Sáng sớm tinh mơ, chuông điện thoại của Diệp Lăng Phi đã reo lên đánh thức hắn. Hôm qua, hắn cùng với “Đừng chọc ta” đánh bài đến tận hai giờ sáng, cứ tưởng hôm nay là cuối tuần có thể nghỉ ngơi lấy lại sức, nào ngờ mới bảy giờ đã có người gọi đến.
– Hừ, cái tên khốn kiếp nào gọi điện thoại vào giờ này vậy?
Diệp Lăng Phi không thèm nhìn màn hình, nhắm mắt lại cầm lấy điện thoại hỏi.
Đầu dây điện thoại bên kia im lặng nửa ngày. Khi Diệp Lăng Phi chuẩn bị tiếp tục mắng thì tiếng của Lý Khả Hân vang lên.
– Hừ, tôi lo chân anh gặp chuyện gì nên gọi hỏi thăm, bây giờ thì biết chắc rằng không sao rồi, đồ vô lại, anh cứ tiếp tục ngủ đi.
Lý Khả Hân tức giận nói rồi lập tức cúp máy.
Diệp Lăng Phi mở mắt ra, nhìn vào màn hình thì thấy rõ ràng là số điện thoại của Lý Khả Hân, hắn mỉm cười nói:
– Tiểu nha đầu này, ngoài miệng nói một đằng, trong lòng nghĩ một nẻo, đúng là khó hiểu.
Diệp Lăng Phi ném điện thoại lên đầu giường rồi tiếp tục ngủ. Hắn vừa chợp mắt được một lúc, điện thoại lại vang lên. Lần này hắn đã có kinh nghiệm nên nhìn trước, đó chính là số của Đường Hiểu Uyển.
– Trưởng phòng, anh ở phòng trọ số bao nhiêu vậy?
Đường Hiểu Uyển hỏi hắn một câu không đầu không đuôi. Diệp Lăng Phi cũng thuận miệng đáp:
– Lầu năm, phòng số ba.
– Ừm, trưởng phòng, chiều nay tôi đến tìm anh.
Nói xong, Đường Hiểu Uyển đã cúp điện thoại.
Diệp Lăng Phi mở to hai mắt, sau khi chắc chắn không nghe lầm mới nhíu mày nghĩ thầm:
– Tiểu nha đầu này tìm mình rốt cuộc là để làm gì nhỉ?
Hắn nhìn thời gian thì đã thấy là tám giờ. Bây giờ ngủ tiếp cũng không được, đành phải vào nhà vệ sinh.
Sau khi tắm nước nóng xong, Diệp Lăng Phi mặc một bộ đồ thường ngày màu trắng. Cách phòng thuê không xa chính là bờ biển, Diệp Lăng Phi chạy bộ khoảng một cây số rồi quay về, đi tới siêu thị ở dưới lầu mua hai chai sữa chua, một chiếc bánh hamburger và một chiếc bánh mì phết bơ.
Lúc đến cầu thang máy, Diệp Lăng Phi đang chuẩn bị đi lên thì gặp Tần Dao.
– Diệp tiên sinh, chào buổi sáng.
Tần Dao nhìn thấy Diệp Lăng Phi thì mỉm cười chào hỏi. Dù sao thì Diệp Lăng Phi cũng đồng ý cho nàng tắm rửa, lại còn cho nàng lấy tạp chí cũ mang về, cho nên trong lòng nàng vẫn có cảm kích.
– Ừ, chào buổi sáng.
Diệp Lăng Phi cũng mỉm cười nói, hắn đến trước mặt Tần Dao hỏi:
– Cô ăn điểm tâm chưa?
– Tôi ăn rồi.
Tần Dao trả lời chắc chắn.
Đúng lúc này, từ bụng Tần Dao bỗng vang lên tiếng sôi ùng ục. Khuôn mặt nàng đỏ bừng, hồng hào:
– Buổi sáng hôm nay tôi ăn bánh bao.
Tần Dao giải thích.
– À, vậy là cô dậy rất sớm. Bây giờ đã là mười giờ rồi, số bánh bao kia cũng đã tiêu hóa hết, chắc cô cũng đã đói bụng. Coi chừng bị xỉu ở trong phòng thì rất nguy hiểm, nói không chừng đến lúc đó gặp phải sắc lang thì nguy to!
Diệp Lăng Phi nói lời này khiến cho Tần Dao run rẩy, nàng liền nói:
– Không sao, tôi sẽ cẩn thận.
– Đừng nói đùa.
Diệp Lăng Phi lấy từ trong túi ra một chai sữa chua cùng với hai chiếc bánh mì phết bơ đặt vào tay Tần Dao nói:
– Cầm lấy, có thực mới vực được đạo.
– Không cần, không cần.
