Điền Phong đợi sau khi mọi người uống xong sẽ đi nhảy, thế nhưng có mấy người đã mê man bất tỉnh, một người nằm gục trên bàn, miệng vẫn lẩm bẩm:
– Uống, uống tiếp.
Điền Phong vẫn còn tỉnh táo hơn bạn của hắn, tửu lượng khá, nhưng hai chân đã lảo đảo, ngay cả đi vào nhà vệ sinh cũng ngã lên ngã xuống.
– Sư phụ, chúng ta uống tiếp.
Khuôn mặt Vu Tiểu Tiếu đã sớm đỏ bừng, hai mắt nàng có phần mơ màng, nàng đọc rõ từng chữ nhưng không thể nói thành câu trọn vẹn, tuy vậy nhưng nàng vẫn còn tỉnh táo.
– Thôi được rồi, tôi thấy chúng ta nên dừng ở đây.
Trước mặt Diệp Lăng Phi là một đống chai bia và rượu. Ngay cả Dã Thú cũng không rõ tửu lượng của Diệp Lăng Phi đến đâu, nên hiếm khi thấy hắn say. Hắn nhìn xuống tay, nói:
– Đã hơn năm giờ rồi, tôi đưa mọi người về trường.
– Không cần đâu, anh đưa mấy gã đàn ông mạnh miệng này về, uống rượu mà cũng không biết uống. Tôi với Tiểu Vũ cùng về với nhau.
Tiểu Vũ, bạn thân của Vu Tiểu Tiếu, từ đầu đến cuối không uống một giọt rượu nào nên vẫn hoàn toàn tỉnh táo. Diệp Lăng Phi gật đầu, hắn đứng dậy ra khỏi phòng, xuống dưới lầu một lúc rồi lại đi lên.
Vu Tiểu Tiếu cùng với Tiểu Vũ đã chuẩn bị đi về, thế mà Điền Phong vẫn đang dìu bốn người bạn say túy lúy của hắn đứng dậy. Thế nhưng, nhìn bộ dạng Điền Phong lúc này, ngay cả việc tự đi cũng là một vấn đề nan giải, chứ đừng nói đến dìu bạn bè. Diệp Lăng Phi không nói nhiều, hắn kéo Lý Sảng và Hàn Thiên Thành ra ngoài nhà hàng, để hai gã này nôn thốc nôn tháo trước cửa. Sau đó Diệp Lăng Phi lại quay trở lại, hắn kéo tiếp hai người nữa ra ngoài.
Cả năm người đều nôn toàn bộ những gì họ vừa ăn vào miệng ra trước cửa nhà hàng, cảnh tượng thật bẩn thỉu.
Vu Tiểu Tiếu cùng với Tiểu Vũ khẽ nhíu mày, hai nàng không thể đợi thêm được nữa, liền vẫy taxi về trường.
– Các cậu chuẩn bị về chưa?
Diệp Lăng Phi hỏi.
– Tôi… chúng tôi tự về được.
Trong số những người này thì Điền Phong là người tỉnh táo nhất, hắn ngập ngừng nói.
Diệp Lăng Phi thấy Điền Phong vẫn còn hơi tỉnh táo, nghĩ rằng sẽ không có vấn đề gì quá lớn. Hắn gật đầu, căn dặn:
– Các cậu nên cẩn thận một chút.
– Yên tâm đi, chúng tôi sẽ không sao đâu.
Điền Phong mang theo men say, cười xấu xa nói:
– Nhưng thật ra anh rể cần phải chú ý hơn. Tính tình chị họ tôi rất khó hiểu. Anh chuẩn bị tâm lý mà nghe chị ấy chửi đi, hắc hắc, nói không chừng còn bị hành hung đấy. Anh rể, anh cố gắng chống đỡ nha.
– Thôi đi về đi.
Diệp Lăng Phi đưa tay ngăn hai chiếc xe taxi lại, hắn dặn dò tài xế xe của Điền Phong:
– Chạy chậm một chút, đừng để xảy ra chuyện gì.
Sau đó đóng cửa xe lại. Điền Phong ngồi trong xe, đưa tay ra vẫy chào tạm biệt Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi quay lại chiếc xe của mình. Trước tiên hắn châm một điếu thuốc sau đó cầm lấy điện thoại bấm số máy của Bạch Tình Đình. Sau vài tiếng tút tút, cuối cùng Bạch Tình Đình cũng nghe máy.
Thấy Bạch Tình Đình nghe máy, Diệp Lăng Phi cảm thấy mối quan hệ của hắn với Bạch Tình Đình có chút chuyển biến tốt, như thể màn đêm tan đi nhường chỗ cho thái dương ấm áp.
– Bà xã, vẫn còn tức giận sao?
Diệp Lăng Phi cười hỏi.
– Tôi không tức giận. Tại sao tôi lại phải giận anh?
