Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1435: CHƯƠNG 1435: HẸN HÒ GIỮA BIẾN CỐ (1)

Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, vốn định gọi cho Trương Tuyết Hàn nhắc nhở cô cẩn thận, nhưng chiếc xe màu bạc đó chạy quá nhanh. Vừa mới cầm điện thoại trên tay, còn chưa kịp gọi cho Trương Tuyết Hàn, từ trong sân trường đã vang lên tiếng kêu thê thảm của một nữ sinh. Diệp Lăng Phi nhớ lúc này Trương Tuyết Hàn đang đi trong sân trường, tay hắn run rẩy, chiếc điện thoại trong tay cũng suýt rơi xuống đất. Lo Trương Tuyết Hàn gặp chuyện không may, Diệp Lăng Phi không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng chạy vào sân trường. Khi Diệp Lăng Phi chạy vào, chỉ thấy chiếc xe màu bạc đã dừng lại ở sân trường, cách cổng khoảng hơn 20 mét. Năm, sáu học sinh vây quanh chiếc xe màu bạc. Bên cạnh chiếc xe, một cô gái mặc quần short đeo kính đang ngồi bệt trên nền đất, tiếng kêu thảm thiết đó chính là của cô gái này. Hai nhân viên bảo vệ của trường vội vàng chạy từ ngoài cổng vào. Ngoài ra, những học sinh còn rải rác trong trường cũng từ khắp nơi chạy tới. Ai cũng biết đã có tai nạn, chỉ là không rõ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra. Diệp Lăng Phi vội vã chạy tới, điều hắn lo lắng nhất chính là sự an nguy của Trương Tuyết Hàn. Khi Diệp Lăng Phi chạy tới, hắn liền phát hiện cách chiếc xe khoảng 4-5 mét là một nữ sinh đang nằm sóng soài, toàn thân đầm đìa máu. Trên mui chiếc xe màu bạc cũng có vết máu rợn người.

Diệp Lăng Phi nhìn thấy nữ sinh nằm trên mặt đất không phải Trương Tuyết Hàn, trong lòng hắn thở phào nhẹ nhõm. Hắn không để ý xem rốt cuộc nơi này đã xảy ra chuyện gì, Diệp Lăng Phi chỉ nghĩ là không để Trương Tuyết Hàn nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng này. Trong suy nghĩ của Diệp Lăng Phi, Trương Tuyết Hàn là một cô gái yếu đuối khiến người ta phải xót xa. Nếu để Trương Tuyết Hàn tận mắt nhìn thấy cảnh tai nạn ghê rợn này, không biết cô sẽ có phản ứng gì. Với suy nghĩ đó, Diệp Lăng Phi lo Trương Tuyết Hàn nhìn thấy cảnh này, vì vậy hắn không nán lại xem xét tình hình mà rảo bước thật nhanh về phía trước. Kết quả, vừa mới đi được vài bước, từ xa hắn đã nhìn thấy Trương Tuyết Hàn đang đi về phía này. Trương Tuyết Hàn mặc một bộ váy liền áo màu trắng tinh khiết, xinh đẹp như đóa sen vừa mới nở dưới nước. Diệp Lăng Phi đang lo Trương Tuyết Hàn nhìn thấy cảnh tượng đáng sợ đó, lại không ngờ cô quả thật đã tới đây. Diệp Lăng Phi chỉ có thể bước nhanh hơn ra đón Trương Tuyết Hàn. Nơi này là trường của Trương Tuyết Hàn, Diệp Lăng Phi nghĩ, hắn không muốn tiếp xúc quá thân mật với cô trong khuôn viên trường. Hắn làm vậy vì lo lắng có người sẽ lấy chuyện này ra để đàm tiếu. Diệp Lăng Phi thì chẳng lo lắng gì, nhưng Trương Tuyết Hàn thì khác. Nhưng giờ phút này, tình huống đặc thù, Diệp Lăng Phi cũng bất chấp những lo lắng đó. Hắn bước nhanh đến trước mặt Trương Tuyết Hàn, không để cô nhìn xung quanh, nói:

- Tuyết Hàn, lâu lắm anh không đến rồi. Chi bằng em dẫn anh đi dạo quanh trường, để anh hiểu thêm về ngôi trường này, nói không chừng tương lai anh sẽ đến học ở trường này đấy!

