vẻ rất lớn tuổi, Diệp Lăng Phi nhíu mày, hắn vốn tưởng đây là cuộc gọi từ Đới Vinh Cẩm, nhưng sau khi xác định không phải Đới Vinh Cẩm, Diệp Lăng Phi ngược lại càng thêm cảnh giác với người đàn ông này, hắn hỏi:

– Anh là ai, tôi không biết số điện thoại này là của ai!

– Ồ, Diệp tiên sinh, tôi quên tự giới thiệu mình rồi!

Từ đầu dây bên kia, giọng người đàn ông vang lên:

– Diệp tiên sinh, tôi họ Tôn, là Phó Cục trưởng Cục công an thành phố Vọng Hải, chúng ta từng gặp nhau rồi, chỉ là chưa có cơ hội nói chuyện mà thôi, Diệp tiên sinh, tối nay anh có thời gian không, chi bằng chúng ta ra ngoài nói chuyện nhé!

Diệp Lăng Phi nhíu mày, trong trí nhớ, hắn không hề quen biết người đàn ông tự xưng là Phó Cục trưởng Tôn kia, chứ đừng nói là đã từng gặp mặt. Diệp Lăng Phi không hiểu tại sao vị Phó Cục trưởng Công an này lại gọi cho mình. Khi Diệp Lăng Phi vừa muốn từ chối thì đột nhiên nghĩ đến Tiểu Triệu từng nói với Diệp Lăng Phi rằng, tối nay nếu hắn không gọi cho Triệu Đào thì vụ án giết người đó bọn Tiểu Triệu sẽ không thụ lý đâu.

❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!