Chuyện Diệp Lăng Phi nói đến chính là việc Dã Thú nửa đêm đi ra ngoài tìm phụ nữ thì bị bắt cóc. Dã Thú cảm thấy vô cùng nhục nhã về chuyện đó, bây giờ, Diệp Lăng Phi nhắc tới chuyện này chính là muốn nhắc nhở Dã Thú phải luôn luôn chú ý, nếu không thì rất dễ xảy ra chuyện. Dã Thú nghe xong, tỏ vẻ khinh thường, hắn bĩu môi nói:
– Lão Đại, lần đó là em chủ quan thôi, lần này tuyệt đối sẽ không như vậy nữa đâu, anh cứ yên tâm đi. Hơn nữa, em chỉ hẹn với cô ấy, bảo cô ấy dẫn em đi dạo ở tỉnh thành một chút, nhà cô ấy cũng ở tỉnh thành. Lão Đại, em thật sự không có ý gì khác, vừa tới tỉnh thành làm sao có thể làm loạn được chứ, lão đại, anh nói có đúng không?
Diệp Lăng Phi liếc nhìn Dã Thú, không nói tiếp nữa. Ý tứ của Diệp Lăng Phi đã rất rõ ràng, để Dã Thú muốn làm gì thì làm. Dã Thú lại hướng ánh mắt về phía nữ tiếp viên hàng không kia, cười nói:
– Lão Đại, nếu như buổi tối có tiến triển gì, em sẽ gọi điện thoại báo cho anh biết!
– Thôi khỏi, không cần đâu!
Diệp Lăng Phi hừ lạnh một tiếng, ánh mắt hắn rất tùy ý nhìn về phía chỗ ngồi của người đàn ông Thái Lan kia, lại phát hiện người đàn ông đó không có ở đó. Diệp Lăng Phi nhíu mày, tuy người đàn ông trông như người Thái Lan đó không có hành động gì bất thường, nhưng Diệp Lăng Phi lại cảm thấy người đàn ông này rất cổ quái. Hắn nhẹ nhàng huých Dã Thú, thấp giọng nói:
– Dã Thú, cậu còn nhớ người đàn ông mà anh nhắc với cậu lúc đi ra khỏi phòng ăn không?
Dã Thú gật đầu, tất nhiên là hắn nhớ được người đàn ông đó. Chỉ là, Dã Thú lại không nhìn thấy người đàn ông này ở trong khoang hành khách. Dã Thú nhớ lúc nãy mình còn nhìn thấy người này lên máy bay, sao bây giờ lại đột nhiên không thấy đâu nữa.
– Lão Đại, để em đi tìm tên đó!
Dã Thú vừa định đứng dậy, lại nghe thấy Diệp Lăng Phi nói:
– Dã Thú, không nên hành động thiếu suy nghĩ, chúng ta chỉ cần coi chừng kẻ đó là được!
– Lão Đại, anh hoài nghi…!
Dã Thú đang nói thì bị Diệp Lăng Phi ngắt lời. Diệp Lăng Phi đã thấy người đàn ông đó trở về chỗ ngồi. Một nữ tiếp viên hàng không đi tới nhắc nhở hành khách máy bay sắp cất cánh và yêu cầu thắt chặt dây an toàn. Diệp Lăng Phi nhìn người đàn ông kia rồi quay sang chỗ khác. Sau khi máy bay cất cánh được hai mươi phút, chỉ thấy người đàn ông đó đứng dậy, trông như muốn đi vệ sinh. Diệp Lăng Phi cũng đứng dậy, hắn đi theo sau người đàn ông đó. Vừa đi được mấy bước, người đàn ông đó bỗng nhiên dừng lại, quay đầu nhìn thấy Diệp Lăng Phi đang đi phía sau. Người đàn ông đó cau mày, quay người lại, dường như định quay về chỗ ngồi. Diệp Lăng Phi đi thẳng vượt qua người đàn ông đó, đến phòng vệ sinh. Khi Diệp Lăng Phi từ trong phòng vệ sinh đi ra, phát hiện người đàn ông đó đã ngủ thiếp đi trên ghế của mình. Diệp Lăng Phi cũng quay trở lại, theo Diệp Lăng Phi, người đàn ông đó dường như không có ý nhằm vào mình. Chẳng lẽ là mình đa nghi rồi? Diệp Lăng Phi cảm thấy hoài nghi bản thân…
Tiểu Triệu và Thái Tiểu Như ngồi cùng với nhau, người ngồi đối diện với bọn họ là Chân Cơ. Nơi này là một quán cay Tứ Xuyên cách khách sạn bọn họ ở khoảng chừng hai con đường. Việc kinh doanh của quán không thể nói là thịnh vượng, chỉ có thể dùng từ “tạm được” để hình dung. Thái Tiểu Như thích ăn món cay Tứ Xuyên, còn Tiểu Triệu lại cảm thấy món cay Tứ Xuyên quá nồng, cậu không thích ăn. Nhưng vì Thái Tiểu Như thích, Tiểu Triệu đành chiều theo. Chân Cơ dùng bữa rất lịch sự, đặt khăn trước ngực. Kiểu cách này thường thấy khi dùng bữa Tây. Tiểu Triệu nhìn tư thế cầm đũa bằng tay phải của Chân Cơ, cậu hơi ngừng lại, dường như nghĩ tới điều gì đó.
