Thái Tiểu Ngọc nghe Tiểu Cửu nói vậy, cô vội vàng đáp:
– Bố tôi đương nhiên thương tôi rồi. Ông nuôi tôi khôn lớn, cho tôi đi học, rồi đưa tôi vào trường huấn luyện chuyên nghiệp. Nếu không phải bố, làm sao tôi có được bản lĩnh như bây giờ? Hơn nữa...!
Thái Tiểu Ngọc chưa nói dứt lời thì đã bị Tiểu Cửu ngắt lời. Đừng thấy Tiểu Cửu cầm điện thoại chơi game nhưng hắn không hề lơ là, hắn nhẹ nhàng nói:
– Tiểu Ngọc, tôi biết chúng ta đã tìm được không ít thứ tốt. Ở Đại Tây Bắc, chúng ta cũng từng chín chết một sống, nhưng kết quả thì sao?
– Cậu đừng nói nữa, cậu im miệng cho tôi, nghe chưa hả!
Thái Tiểu Ngọc nghe những lời này thì có chút tức giận, cô mắng Tiểu Cửu một câu rồi đẩy cửa xe bước xuống. Tiểu Cửu nhìn thấy Thái Tiểu Ngọc xuống xe, hắn đặt di động lên ghế, rồi đẩy cửa xe bước xuống theo.
Thái Tiểu Ngọc tựa lưng vào phía trước xe, ánh mắt cô nhìn về cửa lớn của quân khu, má cô phồng lên, dường như đang thổi phồng khí giận. Tiểu Cửu đi đến bên cạnh Thái Tiểu Ngọc, nhìn thấy bộ dạng cô như vậy, hắn nói:
– Tiểu Ngọc, cậu đừng tức giận, coi như là mình sai rồi, mình không nên nói thế. Bố cậu đối xử với cậu rất tốt, còn bố mình không có thì làm sao mà quản mình được chứ!
– Tiểu Cửu, tôi không có ý này!
Thái Tiểu Ngọc xoay mặt về phía Tiểu Cửu và nói:
– Tôi nhớ lại lúc chúng ta còn nhỏ, cậu có nhớ lúc đầu chúng ta ở cô nhi viện không?
– Cậu nói cô nhi viện nào, chúng ta ở nhiều cô nhi viện lắm!
Tiểu Cửu cũng tựa người vào phía trước xe, hắn ngẩng đầu nhìn Thái Tiểu Ngọc, ánh mắt hắn hướng lên trời và nói:
– Mình nhớ cô nhi viện đầu tiên tên là Phúc Lai Gia gì đó, viện trưởng xấu tính lắm!
– Đương nhiên là tôi nhớ cô nhi viện đó rồi!
Thái Tiểu Ngọc nghe Tiểu Cửu nói những lời này thì cô chậm rãi nói:
– Tôi còn nhớ lúc ấy có một cô bé chúng ta ở cùng nhau, tên là Mộ Tín. Tiểu Cửu, cậu còn có thể nhớ được tên cô bé đó không?
– Hình như là Mộ Văn!
Tiểu Cửu nói:
– Tôi nhớ cũng không rõ lắm. Nhiều năm như vậy rồi, ai mà nhớ rõ được? Hơn nữa, cho dù chúng ta có gặp lại, liệu cậu còn nhận ra cô ấy không?
Thái Tiểu Ngọc nghe Tiểu Cửu nói những lời này thì cô há môi, nhìn bộ dạng có vẻ định nói thêm gì đó. Lúc này, điện thoại của cô reo lên. Thái Tiểu Ngọc cầm di động ra thì thấy bố mình là Thái Duyệt gọi điện thoại tới. Thái Tiểu Ngọc ra hiệu cho Tiểu Cửu đừng nói, rồi nghe điện thoại.
– Bố, con đang ở bên quân khu. Sau khi tên họ Diệp đi vào, mãi vẫn chưa thấy ra!
Thái Tiểu Ngọc nói:
– Bố, con và Tiểu Cửu có cần ở đây canh chừng nữa không?
Giọng nói của Thái Duyệt từ bên trong điện thoại truyền tới, lúc này đã nghe Thái Duyệt nói:
– Tiểu Ngọc, con và Tiểu Cửu về đi. Bố nghĩ chúng ta đã gặp phải đối thủ rồi!
