Diệp Lăng Phi nói với Liêu Tiểu Hồng rằng trong tay hắn có thứ đồ Chu Ba để lại. Liêu Tiểu Hồng nghe vậy thì sắc mặt biến đổi, lập tức đổi giọng hỏi:
– Chồng tôi để lại cho anh thứ gì?
Phản ứng của Liêu Tiểu Hồng cho thấy, trong lòng cô ta cũng rất muốn biết rốt cuộc Chu Ba đã để lại thứ gì. Bởi vì chuyện của Chu Ba, Liêu Tiểu Hồng bây giờ hoàn toàn không thể nào rời khỏi thành phố Vọng Hải. Hôm nay, cô ta tới đài truyền hình cũng là vì xin nghỉ phép. Diệp Lăng Phi đến đúng lúc, chỉ cần chậm thêm chút nữa, Liêu Tiểu Hồng đã xin nghỉ phép xong và rời khỏi đài truyền hình rồi. Những gì Diệp Lăng Phi nói nhanh chóng thu hút sự chú ý của Liêu Tiểu Hồng. Liêu Tiểu Hồng còn chưa biết Diệp Lăng Phi là ai. Tuy Liêu Tiểu Hồng là MC của đài truyền hình, nhưng Diệp Lăng Phi cũng rất nhiều việc, thế cho nên lần đầu gặp mặt, cô ta không nhận ra người đàn ông trước mặt chính là chồng của nữ giám đốc xinh đẹp nổi tiếng thành phố Vọng Hải, Bạch Tình Đình. Diệp Lăng Phi liếc nhìn xung quanh, sau đó hắn nói:
– Liêu Tiểu Hồng, chúng ta nên tìm một nơi kín đáo để nói chuyện. Có vài điều tôi nghĩ chúng ta cần bàn bạc riêng tư thì hơn!
– Bí mật à?
Liêu Tiểu Hồng nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô ta cau mày. Ngay sau đó, cô ta ngẩng đầu lên, nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
– Vậy cũng tốt, chúng ta tìm một chỗ nói chuyện đi!
Phía bên cạnh đại sảnh tầng một của đài truyền hình có một quán cà phê, nơi này không phục vụ khách ngoài mà chỉ dành riêng cho nhân viên. Liêu Tiểu Hồng dẫn Diệp Lăng Phi tới quán cà phê này. Sau khi đã ngồi vào chỗ, Liêu Tiểu Hồng trực tiếp hỏi:
– Nói đi, rốt cuộc trong tay anh có thứ gì?
Diệp Lăng Phi chậm rãi nhìn toàn cảnh quán cà phê, không có ý định trả lời câu hỏi của Liêu Tiểu Hồng. Liêu Tiểu Hồng không nhịn được, nói:
– Anh bị làm sao thế? Chẳng phải anh nói muốn tìm một chỗ để nói chuyện riêng ư? Bây giờ địa điểm cũng đã có rồi, tại sao anh lại không nói gì?
– Tôi đang suy nghĩ về cô!
Diệp Lăng Phi cuối cùng cũng quay mặt sang phía Liêu Tiểu Hồng, hắn nhìn vào mắt Liêu Tiểu Hồng, nói:
– Liêu Tiểu Hồng, trong lòng tôi vẫn còn có chuyện không được rõ. Làm thế nào mà cô có thể giữ được sự bình tĩnh, tỉnh táo như vậy? Phải biết rằng, chồng cô vừa qua đời, nhưng tôi không hề thấy chút bi thương nào từ cô, điều này khiến tôi vô cùng khó hiểu. Liêu Tiểu Hồng, không biết cô có thể giải thích cho tôi không?
– Đó là chuyện của tôi, chẳng lẽ tôi có trách nhiệm phải nói cho anh biết sao?
Liêu Tiểu Hồng nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô ta nhìn thoáng qua Diệp Lăng Phi, nói:
– Hay là anh nói cho tôi biết chuyện của anh đi. Tôi muốn biết rốt cuộc chồng tôi đã để lại thứ gì cho anh, tại sao anh ấy lại để lại những thứ đó cho anh?
Diệp Lăng Phi tựa lưng vào ghế, nhìn Liêu Tiểu Hồng, nói:
– Được rồi, vậy tôi nói thẳng cho cô biết cũng được!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa lấy chiếc chìa khóa Chu Ba để lại từ trong người ra, khẽ huơ trước mặt Liêu Tiểu Hồng, rồi nói:
– Cô nhìn thấy chưa? Đây chính là thứ mà chồng cô đã để lại cho tôi. Nói thế nào đây nhỉ, tôi không biết rốt cuộc cái chìa khóa này là để làm gì. Chẳng lẽ trong tay chồng cô có bảo bối gì đó, cố ý cất trong két sắt, sau đó....!
Diệp Lăng Phi không nói hết câu, nhưng chỉ từng đó đã là đủ rồi. Liêu Tiểu Hồng đã hoàn toàn bị những gì Diệp Lăng Phi nói thu hút. Liêu Tiểu Hồng vươn tay phải, định lấy chiếc chìa khóa trong tay Diệp Lăng Phi, nhưng không ngờ Diệp Lăng Phi đã rụt tay về, không cho Liêu Tiểu Hồng lấy chiếc chìa khóa đó. Liêu Tiểu Hồng sửng sốt, cô ta nhìn Diệp Lăng Phi, trong mắt lóe lên sự nghi ngờ, hỏi:
– Anh có ý gì?
– Không có gì!
Diệp Lăng Phi lạnh nhạt nói:
– Chiếc chìa khóa này bây giờ là của tôi. Nếu cô muốn lấy chiếc chìa khóa này thì phải hỏi xem tôi có đồng ý hay không đã. Không biết cô có hiểu ý tôi không?
