Diệp Lăng Phi và Dã Thú đang ngồi trong quán cà phê. Dã Thú vừa đi vệ sinh về, hắn ngồi xuống ghế đối diện Diệp Lăng Phi, cười toe toét, nói:
– Lão Đại, có phải ả đàn bà thối tha kia sẽ không đến không?
Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu, thản nhiên nói:
– Dã Thú, không cần phải vội, anh tin rằng Chu Ngọc Địch nhất định sẽ tới!
Diệp Lăng Phi tay phải cầm ly cà phê lên, đưa ly cà phê bên môi. Đúng lúc đó, chợt nghe thấy tiếng nhân viên phục vụ của quán cà phê chào khách. Diệp Lăng Phi quay đầu nhìn sang, thấy Chu Ngọc Địch dẫn theo cặp chị em sinh đôi bước vào quán cà phê. Diệp Lăng Phi uống cạn một hơi ly cà phê của mình, hắn đặt ly cà phê xuống, nói thầm:
– Dã Thú, người đến rồi đấy!
Dã Thú nghe Diệp Lăng Phi nói vậy liền quay đầu nhìn ra phía cửa, quả nhiên thấy Chu Ngọc Địch dẫn theo cặp chị em sinh đôi làm vệ sĩ đang đi tới. Ánh mắt Dã Thú không nhìn Chu Ngọc Địch mà dán mắt vào hai chị em đi phía sau cô ta. Cặp chị em sinh đôi này chính là hai cô gái tên Thanh Nhi mà lần trước Chu Ngọc Địch nhắc tới. Dã Thú chưa từng nhìn thấy hai chị em này ở hội sở giải trí Đại Phú Quý. Hôm nay là lần đầu tiên nhìn thấy, Dã Thú vừa nhìn đã không thể rời mắt, cứ dán chặt vào hai chị em Thanh Nhi. Chu Ngọc Địch đi tới trước mặt Diệp Lăng Phi, cô ta liếc nhìn Dã Thú, sau đó hừ lạnh một tiếng, rồi quay sang Diệp Lăng Phi, nói:
– Diệp Lăng Phi, anh gây ra nhiều chuyện như vậy, chẳng lẽ anh muốn tôi đến đây chỉ để nói chuyện với anh? Anh có cảm thấy là chuyện bé xé ra to không?
– Chu Ngọc Địch, khi tiếp xúc với người phụ nữ như cô, tôi phải rất cảnh giác, bởi vì tôi không biết trong lòng cô đang toan tính cái gì!
Diệp Lăng Phi nói:
– Chu Ngọc Địch, cô đã đến đây, vậy thì ngồi xuống nói chuyện một chút đi. Tôi tin rằng chúng ta có rất nhiều chuyện cần nói đấy!
Chu Ngọc Địch nhìn thoáng qua Dã Thú, cô ta hừ lạnh nói:
– Diệp Lăng Phi, tôi chỉ muốn nói chuyện một mình với anh thôi, tôi không muốn nơi này có người ngoài!
– Cứ làm theo lời cô nói đi!
Diệp Lăng Phi nghe Chu Ngọc Địch nói vậy, hắn liếc mắt ra hiệu cho Dã Thú, ra hiệu cho Dã Thú ra ngoài. Dã Thú không nói lời nào, đứng dậy. Trước khi đi, Dã Thú còn cố ý liếc nhìn cặp chị em sinh đôi kia vài lần. Hai chị em Thanh Nhi cảm thấy rất khó chịu vì ánh mắt của Dã Thú. Nếu như không phải Chu Ngọc Địch ở đây, e rằng hai chị em sinh đôi này đã ra tay rồi. Chu Ngọc Địch thấy Dã Thú đi ra ngoài, cô ta cũng khoát tay với hai cô gái kia, nói:
– Hai cô cứ ra ngoài chờ tôi, không có lệnh của tôi, không được vào, đã nghe rõ chưa?
Cặp chị em song sinh gật đầu. Lúc này Chu Ngọc Địch mới ngồi xuống. Đã có nhân viên phục vụ của quán cà phê đi tới, hỏi Chu Ngọc Địch muốn uống gì. Chu Ngọc Địch nhìn thoáng qua Diệp Lăng Phi ở phía đối diện, lãnh đạm hỏi:
– Diệp Lăng Phi, anh thích uống gì?
