Tiểu Triệu khẽ lắc đầu nói:
– Cô Liêu, tôi nói như vậy chẳng qua là thói quen nghề nghiệp thôi. Tôi là một cảnh sát hình sự, dĩ nhiên tôi đều nghi ngờ tất cả. Nếu cô cho rằng cách làm của một cảnh sát hình sự như tôi không phù hợp thì cô có thể tố cáo tôi, tôi sẽ tôn trọng quyết định của cô. Tôi sẽ không vì cô là phóng viên truyền hình mà bỏ qua việc nghi ngờ cô, cho nên xin cô hiểu cho tôi!
Nghe Tiểu Triệu nói vậy, Liêu Tiểu Hồng không nói thêm lời nào, cô rút một điếu thuốc ra, có vẻ định châm lửa. Tiểu Triệu ngăn cản Liêu Tiểu Hồng:
– Hút thuốc ít thôi.
Liêu Tiểu Hồng nhìn Tiểu Triệu một cái, cô khẽ cắn môi và trả lời:
– Được!
Nói rồi, Liêu Tiểu Hồng cất điếu thuốc đi. Tiểu Triệu vốn định hỏi thêm, nhưng vừa lúc hắn đang suy nghĩ thì Phó cục trưởng Tôn Dược Đông của Cục cảnh sát cùng vài người khác chạy đến. Sự xuất hiện của Tôn Dược Đông khiến Tiểu Triệu bất ngờ, rõ ràng hắn không ngờ Tôn Dược Đông lại có mặt ở đây. Tôn Dược Đông mang theo vài người đến, hắn nhìn Tiểu Triệu một cái rồi lại nhìn Liêu Tiểu Hồng một cái, sau đó hắn nói vài câu với một người đàn ông đứng bên cạnh, rồi người đàn ông đó tiến đến trước mặt Tiểu Triệu và nói:
– Đội trưởng Triệu, chúng tôi vừa thảo luận rồi. Vụ án mạng này có tầm ảnh hưởng rất lớn, không thể điều tra đơn giản. Chúng tôi quyết định thành lập một tổ điều tra, Cục trưởng đã đồng ý để Phó cục trưởng Tôn đích thân lãnh đạo, chịu trách nhiệm đặc biệt trong việc phá án và bắt giữ tội phạm.
Trong lòng Tiểu Triệu hiểu ra, sau một hồi lộn xộn, hóa ra mọi chuyện là thế này. Cánh tay sao lay chuyển được bắp đùi, Tiểu Triệu cũng chỉ là một viên cảnh sát hình sự bình thường, có tư cách gì mà chất vấn chuyện này xảy ra thế nào. Cấp trên bảo làm thế nào thì hắn liền làm như thế đó. Nếu cấp trên nói vụ án mạng này phải thành lập tổ chuyên án thì Tiểu Triệu cũng không hỏi nhiều. Sau khi "dạ" một tiếng, hắn không còn quản chuyện bên này nữa, hắn mang theo hai cảnh sát hình sự đi khỏi đó.
Vừa bước ra, Tiểu Triệu liền thốt lên "Không ổn rồi!". Tiếng hét này khiến cho hai viên cảnh sát kia sợ hết hồn. Hai người bọn họ vẫn chưa hiểu đội trưởng của họ bị làm sao mà tự dưng lại hét lên.
Tiểu Triệu cũng không giải thích gì cả, hắn cầm điện thoại trong tay, bấm số của Diệp Lăng Phi. Theo Tiểu Triệu, vụ án mạng này phức tạp, không hề đơn giản chút nào. Hắn nên thông báo cho Diệp Lăng Phi để xem anh ấy định xử lý thế nào.
Tiểu Triệu gọi điện thoại lúc đó Bạch Tình Đình đang ngồi trên đùi Diệp Lăng Phi, hôn anh ấy. Xe của họ đang đỗ bên bờ biển, Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi đang thân mật trong xe. Trong xe vang lên những khúc dương cầm du dương, không khí vô cùng lãng mạn. Nhưng cuộc điện thoại của Tiểu Triệu lúc này đã phá vỡ không khí lãng mạn của hai người.
