Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1419: CHƯƠNG 1419: TÌNH CHỊ EM

Angel vừa điều tra được một chút tin tức về Chu Ngọc Địch, lập tức gọi điện thoại cho Diệp Lăng Phi. Angel vì chuyện của Diệp Lăng Phi mà cả đêm không ngủ, vất vả lắm mới có được tin tức về Chu Ngọc Địch. Angel muốn báo cho Diệp Lăng Phi rằng nếu có thể, anh ấy nên cố gắng tránh gây sự với Chu Ngọc Địch, bởi theo Angel, Chu Ngọc Địch không phải là người dễ động vào. Thế nhưng, câu hỏi của Diệp Lăng Phi lại làm cho Angel cảm thấy rất bất ngờ. Diệp Lăng Phi hỏi Angel nếu Chu Ngọc Địch gây sự với hắn thì hắn phải làm thế nào. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, nghe Angel im lặng không biết nói gì, hắn lên tiếng:

– Angel, anh biết rồi. Nếu có thể, anh sẽ cố gắng không gây sự với người phụ nữ đó. Chỉ là, bây giờ nhìn lại, anh phải suy nghĩ xem nên đối phó với mụ Chu Ngọc Địch đó ra sao. Em gửi cho anh tất cả những tư liệu có được về Chu Ngọc Địch. Bây giờ anh đang có việc, chờ khi nào xong việc, anh phải xem cho kỹ tư liệu của Chu Ngọc Địch mới được!

Diệp Lăng Phi và Angel nói chuyện điện thoại xong, hắn để điện thoại di động xuống, nghiêng đầu, nhìn thoáng qua Bạch Tình Đình đang đứng bên cạnh mình. Từ lúc Diệp Lăng Phi gọi điện thoại, Bạch Tình Đình luôn đứng ở đây, cũng không nói gì. Đến lúc này, Bạch Tình Đình mới mở miệng, nhẹ giọng hỏi:

– Ông xã, anh có muốn chia sẻ chuyện gì khiến anh phiền lòng với em không? Em mong chúng ta có thể cùng nhau chia sẻ, dù sao chúng ta cũng là vợ chồng mà!

Diệp Lăng Phi vươn tay phải ra ôm eo Bạch Tình Đình, hắn nhìn vào trong phòng tiệc, nói:

– Bà xã, chúng ta đi ra bên ngoài một lát đi!

Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, cô cũng quay đầu nhìn về phía phòng tiệc. Mấy người Bạch Cảnh Sùng và Bành Nguyên đang tán gẫu ở trong đó. Khi nãy Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi nhận điện thoại rồi đi ra ngoài, cô cũng đi theo Diệp Lăng Phi, không suy nghĩ nhiều. Bây giờ nghe Diệp Lăng Phi nói muốn đi ra ngoài một chút, cô hơi chần chừ, sau đó khẽ gật đầu, cùng Diệp Lăng Phi đi ra ngoài. Dưới bóng đêm, Diệp Lăng Phi ôm eo Bạch Tình Đình, cùng cô đi ra chỗ cửa nhà khách. Cách đó không xa là một bãi cỏ xanh mướt, tiếng sóng biển vỗ rì rào từ phía xa vọng lại. Diệp Lăng Phi nhìn mặt trăng, rồi lại quay sang phía Bạch Tình Đình. Trong ánh mắt hắn toát lên vẻ do dự. Từ trước đến nay, Bạch Tình Đình hiếm khi thấy Diệp Lăng Phi do dự như vậy. Cô vẫn luôn nghĩ rằng, dù gặp phải chuyện gì, Diệp Lăng Phi cũng sẽ không bao giờ dao động. Thế nhưng giờ phút này, cô lại thấy vẻ do dự hiện rõ trên gương mặt hắn, dường như trong lòng Diệp Lăng Phi đang có chuyện rất phiền não, mà cô lại không biết phải giúp đỡ hắn ra sao.

– Bà xã, em còn nhớ chuyện sáng nay không?

Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đi được hơn chục mét, phía trước có một chỗ ngồi. Diệp Lăng Phi chẳng quan tâm đất có bẩn hay không, trực tiếp ngồi phịch xuống. Bạch Tình Đình thoáng chần chừ, thấy ở đấy toàn là bùn đất, nếu như ngồi xuống nhất định sẽ làm bẩn quần áo. Diệp Lăng Phi cũng nhận ra sự băn khoăn của Bạch Tình Đình, hắn vỗ vỗ đùi mình, nói:

– Bà xã, ngồi xuống đi. Chúng ta cũng là vợ chồng lâu năm rồi, có gì mà phải lo lắng chứ!

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, gương mặt Bạch Tình Đình bỗng nhiên ửng hồng. Không biết cô nghĩ đến điều gì mà lại đột nhiên đỏ mặt vào lúc này. Chỉ là dưới bóng đêm, Diệp Lăng Phi không nhìn thấy gương mặt Bạch Tình Đình ửng hồng. Bạch Tình Đình liền vuốt làn váy, ngồi lên đùi Diệp Lăng Phi, tay phải thuận thế ôm lấy cổ hắn. Chẳng qua đây dù sao cũng là quân khu, không phải trong nhà mình. Sau khi ngồi lên đùi Diệp Lăng Phi, cô còn nhìn khắp bốn phía, thấy xung quanh không có ai, trong lòng Bạch Tình Đình mới cảm thấy nhẹ nhõm. Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình, lại hỏi câu lúc nãy:

– Bà xã, em còn nhớ chuyện xảy ra sáng hôm nay không?

– Anh định nói chuyện gì?

Bạch Tình Đình hỏi.

Diệp Lăng Phi nói:

– Bà xã, em nghĩ anh còn có thể nói chuyện gì nữa chứ? Đương nhiên là vụ nổ xe sáng hôm nay rồi!

Diệp Lăng Phi nói xong, nhìn Bạch Tình Đình. Lúc này, cô mới hiểu ra, gật đầu nói:

– Ông xã, chuyện đó thì sao?

Diệp Lăng Phi hơi chần chừ, trong lòng tính toán xem nếu Bạch Tình Đình biết chuyện đó không phải là ngẫu nhiên thì cô sẽ phản ứng thế nào. Tuy trong lòng Diệp Lăng Phi có chút băn khoăn, nhưng nghĩ đến tình hình lúc này, hắn cũng chỉ có thể nói rõ với Bạch Tình Đình thôi. Diệp Lăng Phi nghĩ tới đây, nói:

– Tình Đình, thật ra vụ nổ sáng nay không phải là một tai nạn ngẫu nhiên đâu, mà là có người cố ý nhắm vào em đấy!

Quả nhiên, khi Bạch Tình Đình nghe những lời này của Diệp Lăng Phi, trên gương mặt xinh đẹp của cô hiện lên vẻ kinh ngạc, dường như không hiểu vì sao chuyện đó lại nhắm vào mình. Tay phải Bạch Tình Đình khoác lên cổ Diệp Lăng Phi, môi cô khẽ hé mở, tựa như hết sức khó hiểu trước những gì Diệp Lăng Phi vừa nói. Theo Bạch Tình Đình, gần đây cô không hề đắc tội với ai, tại sao lại có người làm như vậy? Thế nhưng, khi Bạch Tình Đình nhìn thoáng qua Diệp Lăng Phi, cô cũng hiểu được một số chuyện, lẩm bẩm hỏi:

– Ông xã, ý của anh là có người muốn dùng em uy hiếp anh sao?

