– Diệp Lăng Phi, anh biết là tốt rồi, cho nên, anh hãy ngoan ngoãn nghe lời của tôi!
Chu Ngọc Địch vốn định thừa lúc Diệp Lăng Phi đang có chút băn khoăn để hắn biết điều, vào khuôn khổ, nhưng cô ta không ngờ vừa dứt lời thì Diệp Lăng Phi lại nở nụ cười.
Nghe Diệp Lăng Phi cười, Chu Ngọc Địch biết có chuyện sắp xảy ra. Quả nhiên, cô ta nghe Diệp Lăng Phi nói:
– Chu Ngọc Địch, tôi vẫn chưa nói hết. Ý của tôi là tôi quả thật băn khoăn, nhưng những điều này không đủ để tôi phải nghe theo lời của cô. Tôi không thể nhẫn nhịn để cô múa may quay cuồng trước mặt tôi, càng không thể cho phép cô ra lệnh cho tôi. Không biết tôi nói vậy cô có hiểu ý tôi không?
Chu Ngọc Địch hít sâu một hơi, cô ta đã hiểu ý Diệp Lăng Phi. Chu Ngọc Địch nói:
– Diệp Lăng Phi, anh nói cho tôi biết, rốt cuộc anh định làm gì?
– Câu nói này còn phải hỏi cô đấy!
Diệp Lăng Phi lạnh lùng nói:
– Cửu Long triều thánh, tôi muốn biết tại sao cô lại muốn Cửu Long triều thánh kia. Chẳng lẽ cô muốn lấy được bảo tàng trong truyền thuyết?
Chu Ngọc Địch trầm mặc không nói gì, cô ta không phủ nhận, cũng không thừa nhận, đầu dây bên kia vẫn im lặng. Diệp Lăng Phi nghĩ rằng khi hắn nói ra những lời này, Chu Ngọc Địch sẽ kinh ngạc, nhưng không ngờ cô ta lại chọn cách ứng đối như vậy. Diệp Lăng Phi hỏi:
– Chu Ngọc Địch, cô vẫn không trả lời câu hỏi của tôi sao? Cô không định bỏ qua như vậy chứ? Tôi không phải kẻ ngốc, cô muốn lừa tôi cũng chẳng có cửa đâu!
– Diệp Lăng Phi, tôi chỉ là đang suy nghĩ nên trả lời anh như thế nào thôi!
Đầu dây bên kia cuối cùng cũng truyền lại giọng nói của Chu Ngọc Địch. Chu Ngọc Địch chậm rãi nói:
– Anh nói cái gọi là Cửu Long triều thánh đó tôi không phủ nhận, dĩ nhiên, tôi cũng không thừa nhận. Đây là thái độ bây giờ của tôi, bởi vì tôi không biết ứng đối với anh như thế nào. Nếu anh thấy thuận tiện thì chi bằng đến chỗ tôi, chúng ta từ từ nói chuyện một chút!
– Đến chỗ của cô đúng không? Được rồi, tiện thể tôi ăn trưa ở chỗ cô luôn. Chu Ngọc Địch, một tiếng nữa tôi sẽ đến chỗ cô, cô cứ chuẩn bị một chút đi!
– Chuyện này dĩ nhiên tôi phải chuẩn bị một chút rồi, bảo đảm anh sẽ rất hài lòng!
Chu Ngọc Địch nói xong thì cúp máy. Cô ta cầm điện thoại, trên khóe môi Chu Ngọc Địch nở nụ cười lạnh nhạt, cô thầm nói:
– Diệp Lăng Phi, đây là anh tự tìm đến đấy. Tôi vốn không muốn ra tay nhanh như vậy, nhưng giờ anh lại buộc tôi phải hành động. Tôi không thể để anh sống, nếu không tôi sẽ trở nên bị động!