Diệp Lăng Phi nói vậy chỉ là nói giỡn mà thôi, hắn đã sớm hết tuổi đi học rồi, cũng không còn hứng thú học hành nữa. Trương Tuyết Hàn trước khi thấy Diệp Lăng Phi đã nhìn thấy phía trước xảy ra chuyện. Cô không hề bị cận thị, từ xa đã thấy có một nữ sinh đang nằm trên mặt đất, còn có một cô gái phát ra tiếng kêu thê thảm. Trương Tuyết Hàn không biết có chuyện gì xảy ra, cô đang muốn đi qua đó xem xét, lại bị Diệp Lăng Phi ngăn cản. Nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, Trương Tuyết Hàn khẽ gật đầu, đáp lời:

- Diệp đại ca, thế cũng được, nhưng mà em có thể đi xem một chút không? Hình như bên kia có chuyện gì đó... !

Trương Tuyết Hàn không nói hết câu, nhưng ý tứ của cô đã rất rõ ràng. Diệp Lăng Phi quay đầu nhìn thoáng qua. Hắn vốn định ngăn cản Trương Tuyết Hàn qua đó xem, nhưng suy nghĩ một chút rồi nói:

- Tuyết Hàn, không phải anh không muốn cho em xem, chỉ là bên đó có tai nạn, anh lo em sẽ sợ!

- Em sẽ không sợ đâu, Diệp đại ca. Em muốn qua bên đó xem một chút, dù sao cũng là bạn học cùng một trường, theo lẽ thường em cũng nên qua đó xem... !

Trương Tuyết Hàn không nói hết câu. Diệp Lăng Phi nghe cô nói vậy, hắn cũng đồng ý:

- Vậy cũng được!

Vừa nói, hắn xoay người, cùng Trương Tuyết Hàn đi ra chỗ hiện trường vụ tai nạn. Khi Diệp Lăng Phi quay lại, tình hình bên này đã có thay đổi rất lớn. Gã thanh niên lái xe đã bị mấy nam sinh viên tức giận kéo từ trên xe xuống. Có người đang gọi điện thoại, còn nữ sinh bị đâm thì nằm bất động trên mặt đất. Có người đã muốn qua giúp đỡ, nhưng bởi vì ở đây không có nhân viên chăm sóc chữa bệnh chuyên nghiệp, những học sinh ở đây lại không biết gì về phương pháp cấp cứu, chỉ có thể trơ mắt nhìn nữ sinh viên tội nghiệp nằm bất động trên mặt đất.

- Chúng mày có biết tao là ai không hả? Cha tao là Tôn Dược Đông, bọn mày mau buông ra.... !

Gã thanh niên kia trông chừng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, quần áo đắt tiền, da trắng, lông mày thanh tú, cũng coi như khá đẹp trai. Lúc hắn ta nói chuyện, mặt hắn cứ vênh váo, trông như chẳng thèm để ý tới những người xung quanh.

- Tôn Dược Đông là ai?

Có người hỏi như vậy, những người này không biết Tôn Dược Đông mà gã thanh niên này nhắc tới là ai. Cũng có người nhận ra gã thanh niên đó, chợt nghe thấy có người kêu lên:

- Chẳng phải hắn là con trai của cục trưởng cục công an sao?

- Đúng, chính là hắn, chính là hắn... !

Những người khác cũng nhận ra được, chỉ là sau khi nhận ra thân phận của gã đó, một số người đã không dám làm gì nữa. Tuy chuyện này rất nghiêm trọng, nhưng bọn họ vẫn cảm thấy nếu liên lụy vào thì sẽ rất phiền toái. Nhất là hai gã bảo vệ kia, để gã thanh niên đó lái xe đi vào, bản thân chuyện này đã là thất trách. Bây giờ lại nghe thấy gã nói hắn là con trai của Tôn Dược Đông nào đó, trong lòng lại càng thêm sợ hãi. Hai người bọn họ không hẹn mà cùng nghĩ: thời buổi bây giờ đắc tội ai cũng đừng đắc tội quan nhị đại (con cháu quan chức), miệng nhà quan có gang có thép, nói gì cũng đúng. Hai người bọn họ chỉ là hai viên bảo vệ tép riu, là trường bỏ tiền ra thuê, không cần thiết phải liều mạng. Cùng lắm là đi làm công việc khác. Hai người bọn họ nghĩ tới đây, lấy cớ gọi xe cứu thương, nhưng rồi lại chuồn đi trước. Nơi này chỉ còn lại những sinh viên của trường, đa số ở đây là nữ. Có mấy nam sinh không rõ tình hình, sau khi nghe gã thanh niên kia kêu gào như vậy, bọn họ cũng không biết phải làm gì. Chỉ là, bọn họ cũng biết không thể để cho tiểu tử kia cứ thế mà đi được. Có người gọi 110 (cảnh sát), có người gọi 120 (cấp cứu).