Môi của Diệp Lăng Phi rời khỏi môi Bạch Tình Đình, tay phải với lấy điện thoại. Vừa nhìn thấy cuộc gọi đến từ Tiểu Triệu, Diệp Lăng Phi bực bội nói:
– Tiểu Triệu, cậu đúng là biết chọn lúc để gọi cho tôi đấy. Tôi đang cùng bà xã thân mật mà cậu lại gọi điện thoại đến, cậu đúng là đồ phá đám, chuyên gia chọn đúng thời điểm để gọi cho tôi đấy!
– A...!
Tiểu Triệu nghe vậy cũng luống cuống, hắn vội nói:
– Diệp ca, em thật không biết anh bên đó có việc. Em chỉ muốn báo cáo Diệp ca một chút, không ngờ lại đúng lúc như vậy. Diệp ca, hay là em cúp máy nhé, anh cứ tiếp tục đi ạ!
– Cậu đã gọi đến rồi thì làm sao mà cúp máy được nữa!
Diệp Lăng Phi tay phải cầm điện thoại, tay trái ôm eo Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình chưa từng làm chuyện này ở bên ngoài, cảm giác trong xe khiến cô vô cùng hưng phấn. Bạch Tình Đình cũng là phụ nữ, việc cô có nhiều tình cảm là chuyện bình thường. Bạch Tình Đình không phải không dám thử, hay không muốn thử. Cô cũng muốn, chỉ là vì lo lắng quá nhiều chuyện nên không dám làm vậy. Nhưng giờ đây, Bạch Tình Đình đã thực sự thử, nên cô càng thêm kích động.
Diệp Lăng Phi vẫn ôm eo Bạch Tình Đình bằng tay trái, miệng nói vào điện thoại:
– Tiểu Triệu, cậu nói đi, rốt cuộc cậu có chuyện gì. Tôi cho cậu ba phút, đừng nói quá dài dòng!
– Diệp ca, ba phút là đủ rồi, em muốn báo cáo anh hai chuyện!
Tiểu Triệu vội vàng nói:
– Chuyện thứ nhất là vợ của Chu Ba, Liêu Tiểu Hồng, đã đến nhận diện thi thể. Cô ta xác nhận người chết chính là chồng mình, Chu Ba!
Tiểu Triệu nói tới đây thì khẽ dừng lại một chút, rồi lập tức nói thêm:
– Phản ứng của Liêu Tiểu Hồng rất kỳ lạ, khiến người ta dễ hiểu lầm rằng người đàn ông đã chết kia không phải là chồng cô ta!
– À, chuyện này tôi biết rồi.
Diệp Lăng Phi nghe Tiểu Triệu nói những lời này thì hắn lạnh nhạt nói:
– Tiểu Triệu, còn chuyện kia là gì?
– Chuyện thứ hai là vụ án mạng này do Phó cục trưởng Tôn phụ trách. Ông ấy cho rằng vụ án có tầm ảnh hưởng quá lớn nên rất coi trọng, muốn thành lập một tổ chuyên án phá án, và đích thân Phó cục trưởng Tôn sẽ lãnh đạo tổ chuyên án đó. Diệp ca, chỉ có hai chuyện này thôi ạ!
Diệp Lăng Phi cười nói:
– Thì ra là vậy, tôi biết rồi. Tiểu Triệu, có chuyện gì nữa thì cứ báo cho tôi nhé!
– Vâng!
Tiểu Triệu trả lời. Sau khi nói chuyện điện thoại với Tiểu Triệu, Diệp Lăng Phi ném điện thoại sang một bên, hai tay ôm chặt Bạch Tình Đình, tiếp tục thân mật.