– Cô Chân Cơ này, cô là người ở đâu nhỉ?
Tiểu Triệu rót bia vào cốc của mình, tay phải cầm cốc bia lên, nhìn về phía Chân Cơ đang ngồi đối diện và hỏi. Chân Cơ khẽ mỉm cười, nói:
– Tôi là người Quảng Đông!
– A, cô đừng để ý, bạn trai tôi là cảnh sát, đây là thói quen nghề nghiệp của anh ấy!
Thái Tiểu Như cảm thấy hơi xấu hổ với việc Tiểu Triệu đột nhiên hỏi một câu như vậy, cô liền thò tay xuống gầm bàn âm thầm véo đùi Tiểu Triệu một cái, ý bảo Tiểu Triệu không nên hỏi lung tung. Tiểu Triệu vẫn mỉm cười, liếc Thái Tiểu Như, nói:
– Anh biết rõ mà, em cứ yên tâm ăn cơm đi!
Tiểu Triệu nói xong, lại quay sang phía Chân Cơ, nói:
– Nói sao nhỉ, có lẽ đây là thói quen nghề nghiệp của tôi. Tóm lại, khi thấy người lạ, tôi thích hỏi thêm vài câu, mong cô không phiền lòng.
– Không đâu, không sao đâu!
Chân Cơ nói đến đây, cô liếc nhìn Thái Tiểu Như một cái rồi nói:
– Thái tiểu thư, cô có muốn cùng đi phòng vệ sinh không?
Thái Tiểu Như mở miệng định đồng ý, nhưng lại bị Tiểu Triệu cản lại. Cậu nói:
– Tiểu Như không đi vệ sinh đâu!
Tiểu Triệu vừa nói ra câu này, Thái Tiểu Như đầu tiên sửng sốt, nhưng ngay sau đó cô hung hăng trợn mắt nhìn Tiểu Triệu. Tiểu Triệu cũng cảm thấy mình quả thật không nên nói như vậy, nhưng cậu cũng không còn cách nào. Tiểu Triệu không muốn để cho Thái Tiểu Như tiếp xúc quá nhiều với người phụ nữ tên là Chân Cơ này, theo Tiểu Triệu, trên người Chân Cơ có quá nhiều điểm nghi vấn. Chân Cơ cười cười, không nói gì nữa, cô ta đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi. Chờ Chân Cơ rời đi, Thái Tiểu Như mới tức giận hỏi:
– Tiểu Triệu, anh làm cái gì vậy?
– Tiểu Như, em đừng nên nóng giận, nghe anh nói hết đã!
Trong lúc nói chuyện Tiểu Triệu còn nhìn về chỗ Chân Cơ vừa mới rời đi, cậu ta khẽ nhíu mày, nói:
– Anh cảm thấy người phụ nữ này có vấn đề!
– Có vấn đề ư?
Thái Tiểu Như nghe xong, bỗng nhiên nở nụ cười, cô đưa tay ấn trán Tiểu Triệu một cái, nói:
– Chúng ta đang đi du lịch mà, anh đừng có mang công việc vào đây được không? Em thấy anh nhìn ai cũng nghi ngờ!
– Anh nói đúng sự thật đấy!
