Lời nói của Bạch Tình Đình đã bộc lộ hoàn toàn tâm ý của cô. Để cô phải thốt ra những lời như vậy thật sự không dễ dàng chút nào, bởi Bạch Tình Đình vốn không phải người con gái hay bộc bạch cảm xúc. Đây cũng chỉ là bất đắc dĩ mà thôi. Trương Lộ Tuyết không nói gì, nhưng ánh mắt cô đã cho Diệp Lăng Phi biết, cô hoàn toàn ủng hộ Bạch Tình Đình. Giờ phút này, sau khi bày tỏ lòng mình, mối quan hệ giữa Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết đã tiến thêm một bước. Trương Lộ Tuyết tự nhiên ủng hộ Bạch Tình Đình. Nghe Bạch Tình Đình nói xong, Diệp Lăng Phi khẽ thở dài và nói:
– Xem ra, anh đã nghĩ kỹ rồi. Trước tiên là phải khống chế người phụ nữ Chu Ngọc Địch đó, để tránh cô ta mang lại thêm những phiền toái cho anh!
Diệp Lăng Phi nói như vậy nhưng trong lòng hắn vẫn đang suy nghĩ chuyện của Bành Nguyên. Theo hắn, chuyện của Chu Ngọc Địch và Bành Nguyên cũng liên quan đến bản thân hắn, hắn cũng không tiện nói quá cặn kẽ.
Điện thoại của Bạch Tình Đình vang lên. Bạch Cảnh Sùng thấy con gái và con rể đi ra ngoài lâu như vậy mà vẫn chưa trở về, trong lòng ông không biết con gái và con rể rốt cuộc đang làm gì, ông không nhịn được nên gọi điện thoại đến hỏi.
Bạch Tình Đình sau khi thấy điện thoại của bố mình thì cô vội vàng nghe máy, cô nói:
– Bố, bây giờ con về đây!
Bạch Tình Đình cúp điện thoại, cô xoay sang phía Diệp Lăng Phi và nhẹ nhàng nói:
– Ông xã, bố giục chúng ta mau về nhà đi. Ông Bành vừa nãy còn nhắc đến chúng ta đấy!
Diệp Lăng Phi nghe thấy Bành Nguyên nhắc đến hắn thì hắn khẽ lắc đầu và nói nhạt:
– Anh nghĩ ông già này tuyệt đối chẳng có chuyện gì tốt lành đâu. Mỗi lần ông ấy nhắc đến anh đều không có ý tốt, chắc chắn lần này cũng vậy!
Bạch Tình Đình nhẹ nhàng nói:
– Ông xã, hay là chúng ta đi về thôi, chúng ta đi ra ngoài cũng lâu rồi đấy!
Bạch Tình Đình kéo cánh tay Diệp Lăng Phi. Trương Lộ Tuyết cũng gật đầu và nói:
– Chúng ta đi ra ngoài cũng một lúc rồi, hay là trở về thì tốt hơn đấy!
– Vậy thì chúng ta về thôi!
Diệp Lăng Phi trả lời:
– Bây giờ anh không có ý kiến nào cả. Đến lúc đó bọn em đừng oán trách anh là anh không để bọn em về đấy!
Diệp Lăng Phi nói những lời này cũng chỉ là đùa một chút mà thôi. Hắn cùng Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết bước đi về phía nhà khách. Cách nhà khách chừng mười mét, xa xa có một người đàn ông mặc quân trang đi về phía cửa nhà khách.
Ban đầu Diệp Lăng Phi cũng không để ý đến người đàn ông kia. Còn Bạch Tình Đình thì ghé vào tai hắn thầm thì một câu:
– Muộn như vậy mà còn có người đến!
Bạch Tình Đình nói vậy chỉ là thuận miệng, không có ý gì khác. Nhưng Diệp Lăng Phi lại chú ý đến người quân nhân đang định bước vào nhà khách. Nhìn kỹ một chút, trong lòng hắn sửng sốt, Diệp Lăng Phi đã nhận ra người đàn ông này chính là Ngô Hằng.
Ngô Hằng trước đây cũng có quan hệ với Bành Hiểu Lộ. Ban đầu Ngô Hằng muốn theo đuổi Bành Hiểu Lộ, hắn còn xem Diệp Lăng Phi là tình địch.