Tần Dao lập tức đem số đồ ăn này trả lại cho Diệp Lăng Phi. Thế nhưng Diệp Lăng Phi lúc này đã buông thõng tay, Tần Dao thấy không có cách nào đành nói:
– Những thứ này bao nhiêu tiền, để tôi trả cho anh.
– Một trăm vạn.
Diệp Lăng Phi mỉm cười nói:
– Tôi là gian thương, nếu như cô muốn mua những thứ này trong tay tôi thì phải trả số tiền một trăm vạn. Cho nên sáng suốt nhất là cô nên nhận lấy, không phải trả tiền.
– Cám ơn anh.
Khuôn mặt Tần Dao đỏ bừng, nàng thật không muốn nhận lấy.
Thang máy tới nơi, hai người liền đi vào trong. Tần Dao hôm nay tới tầng năm để quét dọn, chỉ là không phải quét phòng của Diệp Lăng Phi mà là một căn hộ khác. Lúc lên đến tầng năm, nàng tách khỏi Diệp Lăng Phi.
Sau khi Diệp Lăng Phi rời khỏi, Tần Dao đi nhanh vào một góc khuất, ăn nhanh miếng bánh mì phết bơ và uống hộp sữa chua. Lúc này nàng mới cảm thấy thật dễ chịu, khẽ liếm môi, nàng quăng vỏ sữa chua và vỏ bánh mì vào trong thùng rác rồi đi đến căn phòng ở phía nam tầng năm.
Nàng ấn chuông cửa, tiếng dép lê từ bên trong vọng ra. Sau đó cánh cửa được mở ra, một người đàn ông trung niên xuất hiện, khoảng chừng bốn mươi tuổi, vẫn còn đang mặc đồ ngủ. Mái tóc rối bù, hình như là chưa rửa mặt.
– Trần tiên sinh, tôi tới đây quét dọn.
Tần Dao trước kia rất ít khi gặp người chủ căn hộ này. Nàng chỉ nhớ hắn họ Trần, chỉ ngẫu nhiên một hai lần gặp hắn ở cửa ra vào sau khi đã làm xong công việc mà thôi.
– Cô tới rất sớm đó.
Trần Hồng Sinh nhìn thấy Tần Dao thì hai mắt sáng rỡ, khuôn mặt gã lộ ra một nụ cười thân thiện:
– Mau đến đây, mau đến đây, tôi không ngờ cô lại đến sớm như vậy.
Nói xong, gã mời Tần Dao vào nhà.
Tần Dao đi vào trong phòng, dựng dụng cụ quét dọn vào góc tường. Nàng đối với vị Trần tiên sinh này cũng không có nhiều hảo cảm. Một cô gái đối với một người đàn ông thì bao giờ cũng nhạy cảm như vậy, nàng cảm thấy đằng sau nụ cười thân thiện của vị Trần tiên sinh này là một sự che giấu nào đó. Nàng không dám cùng với họ Trần nói chuyện nhiều, cầm khăn lau rồi bước đến cửa sổ.
Trần Hồng Sinh ngồi ở ghế sô pha trong phòng khách, vừa cầm tờ báo lên vừa nhìn nàng hỏi:
– Ăn cơm chưa?
Trần Hồng Sinh hỏi.
– Tôi vừa ăn xong.
Tần Dao không quay đầu lại, chăm chú lau cửa kính.
– Hay là uống cà phê với tôi đi. Tôi thích nhất là uống cà phê.
Trần Hồng Sinh buông tờ báo trong tay, đi đến gần bếp lấy ra một ly cà phê mỉm cười nói với nàng:
– Thứ cà phê này khiến cho người ta tỉnh táo tinh thần. Tôi là một chủ nhiệm cho nên không uống cà phê thì không được, nói không chừng không tỉnh táo có khi sẽ bị mất đến cả trăm vạn.
Trần Hồng Sinh vừa nói vừa đưa mắt liếc nhìn Tần Dao đang chuyên tâm làm việc. Hắn dùng tay lấy một ít bột trắng bỏ vào ly rồi quấy đều, rồi bưng ra phòng khách.
– Nào, uống cà phê, tỉnh táo tinh thần.
Hắn bưng chén cà phê không có thứ bột kia lên uống một ngụm nhỏ:
– Chà, rất thơm.
– Không cần, công ty của chúng tôi có quy định.
Tần Dao vẫn tiếp tục lau cửa sổ, không hề có ý định nhận lấy. Trên mặt Trần Hồng Sinh có một vẻ thất vọng, gã mỉm cười nói:
– Công ty của cô thật hà khắc, hay là cô đến công ty của tôi, tôi sắp xếp một công việc cho cô.