Chu Ngọc Địch xoay người, cô cầm điện thoại di động quay trở lại bàn làm việc, gọi Trác Việt đến một lần nữa. Cô nói khẽ vào tai Trác Việt mấy câu, Trác Việt gật đầu, làm theo lời dặn dò của Chu Ngọc Địch. Diệp Lăng Phi nói một tiếng nữa sẽ đến chỗ Chu Ngọc Địch, và đúng một tiếng sau, hắn đã có mặt tại Hội sở tiêu khiển Đại Phú Quý của cô ta. Tuy nhiên, Diệp Lăng Phi không đến một mình mà còn dẫn theo Dã Thú cùng ít nhất 30 người của công ty vệ sĩ đến Đại Phú Quý. Những vệ sĩ kia mặc đồng phục, vừa đến nơi, họ đã cầm súng trong tay, phòng bị và xếp thành một hàng. Dã Thú và Diệp Lăng Phi hai người đi tới trước mặt bọn họ. Diệp Lăng Phi ghé sát tai Dã Thú nói nhỏ vài câu, Dã Thú liền hướng mắt về phía các vệ sĩ và nói:
– Hôm nay chúng ta tới đây là để dạy bảo những tên vệ sĩ ở đây nên làm những công việc gì. Mọi người hãy nhớ cho tôi, cầm súng đánh người thì không thành vấn đề, nhưng đừng đánh chết người, như vậy không hay. Đánh gãy chân gãy tay thì không sao, mọi người nghe rõ chứ?
– Rõ ạ!
Dã Thú xua tay về phía các vệ sĩ và nói:
– Đi thôi, nhớ đấy, đánh người thì có thể, nhưng đừng đánh chết người đấy. Có thể không nổ súng thì đừng nổ súng, để tránh tôi phải tốn tiền bồi thường thiệt hại!
Câu nói phía sau của Dã Thú chẳng qua là một câu nói đùa mà thôi, hắn không bận tâm chuyện tiền nong. Những vệ sĩ kia cũng là của Công ty an ninh của Dã Thú, hiện thuộc về công ty con của tập đoàn Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi không ngốc, sau khi hắn trả lời Chu Ngọc Địch thì hắn lập tức gọi điện thoại cho Dã Thú, để Dã Thú mang theo hơn 30 người cùng hắn đến Hội sở tiêu khiển Đại Phú Quý.
Từ ngày Hội sở tiêu khiển Đại Phú Quý được thành lập, kể từ đó không ai dám đến đây gây chuyện. Ở đây sớm đã có chuẩn bị rồi. Mạng lưới liên lạc của Chu Ngọc Địch trong nước không hề nhỏ. Cô ta mở Hội sở tiêu khiển tại thành phố Vọng Hải, tuy nói cũng đã từng làm quen với những người trong chính quyền thành phố Vọng Hải và đã có sự chuẩn bị, nhưng đó chẳng qua là hình thức. Cho dù cô ta không chuẩn bị thì tự nhiên cũng có người giúp cô ta xử lý ổn thỏa. Thế lực của Tưởng gia ở trong nước những người bình thường không thể tưởng tượng được. Người có địa vị như Nhạc Lâm Sơn khi đối mặt với Tưởng gia thì cũng chỉ có thể tìm cơ hội, chứ không thể bảo Tưởng gia rút lui là họ sẽ rút lui ngay.
Nếu Chu Ngọc Địch không có chỗ dựa ở trong nước, cô ta sẽ không thể nào gióng trống khua chiêng mở một Hội sở tiêu khiển hạng sang như vậy. Chẳng lẽ cô ta không lo lắng chính quyền địa phương sẽ đóng cửa?
E rằng người khác không dám, nhưng không có nghĩa là Diệp Lăng Phi không dám. Mức độ ngông cuồng của Diệp Lăng Phi ở thành phố Vọng Hải cũng đã đạt đến mức vô pháp vô thiên. Trước kia có lão già chống lưng, bây giờ Diệp Lăng Phi sớm đã không cần lão già hỗ trợ nữa, chính hắn cũng đã có thể tự mình đối phó với những chuyện này. Mặc dù đối mặt với người của Tưởng gia, Diệp Lăng Phi cũng không quá lo lắng.
Diệp Lăng Phi để Dã Thú dẫn người đến vừa là để bảo vệ mình, tránh cho Chu Ngọc Địch giở trò với hắn. Nếu Diệp Lăng Phi có chuyện gì ở đây thì thật mất mặt. Mặt khác, Diệp Lăng Phi cũng muốn dạy dỗ Chu Ngọc Địch một bài học, coi như bù đắp cho việc cô ta phái người hù dọa Bạch Tình Đình ngày hôm qua.
Diệp Lăng Phi tuy nói vậy nhưng hắn không vội đi vào. Hắn đứng bên cạnh xe, cầm điện thoại và bấm số của Chu Ngọc Địch.