Bạch Tình Đình bây giờ đã mạnh mẽ hơn rất nhiều so với trước kia. Bạch Tình Đình trước đây chỉ nghe thấy chút chuyện liên quan đến mình là sẽ lo lắng hồi lâu, nhưng bây giờ thì khác, điều cô nghĩ đến nhiều hơn là vì mình mà Diệp Lăng Phi sẽ gặp phải bao nhiêu nguy hiểm. Bạch Tình Đình cũng biết rõ, cho đến bây giờ, cô vẫn luôn là điểm yếu của Diệp Lăng Phi. Nhớ năm đó, khi có người muốn giết Diệp Lăng Phi nên mới bắt cóc cô. Lần đó, Diệp Lăng Phi thiếu chút nữa bởi vì cô mà chết. Những lời này của Bạch Tình Đình khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Là chồng, ai cũng hy vọng vợ mình có thể hiểu được mình. Diệp Lăng Phi cũng hy vọng Bạch Tình Đình có thể hiểu được. Bạch Tình Đình bây giờ đã có ít nhiều thay đổi so với trước kia, điều này làm hắn cảm thấy rất ấm áp. Nếu Bạch Tình Đình đã hỏi, Diệp Lăng Phi cũng không giấu diếm nữa, hắn gật đầu, khẳng định suy nghĩ của Bạch Tình Đình.

– Bà xã, anh cũng chỉ vừa mới biết chuyện này. Muốn trách thì trách người đàn bà Chu Ngọc Địch kia quá giảo hoạt thôi!

Diệp Lăng Phi nói.

– Chuyện ngày hôm nay là Chu Ngọc Địch cố ý bày ra, mục đích đơn giản là muốn ra oai phủ đầu với anh. Bà xã, em phải biết rằng anh có quá nhiều ân oán với người phụ nữ đó...!

Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình nói chuyện ở bên ngoài nhà khách. Diệp Lăng Phi kể cho cô nghe những chuyện trong lòng mà trước giờ chưa từng kể. Bạch Tình Đình rất tập trung, không hề chớp mắt, cứ thế nghe Diệp Lăng Phi nói về chuyện của Chu Ngọc Địch. Trong số đó, có rất nhiều chuyện trước đây cô chưa từng nghe đến. Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đã đi ra ngoài một lúc lâu rồi, chờ mãi mà hai người vẫn chưa quay về. Trương Lộ Tuyết ngồi trong phòng tiệc, trong lòng cảm thấy khó hiểu, không biết rốt cuộc hai người đang làm gì. Trương Lộ Tuyết lấy cớ rời khỏi bàn tiệc, cô hỏi thăm rồi ra khỏi nhà khách. Vừa đi được một đoạn, cô nhìn thấy ở phía trước có hai người đang ngồi, nhìn bóng lưng thì rất giống Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi. Trương Lộ Tuyết cất bước đi tới. Khi đến cách hai người khoảng chừng 4-5 mét, hai người kia nghe thấy tiếng bước chân thì đứng dậy. Quả nhiên là Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình.

– Mình cảm thấy trong đó buồn bực quá, chỉ muốn đi ra ngoài hít thở không khí một chút!

Trương Lộ Tuyết không muốn để Bạch Tình Đình biết rằng cô tò mò ra xem vì thấy hai người họ mãi không trở về. Bạch Tình Đình cũng không hỏi nhiều. Cô nhìn thấy Trương Lộ Tuyết đứng đó, trên mặt hiện lên nụ cười, rời khỏi Diệp Lăng Phi, đi tới.

– Lộ Tuyết, mình cũng cảm thấy không thoải mái, nếu không thì mình và anh ấy cũng không ra ngoài ngồi!

Bạch Tình Đình kéo tay Trương Lộ Tuyết, thể hiện sự thân mật giữa hai người, sau đó cô lại hỏi:

– Lộ Tuyết, mọi người nói chuyện thế nào rồi?

– Còn không phải là vẫn như vậy sao?

Trương Lộ Tuyết nói,

– Hàn huyên những chuyện trong quá khứ. Mình nghe không hiểu, mà cũng không thích nghe. Vì thế mình mới đi ra ngoài!

– À, thì ra là như vậy!

Bạch Tình Đình kéo tay Trương Lộ Tuyết, nói,

– Lộ Tuyết, chi bằng chúng ta đi thăm thú một chút. Trước kia mình chưa bao giờ được tới nơi này, nếu hôm nay không phải có ông Bành, mình cũng không thể nào tới đây được. Mình đã sớm nghe nói trong quân khu có những nơi rất đẹp, nhất là bờ biển, nước biển trong như gương vậy. Hay là chúng ta qua đó xem thế nào?

» Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc «

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!