Liêu Tiểu Hồng vừa nghe Diệp Lăng Phi nói với mình như vậy, cô ta hừ lạnh nói:
– Tôi nghĩ anh lầm rồi. Đây là đồ của chồng tôi, nói cách khác đây là thứ thuộc về tôi. Anh không có quyền dùng đồ của tôi để uy hiếp tôi. Chẳng lẽ anh không nghĩ rằng anh làm như vậy là phạm pháp sao?
– Phạm pháp à?
Diệp Lăng Phi nghe Liêu Tiểu Hồng nói những lời này giống như nghe được một câu chuyện cười vô cùng nực cười. Chỉ thấy hắn hơi khựng lại, nhưng ngay sau đó bật cười. Tiếng cười của Diệp Lăng Phi tuy không quá lớn, nhưng trong quán cà phê rất yên tĩnh, tiếng cười của Diệp Lăng Phi lại khá lớn, lập tức có mấy người nhìn về chỗ Diệp Lăng Phi. Liêu Tiểu Hồng cúi đầu xuống, cô ta không muốn bị quá nhiều người chú ý đến.
– Liêu Tiểu Hồng à, những gì cô vừa mới nói quả thật là rất khôi hài!
Diệp Lăng Phi nhìn Liêu Tiểu Hồng, hắn cười nói:
– Cô có biết không, cô mà cũng nói đến chuyện phạm pháp trước mặt tôi kia à? Vậy tôi hỏi cô, chồng cô chết như thế nào, chẳng lẽ cô không biết sao?
– Rốt cuộc anh muốn nói điều gì?
Giọng điệu của Liêu Tiểu Hồng rõ ràng đã yếu hẳn đi, dường như cô ta sợ bị người khác nghe được. Liêu Tiểu Hồng cố ý hạ thấp giọng xuống. Diệp Lăng Phi ngồi đối diện với Liêu Tiểu Hồng, nghe Liêu Tiểu Hồng hỏi vậy, hắn cầm chiếc chìa khóa, ánh mắt tập trung vào vật đang đung đưa. Đột nhiên, hắn nắm chặt chiếc chìa khóa, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào mắt Liêu Tiểu Hồng, thản nhiên nói:
– Chẳng lẽ cô thật sự cho rằng tôi chẳng biết cái gì sao? Có muốn tôi kể lại cho cô nghe tình hình lúc đó như thế nào không? Tôi tận mắt nhìn thấy chồng cô cả người đầm đìa máu chết ngay trước mặt tôi. Hơn nữa, trước khi chết anh ấy còn nói với tôi vài câu... !
Diệp Lăng Phi nói đến đây, hắn không nói gì thêm, cất chiếc chìa khóa đi và làm bộ muốn đứng lên. Liêu Tiểu Hồng làm sao có thể để Diệp Lăng Phi rời đi dễ dàng như vậy? Vừa nghe những lời Diệp Lăng Phi nói, trong lòng cô ta đã cuống cuồng cả lên. Cô ta không biết trước khi chết chồng mình đã nói gì, nhưng Liêu Tiểu Hồng cho rằng, bất kể chồng mình nói gì, những lời đó nhất định sẽ bất lợi cho cô ta. Nếu không, người đàn ông này đã chẳng tìm đến cô.
– Anh nói đi, rốt cuộc anh có yêu cầu gì. Nếu như tôi có thể làm được, tôi nhất định sẽ đáp ứng anh!
Liêu Tiểu Hồng vừa dứt lời, Diệp Lăng Phi bỗng nhiên nở nụ cười. Nụ cười đó khiến Liêu Tiểu Hồng nhíu mày. Cô ta cảm thấy người đàn ông trước mặt mình thật cổ quái, khiến người ta không thể nào hiểu nổi. Cô ta không biết rốt cuộc người đàn ông xa lạ này có chủ ý gì.
– Liêu Tiểu Hồng, vừa rồi tôi chỉ tiện miệng hỏi vậy mà thôi!
Diệp Lăng Phi dựa lưng vào ghế, gác chân phải lên, nhìn Liêu Tiểu Hồng đang ngồi đối diện mình, cười nói:
– Tôi chẳng có chút hứng thú nào với cô, lại càng không có ý định dùng chuyện này để giao dịch. Liêu Tiểu Hồng, tôi muốn hợp tác với cô!
– Hợp tác ư?
Liêu Tiểu Hồng không hiểu, hỏi lại.
– Đúng vậy, cô hãy kể cặn kẽ tư liệu của chồng cô ở tỉnh thành cho tôi. Còn tôi, sau khi lấy được thứ mình cần, sẽ cho cô một số tiền lớn. Dĩ nhiên, số tiền này không phải của tôi, mà là do Chu Ngọc Địch chi ra. Tôi tin rằng cô không xa lạ gì với hội sở giải trí Đại Phú Quý chứ!
– Anh......!
Liêu Tiểu Hồng chỉ kịp thốt lên một tiếng "Anh", rồi không nói tiếp nữa. Khi Liêu Tiểu Hồng nghe Diệp Lăng Phi nhắc tới hội sở giải trí Đại Phú Quý, cô ta cảm thấy rất kinh ngạc. Nhưng điều cô ta quan tâm lúc này không phải chuyện đó. Liêu Tiểu Hồng nhìn Diệp Lăng Phi, nhíu mày, dường như đang suy nghĩ điều gì.
– Tôi thấy cô cần thời gian để suy nghĩ kỹ càng!
✬ Thiên Lôi Trúc ✬ AI dịch chuẩn mượt