- Mau buông tao ra! Tao còn phải đi gặp bạn gái nữa, có chuyện gì để cha tao tới xử lý... !

Khẩu khí của gã thanh niên kia vẫn còn lớn lối lắm. Diệp Lăng Phi vốn không muốn quản chuyện này, nhưng hắn nghe thấy thằng nhãi kia nhắc tới cha của hắn là Tôn Dược Đông nào đó, Diệp Lăng Phi nghĩ ra, hình như phó cục trưởng cục công an thành phố Vọng Hải cũng tên là Tôn Dược Đông. Chẳng lẽ là con trai của gã đó?

- Không xong, không xong rồi, Tiểu Lan.....!

Có một cô gái hô lớn, cô không nói gì thêm, nhưng từ những gì mà cô gái đó nói, những người này cũng đã nghe ra được, chắc là nữ sinh kia đã chết. Chỉ là chỗ này không có ai biết sơ cứu, các cô chỉ biết kêu khóc ở đây, nhưng không biết rốt cuộc nữ sinh kia đã chết hay chưa.

- Buông ra, chúng mày đừng làm lỡ chuyện của tao!

Cho đến lúc này, gã thanh niên kia vẫn không hề tỏ ra sợ hãi, cũng không ý thức được mình đã đâm vào người khác. Trong lòng Diệp Lăng Phi bỗng dưng cảm thấy tức giận. Hắn không ngờ ở chỗ này còn có loại thanh niên ương ngạnh như vậy, không một chút ý thức được mình đã đâm vào người ta. Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy hơi sợ hãi. Nếu như không phải khi nãy Trương Tuyết Hàn ra muộn, chẳng phải cô cũng gặp nguy hiểm sao? Diệp Lăng Phi bước nhanh tới trước mặt gã thanh niên kia, không nói một lời, giơ tay phải lên đấm vào mặt hắn một cái. Một quyền này của Diệp Lăng Phi đã là hạ thủ lưu tình rồi. Nếu như hắn toàn lực đánh ra, có lẽ Diệp Lăng Phi sẽ đấm vỡ mặt của gã thanh niên đó mất. Dù vậy, gã thanh niên kia vẫn không chịu nổi một quyền này của Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi đánh cho gã thanh niên ngã lăn ra đất. Bất chấp thương thế của hắn, Diệp Lăng Phi bước nhanh đến chỗ nữ sinh bị xe đâm, đặt ngón tay dưới mũi cô bé. Vẫn còn chút hơi thở yếu ớt, điều đó chứng minh nữ học sinh này còn chưa chết. Giờ phút này, một số kiến thức cơ bản về sơ cứu của Diệp Lăng Phi đã phát huy tác dụng. Diệp Lăng Phi không biết có thể cứu sống được nữ học sinh này không, nhưng hắn không thể cứ như vậy khoanh tay đứng nhìn, phải đi cứu cô bé. Diệp Lăng Phi luôn cho rằng hắn là một kẻ máu lạnh, không có tấm lòng yêu quý xã hội này. Hắn cũng trở nên lạnh lùng với nhiều chuyện, sẽ không để ý tới sự sống chết của người khác, nhưng Diệp Lăng Phi không hề ý thức được, hắn đã thay đổi rất nhiều. Trong lòng hắn vẫn luôn ấm áp, chẳng qua là không muốn biểu hiện ra ngoài mà thôi. Trương Tuyết Hàn ở bên cạnh Diệp Lăng Phi, cô nhìn hắn sơ cứu cho nữ sinh viên đại học kia...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!