Lúc này Tần Dao đã lau hết cửa kính, nàng cầm khăn lau ném vào chậu nước rồi cất tiếng nói:
– Không cần, tôi cảm thấy công việc hiện tại của tôi đã rất tốt. Tôi đang đi học, chỉ dành thời gian làm thêm công việc này thôi. Sau khi tốt nghiệp đại học xong, tôi sẽ tìm một công việc ổn định.
Nàng nói xong liền khom người tiếp tục quét dọn.
– À, thì ra là như thế!
Trần Hồng Sinh tuy nói như vậy nhưng ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào cặp mông của Tần Dao. Bộ đồng phục bó sát người của nàng đã khiến cho cặp mông tròn trịa của nàng càng thêm nổi bật trước mắt hắn. Mà lúc này Tần Dao đang cúi người quét rác, càng lộ rõ vẻ gợi cảm, đường cong quyến rũ của vòng ba hiện rõ, chiếc quần lót màu trắng khẽ lộ ra một chút. Trần tiên sinh nhìn thấy thế thì mê mẩn, cố gắng kìm nén dục vọng, uống một ngụm nước.
Tần Dao cũng không biết rằng mình đã lộ xuân quang như vậy, nàng chăm chú vào công việc. Sau khi quét dọn xong, nàng đem rác gom lại một chỗ, trong đó còn một số báo chí.
– Trần tiên sinh, những báo chí này ông có cần nữa không?
Tần Dao hỏi.
– Nếu như ông không cần nữa thì để tôi mang ra ngoài.
Tần Dao thường xuyên thu gom một số vật dụng không còn dùng nữa để mang bán lấy tiền. Đây cũng không phải là điều bí mật gì, rất nhiều người thấy nàng như vậy đều mang một số đồ không còn dùng nữa đưa cho nàng. Dù sao thì những thứ đồ đó không còn dùng được nữa, giữ lại cũng không có ích, chi bằng cho nàng thì hơn.
Trần Hồng Sinh biết Tần Dao nghĩ gì, hắn thản nhiên nói:
– Đống báo chí này tôi không cần nữa. À, tôi còn một chiếc điện thoại cũ bỏ đi rồi, cô chờ tôi một chút.
Nói xong, hắn đi vào trong phòng ngủ.
Tần Dao nhân lúc Trần Hồng Sinh rời khỏi liền thu dọn đống báo chí, xếp thành một bó, để bên chân mình. Sau đó nghe thấy tiếng gọi của Trần Hồng Sinh liền đi tới.
– Chính là chiếc điện thoại này.
Trần Hồng Sinh cầm một chiếc điện thoại Nokia đi ra, đưa cho Tần Dao:
– Cô giúp tôi vứt đi.
Tần Dao cầm chiếc điện thoại này thì tim đập thình thịch. Nàng từ trước đến giờ vẫn muốn có một chiếc điện thoại nhưng vẫn chưa đủ tiền để mua. Nghe nói người chủ căn hộ muốn vứt chiếc điện thoại này đi, nàng vội vàng cất vào trong túi quần.
– Trần tiên sinh, tôi đi trước.
Nàng nói xong, cầm dụng cụ quét dọn và đống báo chí mở cửa đi ra.
Nàng vừa định rời khỏi phòng thì đột nhiên Trần Hồng Sinh từ phía sau ôm lấy eo Tần Dao. Từng luồng hơi thở hôi hám do chưa đánh răng phả vào bên tai nàng, Trần Hồng Sinh thấp giọng nói:
– Em làm bạn gái của anh, anh sẽ cho em rất nhiều tiền. Chỉ cần em làm bạn gái của anh, anh sẽ mua xe cho em, từ nay về sau em cũng không cần phải cực khổ như vậy, em muốn gì thì anh cho cái đó.
– Không!
Tần Dao tuy tham tiền nhưng chưa đến mức bán rẻ bản thân. Nàng kiên quyết cự tuyệt hắn. Đồng thời nàng ra sức giãy giụa thoát khỏi cái ôm của Trần Hồng Sinh:
– Thả tôi ra, thả tôi ra, bằng không tôi sẽ kêu lên!
Trong lúc giãy giụa, nàng đem chổi, rác, báo chí… ném vào cửa, từng hồi loảng xoảng vang lên.
Nhìn thấy Tần Dao giãy giụa như vậy, Trần Hồng Sinh nở một nụ cười lạnh lẽo, hắn cất tiếng nói:
– Cô hô đi, đến lúc đó tôi sẽ nói là cô ăn trộm điện thoại của tôi. Chiếc điện thoại của tôi còn đang nằm trong túi quần của cô đó.
Tần Dao nghe thấy hắn nói vậy thì hoảng sợ, cả người ngây ra. Mọi nỗ lực phản kháng lúc nãy cũng đã biến mất.