Sáng hôm sau, Diệp Lăng Phi thức dậy, hắt hơi, sờ trán thấy hơi nóng. Tối qua, hắn và Bạch Tình Đình ngồi trong xe đỗ ở bờ biển hơi lâu. Nếu không xuống xe thì đã chẳng có chuyện gì, đằng này khi đang thân mật, Diệp Lăng Phi lại bước xuống xe, để gió biển thổi vào. Tối qua về nhà, Diệp Lăng Phi đã cảm thấy đầu hơi nóng, nhưng lúc đó hắn không để ý, giờ mới nhận ra mình đã bị cảm.
Diệp Lăng Phi có thể trạng rất tốt, hiếm khi bị cảm. Nhưng điều đó không có nghĩa là anh ấy không thể bị cảm, nhất là nếu bị thì cũng không phải là cảm nhẹ.
Diệp Lăng Phi xác nhận cơ thể mình hơi nóng, hắn ngồi trên giường một lúc lâu mới bước xuống. Bạch Tình Đình không có ở biệt thự. Hôm nay cô ấy muốn đi cùng bố, tối qua Bạch Tình Đình từng hỏi Diệp Lăng Phi có muốn đi không, anh ấy đã dứt khoát trả lời là không. Diệp Lăng Phi nói hôm nay mình có việc, Bạch Tình Đình cũng không hỏi thêm gì.
Hắn đi rửa mặt. Sau khi từ phòng vệ sinh ra, Diệp Lăng Phi đụng phải Suzu Yamakawa. Diệp Lăng Phi nói:
– Suzu Yamakawa, lấy cho tôi cái cặp nhiệt độ!
Nghe Diệp Lăng Phi nói muốn lấy cặp nhiệt độ, Suzu Yamakawa vội vàng đỡ lấy anh ấy và ân cần hỏi:
– Diệp tiên sinh, anh cảm thấy không khỏe chỗ nào ạ, có phải bị sốt không?
– Có lẽ là bị cảm nhẹ, tối qua có thể là bị trúng gió!
Diệp Lăng Phi nói:
– Suzu Yamakawa, cô lấy cho tôi cái cặp nhiệt độ để tôi xem nhiệt độ bao nhiêu. Nếu không tìm thấy, cô đi hỏi Trương Vân, Trương Vân biết cặp nhiệt độ ở đâu đấy.
– Vâng, Diệp tiên sinh, tôi đi lấy cặp nhiệt độ ngay đây ạ!
Suzu Yamakawa trả lời, cô vừa định xuống lầu lấy cặp nhiệt độ thì dừng lại, dìu Diệp Lăng Phi vào phòng ngủ rồi mới đi.
Diệp Lăng Phi nằm trên giường, tay phải đặt lên trán, thầm nghĩ tại sao mình lại có thể bị bệnh được. Theo Diệp Lăng Phi, thể trạng của anh ấy luôn rất tốt, không thể dễ dàng ngã bệnh như vậy. Đúng lúc đó, điện thoại của hắn bỗng nhiên reo lên. Diệp Lăng Phi đưa tay với lấy điện thoại đặt bên giường. Vừa nhìn thấy cuộc gọi đến từ Dã Thú, Diệp Lăng Phi cảm giác chắc chắn có chuyện. Nếu không, Dã Thú sẽ không gọi cho hắn vào lúc này.
Diệp Lăng Phi nghe điện thoại và nói:
– Dã Thú, chuyện gì?
– Lão Đại, anh bị bệnh rồi sao?
Dã Thú nghe giọng nói của Diệp Lăng Phi không tốt lắm thì hắn hỏi.
– Cảm vặt thôi, chuyện nhỏ!
Diệp Lăng Phi tỏ vẻ không mấy quan tâm, hỏi:
– Dã Thú, nói chuyện của cậu đi. Cậu gọi cho anh chắc chắn là có chuyện rồi!
– Lão Đại, thật sự có chuyện rồi. Em vừa nghe được một chuyện!
Dã Thú hạ giọng:
– Là chuyện về một kho báu!