– Tôi thích uống sữa!
Diệp Lăng Phi vừa nói ra câu này, Chu Ngọc Địch thoáng sửng sốt, ngay sau đó cô ta lắc đầu, nói:
– Diệp Lăng Phi, anh vốn là như vậy, tôi biết ngay là anh sẽ nói với tôi những thứ như vậy mà!
Chu Ngọc Địch nói xong, quay sang phía nhân viên của quán, nói:
– Cho tôi một ly cà phê, không thêm đường!
Nhân viên phục vụ vừa mới định rời đi, Diệp Lăng Phi cũng gọi với theo người nhân viên đó:
– Ừm, cho tôi một ly cà phê, nhớ nhé, cho thêm sữa...!
Diệp Lăng Phi nói những lời này dường như cố ý nói cho Chu Ngọc Địch, hắn cố ý nói chữ “sữa” vừa rõ ràng vừa kéo dài. Chu Ngọc Địch nghe thấy, nhưng cũng làm ra vẻ không để ý. Chờ Diệp Lăng Phi nói xong, Chu Ngọc Địch mới khẽ thở dài, nói:
– Diệp Lăng Phi, có phải là giữa chúng ta có quá nhiều hiểu lầm không? Đến lúc nào chúng ta mới có thể hòa thuận như trước, quên đi những chuyện xảy ra trong quá khứ chứ?
Diệp Lăng Phi cầm lấy điếu thuốc lá, hắn châm thuốc ngay trước mặt Chu Ngọc Địch. Khói thuốc bay tới chỗ Chu Ngọc Địch, Chu Ngọc Địch liền hơi dịch người, tựa hẳn lưng vào thành ghế. Mặc dù cô ta cũng hút thuốc lá, nhưng không hút loại thuốc như Diệp Lăng Phi đang hút. Loại thuốc đó chỉ thích hợp cho đàn ông hút, còn thuốc lá mà Chu Ngọc Địch dùng là loại dành cho phụ nữ, vị nhạt hơn rất nhiều. Diệp Lăng Phi không để ý đến phản ứng của Chu Ngọc Địch, hắn hút một hơi xong, kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, nhìn Chu Ngọc Địch, thản nhiên nói:
– Chu Ngọc Địch, hai chúng ta không thể nào hòa giải được. Ít nhất trong mắt tôi, cô không phải là một người phụ nữ có thể dễ dàng quên đi thù hận. Chu Ngọc Địch, đây cũng là điều tôi băn khoăn. Tôi hỏi cô một câu, hôm nay cô bảo tôi đến đây, có phải là cô muốn giết tôi không?
– Không có!
Chu Ngọc Địch lập tức thốt lên, nhưng thấy Diệp Lăng Phi nở nụ cười. Diệp Lăng Phi nhìn thẳng vào mắt Chu Ngọc Địch, nói:
– Chu Ngọc Địch, cô có biết là lúc cô lên tiếng phủ nhận chuyện này, phản ứng của cô quá nhanh không? Không hề có chút do dự, chẳng lẽ cô không biết đây là một phản ứng bản năng của con người? Điều này chứng tỏ trong lòng cô vừa nghĩ đến chuyện mình phủ nhận. Nói cách khác, chắc chắn trước đó cô đã có ý muốn giết tôi!
– Diệp Lăng Phi, anh không cảm thấy buồn cười sao? Xem ra anh đã trở thành nhà tâm lý học rồi, mà còn có thể hiểu được suy nghĩ của tôi nữa!
Khi Chu Ngọc Địch nói những lời này, cô ta không dám nhìn thẳng Diệp Lăng Phi, cố ý tránh né ánh mắt của Diệp Lăng Phi. Chu Ngọc Địch càng như vậy, nụ cười trong mắt Diệp Lăng Phi càng thêm sâu sắc. Vừa lúc đó, nhân viên phục vụ mang cà phê mà Chu Ngọc Địch và Diệp Lăng Phi gọi đến cho hai người. Diệp Lăng Phi cầm ly cà phê của mình đặt trước mặt, tay phải cầm muỗng vừa khuấy cà phê, vừa khẽ nói:
– Tuy tôi không phải nhà tâm lý học, nhưng tôi đã trải qua rất nhiều chuyện, đã gặp rất nhiều người, tự nhiên sẽ hiểu được tâm lý của một số người, ví dụ như là cô...!