– Đối thủ?
Thái Tiểu Ngọc sửng sốt, cô nói:
– Bố, ý bố là có người đang nhắm vào Cửu Long Triều Thánh à?
– Không phải là theo dõi, mà là trong tay bọn họ đã có ít nhất sáu miếng ngọc bội, đây mới là mấu chốt. Tiểu Ngọc, con và Tiểu Cửu lập tức trở về, chúng ta bàn bạc một chút làm sao để bọn họ đem những miếng ngọc bội đó đưa vào tay chúng ta. Chuyện này rất quan trọng. Còn về phần cái người tên Diệp Lăng Phi, bố cho rằng hắn không có tác dụng lớn. Hắn chẳng biết gì về chuyện Cửu Long Triều Thánh, cũng không cần lo lắng hắn sẽ gây ra chuyện gì!
– Được rồi!
Thái Tiểu Ngọc trả lời:
– Bây giờ con cùng Tiểu Cửu trở về!
Thái Tiểu Ngọc nói tới đây, cô nhìn về phía cửa lớn quân khu một cái, nhưng ngay sau đó cô cúp máy. Tiểu Cửu đang ở bên cạnh Thái Tiểu Ngọc, mới vừa rồi Thái Tiểu Ngọc nói với Thái Duyệt, Tiểu Cửu cũng đã nghe cả. Sau khi thấy Thái Tiểu Ngọc cúp điện thoại thì Tiểu Cửu nói:
– Tiểu Ngọc, chúng ta phải đi về à?
– Ừ!
Thái Tiểu Ngọc nói:
– Đi thôi, chúng ta bây giờ trở về đi. Bố nói ông đã tìm ra được ngọc bội Cửu Long Triều Thánh rồi, ông bảo chúng ta về nhà bàn cách làm sao để lấy được miếng ngọc bội đó!
– Cướp, trộm, mà vẫn không được thì chúng ta dùng tiền mua sao?
Tiểu Cửu bước sang phía bên kia, mở cửa lên xe, vừa thắt dây an toàn vừa lầm bầm:
– Cho dù chúng ta muốn mua những miếng ngọc bội đó, tôi thấy cũng không đủ tiền. Ai biết được bí mật của Cửu Long Triều Thánh mà lại dễ dàng bán đi những miếng ngọc bội kia chứ?
– Được rồi, Tiểu Cửu, cậu bớt nói lại mấy câu đi!
Thái Tiểu Ngọc nghe Tiểu Cửu nói những lời này thì cô dặn dò:
– Tiểu Cửu, những lời này cậu nói với tôi thì được, nhưng nếu bố của tôi đang ở trước mặt thì không được nói. Cậu hẳn hiểu rõ tính tình của bố tôi. Cậu đừng nhìn bề ngoài bố tôi hiền từ như vậy, nhưng nếu...!
Thái Tiểu Ngọc chưa nói hết câu, Tiểu Cửu đã liếc nhìn cô một cái rồi xoay mặt về phía trước, bước lên xe.
Diệp Lăng Phi không hề hay biết có người đang theo dõi hắn. Hôm nay hắn đến đây chính là muốn gặp ông Bành một chút. Sáng sớm hôm nay, Diệp Lăng Phi bị giật mình, hắn cũng lo lắng ông Bành sẽ xảy ra chuyện. Bây giờ, tận mắt thấy ông Bành không có nguy hiểm đến tính mạng thì trong lòng hắn cũng đã yên tâm phần nào. Diệp Lăng Phi không định ở lại đây quá lâu. Nếu đã nhận lời ông Bành, hắn cần phải chuẩn bị một chút.
Bành Hiểu Lộ thấy Diệp Lăng Phi muốn đi, cô chủ động ngỏ ý tiễn Diệp Lăng Phi. Cô đưa Diệp Lăng Phi đến cửa bệnh viện, Bành Hiểu Lộ dừng bước lại, liếc nhìn bốn phía. Sau khi thấy không có ai để ý đến mình và Diệp Lăng Phi, Bành Hiểu Lộ khẽ nói:
– Diệp Lăng Phi, hôm nay Ngô Hằng đã bị em mắng cho một trận. Em bảo hắn sau này cách xa em một chút, không nên ở sau lưng em nói bậy. Tối qua thật làm phiền anh. Nếu không có anh, em cũng không biết phải làm sao!