Ngô Hằng đã tận mắt nhìn thấy Diệp Lăng Phi ở trong ký túc xá của Bành Hiểu Lộ, vì vậy hắn chung quy là không có thiện cảm với Diệp Lăng Phi, bởi hắn luôn xem Diệp Lăng Phi là tình địch.
Sau này, Diệp Lăng Phi nghe Bành Hiểu Lộ nói một vài chuyện có liên quan đến Ngô Hằng. Ngô Hằng sau đó đã yêu một cô nữ hộ sĩ ở bệnh viện quân khu. Chuyện về sau thì Diệp Lăng Phi không còn biết được nữa. Hắn biết sau đó Ngô Hằng rất ít tiếp xúc với Bành Hiểu Lộ, nhưng không ngờ hắn lại gặp Ngô Hằng ở chỗ này. Diệp Lăng Phi trong lòng có cảm giác dường như lần này Ngô Hằng đến cũng chẳng có chuyện gì tốt đẹp. Dĩ nhiên, đây chẳng qua là ý nghĩ của Diệp Lăng Phi mà thôi, không có nghĩa là mọi chuyện sẽ diễn ra như vậy. Sau khi hắn thấy Ngô Hằng đi vào thì Diệp Lăng Phi mới đứng bên cạnh Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết nói:
– Chúng ta đi nhanh một chút thôi, lỡ ông già đó ở trong đó lại soi mói chúng ta. Nếu chúng ta về trễ, có thể sẽ trở thành cái cớ để ông ấy cằn nhằn. Anh thấy tốt nhất là không nên để ông ấy có cơ hội đó!
Diệp Lăng Phi cùng Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết đi nhanh vài bước. Khi chưa đi vào trong nhà khách thì Diệp Lăng Phi và Trương Lộ Tuyết vẫn còn khoác tay nhau, nhưng vừa bước vào nhà khách thì cả hai đã buông tay. Dù sao họ không phải vợ chồng hợp pháp. Đáng lẽ ra thân mật như vậy cũng không có vấn đề gì, nhưng nếu cứ tiếp tục thân mật như vậy ở bên trong thì không hay chút nào. Diệp Lăng Phi không để ý, da mặt của hắn rất dày, nhưng Trương Lộ Tuyết lại không thể không quan tâm, cô phải suy nghĩ đến những chuyện này. Vì vậy, khi bọn họ đi tới cửa nhà khách thì Trương Lộ Tuyết đã buông lỏng tay ra, chỉ còn lại Bạch Tình Đình kéo cánh tay Diệp Lăng Phi thôi.
Diệp Lăng Phi kéo cánh tay của Bạch Tình Đình và đi vào bên trong nhà khách. Chưa đi được mấy bước thì đã nghe trong đại sảnh lầu một của nhà khách vang lên giọng nói của Bành Hiểu Lộ:
– Ngô Hằng, anh nói bậy bạ gì vậy? Ai cho anh đến đây, mau đi cho tôi!
Diệp Lăng Phi sau khi nghe được giọng nói của Bành Hiểu Lộ thì hắn xoay mặt sang phía bên kia. Lúc đó hắn nhìn thấy ở đại sảnh lầu một Bành Hiểu Lộ đang đứng cạnh Ngô Hằng. Bành Hiểu Lộ sắc mặt rất khó chịu, không biết là có phải nguyên nhân là vì sự xuất hiện của Ngô Hằng ở chỗ này hay không, tóm lại là lúc Bành Hiểu Lộ nói chuyện ngữ khí của cô có vẻ rất tức giận.
Ngô Hằng nhìn Bành Hiểu Lộ, dường như hắn đang nói với Bành Hiểu Lộ chuyện gì đó, chỉ là bởi vì giọng nói của Ngô Hằng quá nhỏ, Diệp Lăng Phi không thể nghe được Ngô Hằng đang nói cái gì. Diệp Lăng Phi kéo cánh tay Bạch Tình Đình, hắn bất chợt dừng lại, lúc này trong lòng hắn đang do dự có nên gọi Bành Hiểu Lộ hay không. Diệp Lăng Phi suy nghĩ lại, lúc này, Bành Hiểu Lộ cùng với cha mẹ và Bành Nguyên ở thành phố Vọng Hải, mình và Bành Hiểu Lộ nên giữ khoảng cách nhất định để tránh cha mẹ Bành Hiểu Lộ và Bành Nguyên phát hiện hắn và Bành Hiểu Lộ có quan hệ. Diệp Lăng Phi nghĩ tới đây, hắn không để ý đến, hắn và Bạch Tình Đình đang đi lên lầu. Khi vừa mới đi tới nơi cửa cầu thang thì nhìn thấy mẹ của Bành Hiểu Lộ đi từ trên lầu xuống. Mẹ Bành Hiểu Lộ nhìn Diệp Lăng Phi chung quy là cũng chẳng có vẻ gì là tươi cười. Diệp Lăng Phi cũng không biết rốt cuộc mình đã đắc tội với mẹ Bành Hiểu Lộ từ lúc nào. Tóm lại, mẹ Bành Hiểu Lộ nhìn Diệp Lăng Phi không vừa mắt.
Dĩ nhiên, Diệp Lăng Phi cũng không cần cố ý yêu cầu mẹ Bành Hiểu Lộ phải nhìn hắn thuận mắt. Hắn chỉ cần không để bà ấy kết oán thù với mình là đủ rồi. Nếu mẹ Bành Hiểu Lộ nhìn Diệp Lăng Phi mà không có một chút gì tươi cười thì Diệp Lăng Phi cũng không nên quá mức thân thiết với mẹ Bành Hiểu Lộ, chỉ cần gặp mặt chào hỏi thì được rồi.
Diệp Lăng Phi nghĩ vậy. Khi thấy mẹ Bành Hiểu Lộ đang đứng ở cửa cầu thang, hắn khẽ gật đầu chào bà, sau đó không để ý gì nữa, cùng Bạch Tình Đình đi ngang qua.
Khi Diệp Lăng Phi vừa về tới bên trong hội sảnh tiệc thì Bạch Cảnh Sùng trách móc Diệp Lăng Phi:
– Tiểu Diệp, con và Tình Đình thật là… Đi ra ngoài mãi không thấy về, lão thủ trưởng đã nhắc mấy lần rồi đấy!
Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình ngồi xuống. Trương Lộ Tuyết cũng đi đến, cô cố ý đi phía sau họ, cô lo lắng bị người khác thấy nên mới làm vậy. Vợ chồng Trương Tiếu Thiên vẫn cho rằng con gái đã trưởng thành, không cần phải quản, họ rất tin tưởng con gái mình.
Diệp Lăng Phi sau khi ngồi xuống, hắn cầm ly rượu trước mặt mình lên, hắn uống một hơi, đưa tay lau khóe miệng rồi nói:
– Nhạc phụ đại nhân, con cũng định về sớm nhưng vừa nãy con nhận được một cuộc điện thoại!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đưa mắt nhìn Bành Nguyên, khẽ nói:
– Con ít nhất đã hiểu được một vài chuyện trong nước. Lúc trước con không biết rằng trong nước có nhiều chuyện như vậy. Nhưng nghĩ cũng bình thường, trên thế giới này vốn không có gì là tuyệt đối công bằng cả, mọi thứ đều chỉ là tương đối thôi!
Sau khi Diệp Lăng Phi nói những lời này ra thì Bạch Cảnh Sùng không hiểu, ông ta không rõ vì sao Diệp Lăng Phi đột nhiên lại nói ra những lời này. Nhưng Bành Nguyên lại hiểu ý trong những câu nói của Diệp Lăng Phi, ông ta cười nói:
– Tiểu Diệp, trên thế giới này vốn không có chuyện gì là tuyệt đối. Năm đó, khi ta còn chưa nghỉ hưu, ta cũng biết có một số việc ta bất lực, hay là không nên dây vào thì tốt hơn. Những năm trở lại đây, ta vẫn quan tâm đến những chuyện ta nên làm, vốn không nói hết những chuyện cần nói ra, bởi vì có một số việc, ta quả thật không rõ ràng lắm!
⚝ Thiên Lôi Trúc ⚝ Cộng đồng dịch AI