– Tôi ấy à?
Chu Ngọc Địch nghe Diệp Lăng Phi nhắc tới mình, cô ta hỏi:
– Anh nói xem, rốt cuộc trong lòng tôi suy nghĩ cái gì?
– Một người không cam lòng làm một người phụ nữ bình thường, chắc chắn sẽ không quên chuyện quá khứ đâu!
Tay Diệp Lăng Phi bỗng dừng lại, hắn ngẩng đầu lên, Diệp Lăng Phi nhìn thẳng vào mắt Chu Ngọc Địch, nói:
– Chu Ngọc Địch, giữa hai chúng ta không cần thiết phải vòng vo tam quốc. Cô hiểu rõ tôi, tôi cũng hiểu rõ quá khứ của cô. Tôi biết việc cô đang làm bây giờ, mặc dù cô khoác lên vẻ ngoài hợp pháp, nhưng ở trước mặt của tôi, hai chúng ta đều như nhau, chúng ta đều là những người đi lạc trong thế giới giữa ánh sáng và bóng tối. Tôi hi vọng cô biết, tôi là một người không thích bị khống chế. Nếu như ai đó muốn thử khống chế tôi, vậy tôi sẽ cho kẻ đó trả giá đắt!
Chu Ngọc Địch nghe Diệp Lăng Phi nói chuyện với cô ta bằng giọng điệu này, cô ta có vẻ phiền muộn, lấy thuốc lá ra. Khác với Diệp Lăng Phi rút thuốc ra hút ngay trước mặt cô ta mà không hề báo trước, Chu Ngọc Địch có vẻ lịch sự hơn rất nhiều, trước khi hút còn hỏi một câu là có thể hút thuốc được không. Thật ra thì, Chu Ngọc Địch hoàn toàn không cần thiết phải hỏi như vậy. Diệp Lăng Phi vốn là đang hút thuốc, căn bản không có tư cách trả lời câu hỏi có được hút thuốc hay không. Chu Ngọc Địch châm lửa xong, cô ta hút một hơi thật mạnh, không để ý đến ly cà phê trước mặt đã nguội lạnh. Cô ta liên tục hút mấy hơi, rồi quay sang Diệp Lăng Phi, nói:
– Diệp Lăng Phi, tôi nghĩ anh đã hiểu lầm. Tôi không hề muốn khống chế anh, tôi chỉ hi vọng anh đừng quấy rầy tôi. Tôi không phủ nhận, việc gặp anh ở đây khiến cho tôi rất bất ngờ. Tôi cũng đã điều tra hồ sơ cá nhân của anh. Sở dĩ tôi tìm cách uy hiếp vợ anh, là vì tôi lo anh sẽ ảnh hưởng đến công việc của tôi. Đây là suy nghĩ thật lòng của tôi. Diệp Lăng Phi, bây giờ thì anh rõ rồi chứ?
Diệp Lăng Phi tay phải cầm điếu thuốc, tay trái nâng ly cà phê. Sau khi nhẹ nhàng nhấp một ngụm, Diệp Lăng Phi đặt ly cà phê xuống bàn, hắn khẽ lắc đầu, nói:
– Chu Ngọc Địch, có thể những lời cô nói với tôi là thật, cũng có thể đó là lời nói dối, nhưng chuyện đó không quan trọng. Sở dĩ tôi gọi điện cho cô là để bàn bạc về chuyện hợp tác của chúng ta. Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là chúng ta phải hợp tác với nhau!
– Anh muốn hợp tác với tôi? Tại sao anh lại muốn hợp tác với tôi?
Chu Ngọc Địch hỏi.
– Rất đơn giản. Sau khi tôi tìm được miếng ngọc bội kia, tôi muốn tìm những miếng ngọc bội khác. Tổng cộng là chín miếng. Tôi đã có một miếng, cô ít nhất có bảy miếng. Miếng còn lại tôi cũng sẽ giúp cô tìm. Nếu như vậy thì trong tay tôi có hai miếng, trong tay cô có bảy miếng. Không biết cô tính sao?