– Chu Ngọc Địch, tôi đến rồi!
Diệp Lăng Phi chờ điện thoại kết nối rồi khẽ nói:
– Nhưng, bây giờ tôi không dám vào, tôi thấy ở chỗ cô không an toàn chút nào, có một đám người đứng trước cửa Hội sở tiêu khiển của cô!
Chu Ngọc Địch đã sắp xếp mọi chuyện đâu vào đấy. Mới vừa rồi cô ta bảo Trác Việt đi chuẩn bị một chút, đơn giản chính là chuẩn bị cho Diệp Lăng Phi một ít rượu độc. Nếu có thể bỏ độc vào rượu mà Diệp Lăng Phi không hề đề phòng, thì mọi chuyện sẽ trở nên rất đơn giản. Chỉ cần Diệp Lăng Phi chết, Chu Ngọc Địch cũng không cần lo lắng nữa. Chu Ngọc Địch đã thực sự động sát cơ, cô ta muốn giết Diệp Lăng Phi chứ không suy nghĩ đến bất kỳ chuyện nào khác nữa.
Nếu Diệp Lăng Phi không uống thuốc độc thì Chu Ngọc Địch còn có hậu chiêu, đó chính là bảo người ta giết chết hắn. Cho dù Diệp Lăng Phi lợi hại đến mấy, nhưng khi đối mặt với mười mấy tên đeo súng thì hắn cũng chạy không thoát. Kế hoạch của Chu Ngọc Địch rất nhiều. Cho dù Diệp Lăng Phi mang theo ba bốn người tới đây, hắn cũng chạy không thoát.
Chính bởi vì Chu Ngọc Địch đoán chắc Diệp Lăng Phi sẽ chết ở đây, nên khi cô ta nhận được điện thoại của hắn, trên gương mặt cô ta hiện rõ nụ cười, dường như đã nhìn thấy Diệp Lăng Phi chết trước mặt mình. Nhưng khi Chu Ngọc Địch nghe thấy câu nói phía sau của Diệp Lăng Phi, cô ta ngây ngẩn cả người, rồi nói:
– Diệp Lăng Phi, anh nói nhảm gì vậy? Chỗ này của tôi làm sao có thể có một đám người ở cửa được!
Chu Ngọc Địch vừa dứt lời thì đã nghe thấy tiếng "Thình thịch", sau đó lại vang lên tiếng súng. Chu Ngọc Địch chau mày, trong lòng thầm mắng không biết tên khốn nạn nào dám nổ súng ở đây. Chu Ngọc Địch nói:
– Diệp Lăng Phi, chuyện này tôi không rõ lắm. Đợi sau khi tôi điều tra xong, tôi sẽ nói cho anh biết, anh chờ một chút!
Diệp Lăng Phi cười nói:
– Chu Ngọc Địch, tôi không vội đâu, cô từ từ xem xét đi. Tôi cũng biết những người đó không phải nhân vật đơn giản, họ đều rất vạm vỡ, hơn nữa trong tay còn có súng đấy!
Chu Ngọc Địch đặt điện thoại xuống rồi lập tức gọi cho Trác Việt để hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Đương nhiên, Trác Việt cũng không có bất kỳ sự chuẩn bị nào. Sau khi nhận được điện thoại của Chu Ngọc Địch, Trác Việt nói:
– Bà chủ, tôi đang ở lầu một, tôi cũng không biết chuyện gì xảy ra. Có một đám vệ sĩ đi vào, những người đó cầm theo súng, là bọn họ nổ súng trước. Bây giờ vấn đề là chúng ta có nên nổ súng hay không?
Chu Ngọc Địch vừa nghe Trác Việt nói vậy thì trong lòng cô hiểu rõ. Trong trường hợp này, nếu bên mình nổ súng thì chỉ làm lớn chuyện thôi. Rõ ràng, Diệp Lăng Phi đến đây là để bới móc. Chu Ngọc Địch nghĩ đến đây, cô ta nói:
– Cứ để cho bọn họ thoải mái đi, muốn đập phá gì thì cứ để họ làm. Xong rồi anh báo cho Cục trưởng Triệu của Cục Công an thành phố, nói cho ông ấy biết chỗ chúng ta bị một đám cướp bóc. Bây giờ tôi nghĩ sắp có trò hay để xem đây!
❄ Thiên Lôi Trúc ❄ AI dịch cộng đồng