Tiểu Triệu nói:
– Tiểu Như, anh không nói giỡn với em, người phụ nữ tên là Chân Cơ này rất có vấn đề. Em có để ý đến tay cô ta không? Tay cô ta được chăm sóc tốt như vậy, nhưng trên tay phải lại có vết chai. Nếu là người làm nghệ thuật, tay cô ta không thể có vết chai dày như vậy. Theo anh, vết chai đó rất có thể…!
Khi Tiểu Triệu nói tới đây thì ngừng lại, bởi vì cậu ta phát hiện trên mặt Thái Tiểu Như đã hiện lên vẻ sợ hãi. Tiểu Triệu không nói tiếp, chỉ an ủi:
– Tiểu Như, không sao đâu, đã có anh ở đây rồi. Hơn nữa, những điều vừa rồi chỉ là suy đoán chủ quan của anh, không có căn cứ gì. Được rồi, được rồi, chúng ta không nói chuyện này nữa, ăn cơm trước đã!
Nghe Tiểu Triệu nói vậy, Thái Tiểu Như cũng không còn tâm tình ăn uống nữa. Chờ sau khi Chân Cơ trở về, Thái Tiểu Như cứ len lén đánh giá Chân Cơ. Cô xem xét tỉ mỉ mới phát hiện ra một vấn đề: Chân Cơ dường như là một người đàn ông. Lần đầu tiên nhìn thấy Chân Cơ, Thái Tiểu Như cũng cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng cô không nhìn ra. Giờ đây, Thái Tiểu Như mới ý thức được vấn đề nằm ở chỗ Chân Cơ dường như là một người đàn ông. Thái Tiểu Như không biết vì sao cảm thấy cả người không thoải mái, cô không còn tâm tình để ăn cơm, nói:
– Tiểu Triệu, em cảm thấy hơi khó chịu, không muốn ăn nữa, anh cùng em ra quầy thuốc mua ít thuốc đi!
Tiểu Triệu ngầm hiểu, cậu "ừ" một tiếng, rồi quay sang Chân Cơ nói:
– Bữa cơm này tôi mời. Tôi và bạn gái phải đi mua thuốc, cô cứ dùng bữa từ từ nhé!
Vừa nói, Tiểu Triệu vừa giơ tay gọi nhân viên đến tính tiền. Lúc này, Chân Cơ lại nói:
– Không cần đâu, để tôi thanh toán cho!
Trong lúc nói chuyện, Chân Cơ đứng dậy, bước về phía quầy thanh toán. Thái Tiểu Như thấy Chân Cơ đi thanh toán tiền, cô lén nói với Tiểu Triệu:
– Em cứ có dự cảm chẳng lành, nhưng không thể nói rõ là gì!
– Tiểu Như, không sao đâu, chúng ta đi thôi!
Vừa nói, Tiểu Triệu vừa đứng dậy. Sau khi uống nốt cốc bia, cậu ôm Thái Tiểu Như đi ra ngoài. Vừa đi tới cửa quán, không hiểu sao, cậu cảm thấy đầu váng mắt hoa, rồi trước mắt tối sầm, thoáng cái ngã lăn ra đất. Thái Tiểu Như không biết đã xảy ra chuyện gì. Khoảnh khắc cô nhìn thấy Tiểu Triệu ngã ra đất, cô cũng cảm thấy trước mắt mình tối sầm lại, "bịch" một tiếng, cô cũng ngã trên nền đất. Chân Cơ đang thanh toán tiền. Khi nghe thấy hai tiếng "bịch bịch", trong lòng cô ta âm thầm cười nhạt. Trả tiền xong, cô ta làm bộ như không biết chuyện gì xảy ra. Đi được mấy bước, cô ta liền giả vờ kinh ngạc nói:
– Thế này là thế nào, sao bạn tôi lại ngất xỉu vậy? Mọi người ai giúp tôi với, giúp tôi đưa bạn tôi đến bệnh viện đi!
Có người thấy ba người họ ăn cơm cùng nhau, đương nhiên đều cho rằng họ là bạn bè. Nghe Chân Cơ kêu lên như vậy, mấy người nhiệt tình liền đến giúp đỡ, cùng Chân Cơ dìu Tiểu Triệu và Thái Tiểu Như lên xe taxi. Vừa lên xe taxi, Chân Cơ lập tức bảo tài xế:
– Bác tài, lái xe đi!