Bạch Tình Đình dửng dưng nói:
– Tôi với anh đâu có quan hệ gì, anh không đáng để tôi phải tức giận. À, tôi quên chưa nói cho anh một chuyện. Tôi phải về nhà ba bốn ngày, dì Ngô cũng về cùng tôi. Anh tự nấu cơm mà ăn, còn nếu muốn dẫn cô gái khác về nhà thì nói sớm cho tôi biết một tiếng, để tránh tôi bất ngờ về làm anh phải xấu hổ. Nhân tiện tôi cũng nhắc nhở anh, trò chơi của chúng ta đã kết thúc. Được rồi, cứ như vậy đi.
Bạch Tình Đình nói xong liền tắt máy.
Diệp Lăng Phi cảm thấy vô cùng thất vọng. Ba bốn lần hắn gọi, Bạch Tình Đình đều không nghe máy. Lần này nàng nghe máy, nhưng lại không để hắn nói được câu nào.
– Trò chơi của chúng ta đã kết thúc?
Diệp Lăng Phi lặp đi lặp lại câu đó trong miệng, cảm giác ấm áp về một gia đình trong lòng hắn đã tiêu tan. Diệp Lăng Phi trầm mặt xuống, ném chiếc điện thoại sang ghế bên cạnh rồi khởi động xe, lao đi như muốn chạy trốn điều gì đó.
Diệp Lăng Phi phóng xe trên đường cao tốc, hắn không để ý gì hết cứ phóng điên cuồng. Đúng lúc Diệp Lăng Phi vừa vượt đèn đỏ, một cảnh sát đi xe máy liền đuổi theo. Nghe tiếng còi cảnh sát, Diệp Lăng Phi nhìn qua gương chiếu hậu, thấy một cảnh sát đang đuổi theo mình. Diệp Lăng Phi khẽ nhếch môi, tiếp tục nhấn ga, bỏ lại chiếc xe cảnh sát phía sau.
Diệp Lăng Phi lái xe trở về biệt thự, cổng biệt thự đóng kín. Diệp Lăng Phi bóp còi xe hai tiếng. Nếu như là lúc trước, cổng đã được mở ra, thế nhưng bây giờ cả căn biệt thự đều vắng tanh, yên lặng như trong màn đêm đen tối.
Diệp Lăng Phi dừng xe trước cổng, hắn xuống xe, đẩy cổng ra rồi đi vào trong nhà. Bên trong căn biệt thự không một ngọn đèn, không một tiếng động. Diệp Lăng Phi giống như một u linh đang đứng giữa phòng khách. Hắn vừa mới bắt đầu thích nghi với cuộc sống hiện tại, thì giờ đây lại có cảm giác cô đơn như lúc trước.
Diệp Lăng Phi đi tới chiếc ghế sô pha trong phòng khách, hắn ngồi xuống, hai tay dang sang hai bên, ngón tay giữa không ngừng gõ lên chiếc ghế, phát ra những âm thanh nặng nề. Những âm thanh này dường như phản ánh tâm trạng của Diệp Lăng Phi, nhắc nhở hắn rằng hiện tại hắn vẫn đang là một người cô độc.
Diệp Lăng Phi nhắm mắt lại, trong đầu hắn lại hiện lên cảnh đêm trước khi hắn trở về nước. Hắn ở trong khách sạn cùng với Lise, con gái Nữ hoàng Anh Elizabeth.
Lise là một cô gái tóc vàng có vóc dáng mê người. Nàng gặp Diệp Lăng Phi một lần ở hoàng cung nước Anh, rất nhanh chóng Lise đã điên cuồng vì người đàn ông Trung Quốc này. Đôi mắt phóng đãng không kiềm chế được, cùng với cách ăn nói đầy trí tuệ và hài hước của hắn, đã khiến Lise càng lún sâu vào lưới tình, không cách nào thoát ra được.
Đối với Lise, Diệp Lăng Phi hoàn toàn xuất phát từ tình cảm chân thành. Lise tốt nghiệp đại học Anh Quốc, giới truyền thông nước Anh đều gọi nàng là cô gái xinh đẹp. Sau khi tiếp xúc với Lise, hai người nhanh chóng nảy sinh tình yêu cuồng nhiệt. Tuy rằng Diệp Lăng Phi có quan hệ với rất nhiều cô gái, thế nhưng hắn vẫn duy trì mối quan hệ với Lise trong một thời gian dài. Vào đêm trước khi hắn trở về nước, hai người còn triền miên với nhau trong phòng Tổng thống một đêm cuối cùng.
Diệp Lăng Phi trần truồng nằm cạnh Lise. Nàng không thể hiểu nổi vì sao một người có thân phận, địa vị, tài phú mà bao nhiêu người phải ước ao như Diệp Lăng Phi, lại muốn trở về cố quốc để sống cuộc đời bình thường. Trong ấn tượng của nàng, Trung Quốc chỉ có xe ngựa và Vạn Lý Trường Thành. Đất nước này đã sớm lạc hậu so với thời đại rồi.