– Chính là chuyện này sao?
Diệp Lăng Phi lộ vẻ thất vọng, hắn thầm nghĩ:
– Anh còn tưởng em có chuyện gì quan trọng muốn nói, khiến anh cứ thần thần bí bí, thật là...!
– Không phải chuyện này. Anh hy vọng em nói với anh chuyện gì cơ?
Bành Hiểu Lộ chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, trong đó ẩn chứa nụ cười, cô nhẹ nhàng nói:
– Diệp Lăng Phi, nếu như anh cho rằng em còn có việc muốn nói với anh, vậy anh có thể nhầm rồi. Em là một cô gái rất thẳng thắn, sẽ không có quan hệ với người đã có vợ đâu. Em phải vào chăm sóc ông nội. Có chuyện gì chúng ta liên lạc qua điện thoại nhé. Đừng quên, có chuyện gì thì nhất định phải gọi cho em, mà không có chuyện gì thì cũng có thể gọi cho em!
Bành Hiểu Lộ nói xong câu cuối cùng thì lập tức cười rồi bước đi. Câu nói cuối cùng của Bành Hiểu Lộ không thể nghi ngờ tâm ý của cô. Diệp Lăng Phi cười lắc đầu, hắn thấy Bành Hiểu Lộ là một cô gái thú vị, cô luôn khiến hắn khó hiểu, đôi khi không đoán được Bành Hiểu Lộ đang nghĩ gì.
Diệp Lăng Phi tạm thời không nghĩ đến những chuyện này. Hắn lên xe, lấy ra điếu thuốc, vừa nhét vào miệng thì điện thoại reo lên. Diệp Lăng Phi vừa nhìn thì thấy cú điện thoại này là của Chu Ngọc Địch gọi đến. Diệp Lăng Phi hiểu rõ lai lịch của Chu Ngọc Địch, cảm giác về cô không còn xa vời như trước. Hắn bắt máy.
– Chu Ngọc Địch, chúng ta bao lâu rồi không gặp mặt vậy? Cô nhớ tôi nhanh thật đấy, quả nhiên là một người phụ nữ rất trọng tình nghĩa cũ. Tôi thích cô đấy!
Diệp Lăng Phi vừa nói câu này ra thì ở đầu dây bên kia của điện thoại Chu Ngọc Địch quả nhiên sửng sốt, dường như không ngờ Diệp Lăng Phi lại nói chuyện thẳng thừng như vậy. Chu Ngọc Địch phản ứng, cô cười nói:
– Diệp Lăng Phi, anh làm sao, anh khiến tôi hơi khó hiểu rồi. Ngày hôm qua anh còn né tránh tôi, hôm nay anh lại bỡn cợt tôi, chẳng lẽ anh không lo lắng tôi sẽ tặng cho bà xã bảo bối của anh mấy quả bom nữa?
– Tôi dĩ nhiên lo lắng, ai bảo là tôi không lo lắng chứ!
Diệp Lăng Phi cười nói:
– Chính vì đang lo lắng, nên tôi mới nghĩ bây giờ có nên giết cô hay không?
– Anh nói gì?
Chu Ngọc Địch kinh ngạc, cô nàng hỏi ngược lại:
– Anh lặp lại lần nữa đi!
– Tôi nói bây giờ tôi đang suy nghĩ, có nên lập tức giết chết cô hay không?
– Diệp Lăng Phi, anh có biết rốt cuộc anh đang nói cái gì đấy không?
Chu Ngọc Địch hiển nhiên bị Diệp Lăng Phi chọc giận, cô lạnh lùng nói:
– Bây giờ tôi sẽ cho anh biết hậu quả. Diệp Lăng Phi, anh nhớ kỹ cho tôi, đây hết thảy đều là do anh tự chuốc lấy!
Bụp! Một tiếng, Chu Ngọc Địch cúp máy.
Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, hắn cũng không gấp gáp. Hắn thong thả rít một hơi thuốc, khói thuốc từ miệng bay ra, rồi ung dung nói:
– Chu Ngọc Địch, cô định đối phó với bà xã nào của tôi vậy?