– Anh yêu, em không hiểu vì sao anh lại từ bỏ tất cả. Lẽ nào anh đã chán ghét cuộc sống này rồi?
Lise ưỡn bộ ngực căng tròn của nàng đè vào ngực Diệp Lăng Phi. Cánh tay thon dài của nàng nhẹ nhàng vuốt ve ngực Diệp Lăng Phi. Mùi hương nam tính của hắn khiến nàng say đắm.
– Không hề có lý do gì đặc biệt, anh chỉ muốn có một cuộc sống bình thường thôi.
Tay phải Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng xoa mông Lise. Hắn nhảy xuống giường, đi đến cầm lấy hai ly rượu vang, một ly đưa cho Lise rồi cười nói:
– Người phương Tây như em không thể nào hiểu được tập quán sinh hoạt của người phương Đông đâu. Em cũng không thể nào hiểu được anh, bởi vì em không phải là anh.
– Vậy em nên làm gì bây giờ?
Cái môi anh đào nhỏ nhắn của Lise khẽ nhấp một ngụm rượu vang, nàng dùng đôi mắt xanh lam mê hoặc nhìn Diệp Lăng Phi.
– Bảo bối của anh, lẽ nào em còn không hiểu đàn ông sao? Anh tin rằng nếu em đồng ý, tất cả đàn ông nước Anh đều sẵn sàng quỳ gối liếm chân cho em.
Diệp Lăng Phi cầm chén rượu ngồi bên cạnh Lise. Hắn vừa uống xong một ngụm rượu vang, mùi rượu ngọt ngào từ miệng hắn tỏa ra khắp căn phòng.
– Em không thể hiểu tại sao anh lại làm như vậy. Hình như anh chưa bao giờ coi trọng những cô gái ở bên cạnh mình. À, đương nhiên rồi, em vẫn còn may mắn hơn nhiều những cô gái khác của anh.
Lise hướng ánh mắt về phía Diệp Lăng Phi. Mùi thơm trên cơ thể nàng truyền đến mũi hắn, khiến hắn không kìm chế được, liền vươn cánh tay phải kéo Lise vào lòng. Lise cười ha hả nói:
– Em vẫn không hiểu vì sao em lại say mê anh đến vậy. Cho dù em biết anh có những cô gái khác, thế nhưng em vẫn say mê anh. Nhưng rồi cũng đến lúc chúng ta phải xa nhau. Em biết anh nhất định sẽ phải phiêu bạt đó đây.
– Đó có lẽ là số phận của anh.
Diệp Lăng Phi cười nói, nhưng giọng nói của hắn nghe rất thương cảm, ý muốn nói việc này cũng là bất đắc dĩ mà thôi.
– Xem ra số phận đã định trước anh phải cô đơn, cuộc sống cô đơn có lẽ thích hợp với anh. Em tin rằng bất kỳ một cô gái nào yêu anh rồi cuối cùng cũng phải rời bỏ anh.
Nàng nhấp một chút rượu vang rồi đặt chén xuống. Hai tay nàng ôm lấy cổ Diệp Lăng Phi, cười duyên nói:
– Anh yêu, em sẽ phải cân nhắc về hôn sự của mình, có thể chọn được một người trong hoàng thất nước Anh làm chồng thì cũng không tệ. Ít nhất hắn sẽ không giống như anh, sẽ không bao giờ rời xa em.
Diệp Lăng Phi lại nhấp một hớp rượu. Hắn đặt Lise lên giường, hai người lại tiếp tục chìm đắm trong men tình.
Cuối cùng Diệp Lăng Phi cũng mở mắt. Trong đầu hắn lại hiện lên câu nói của Lise:
– Xem ra số phận đã định trước anh phải cô đơn, cuộc sống cô đơn có lẽ thích hợp với anh.
– Không phải như vậy! Tuyệt đối không phải như vậy! Ta cũng là người bình thường, ta không thể sống cô đơn mãi được!
Diệp Lăng Phi đột nhiên giận dữ, gầm rú như một con thú hoang. Hắn hất tất cả chén đĩa trên mặt bàn xuống đất, những mảnh vỡ bắn tung tóe khắp sàn nhà.
Diệp Lăng Phi đứng lên, giẫm lên những mảnh vỡ của chén trà, đi ra ngoài căn biệt thự. Hắn châm một điếu thuốc rồi quay lại nhìn căn biệt thự. Hắn chợt nhận ra căn biệt thự này rốt cuộc không thuộc về mình, lẩm bẩm nói:
– Nơi đây không thuộc về ta, nàng lại càng không thuộc về ta. Bạch Tình Đình, trò chơi của chúng ta đã kết thúc.
Nói xong, hắn quay người lại, đi đến chiếc xe ô tô, rời khỏi nơi không thuộc về mình.
❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả