Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1444: CHƯƠNG 1444: CHUYÊN GIA ĐẶT BOM! (2)

Dã Thú nói:

– Lão Đại, hay là chúng ta đến khách sạn? Anh không phải đã đặt sẵn phòng ở khách sạn rồi sao? Bây giờ chúng ta đi xem thử, em muốn tắm nước nóng, em muốn gột rửa hết xui xẻo trên người!

– Được rồi, bây giờ đành phải như vậy thôi, chúng ta đi thôi, đến đó rồi tính sau!

Diệp Lăng Phi liên lạc với Tiểu Triệu không được, hắn đành phải đến khách sạn trước. Họ đón một chiếc taxi, trên đường đi đến khách sạn, Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của Bạch Tình Đình gọi đến. Hôm nay Diệp Lăng Phi đi vội, hắn chỉ báo cho Bạch Tình Đình một tiếng mà thôi, nhưng lại không giải thích cặn kẽ. Bạch Tình Đình đợi mãi không thấy Diệp Lăng Phi gọi lại, trong lòng cô bất an nên mới gọi cho hắn.

– Bà xã, anh mới đến tỉnh, vẫn chưa đến khách sạn đâu!

Diệp Lăng Phi ngồi ở ghế sau xe taxi, hắn nhìn ra ngoài cửa sổ rồi cầm điện thoại nói:

– Tình Đình, tối nay em không có kế hoạch gì sao?

– Em mà có kế hoạch gì?

Bạch Tình Đình nói với giọng u oán, cô trách móc:

– Ông xã em đột ngột đến tỉnh, đi một cách vội vàng, trong lòng em lo lắng anh không đến kịp, còn tâm trạng nào mà đi chơi chứ!

– Tình Đình, em đang oán trách anh đấy à?

Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói những lời này thì hắn nhẹ nhàng đáp:

– Tình Đình, anh cũng là bỗng nhiên nhận được điện thoại, chứ nếu không, anh cũng sẽ không đến tỉnh vội vàng như vậy đâu. Bà xã, bây giờ anh đang ngồi trên xe taxi, khi nào anh đến khách sạn thì anh sẽ giải thích cặn kẽ với em sau nhé!

– Ông xã, anh không muốn nói chuyện điện thoại với em à?

Bạch Tình Đình nói với giọng không hài lòng:

– Em muốn nói chuyện với anh một chút. Khi nãy em đâu có nói là nhất định phải biết nguyên nhân ông xã đi tỉnh đâu, em chỉ là muốn nghe giọng nói của anh một chút thôi, em muốn nói chuyện với anh một chút, nếu không thì tối nay em sẽ ngủ không ngon đâu!

Bạch Tình Đình đúng là đang làm nũng với Diệp Lăng Phi. Trong lòng Diệp Lăng Phi thầm thở dài, hắn nghĩ mình và Bạch Tình Đình đã kết hôn lâu rồi, nhưng hai người vẫn giống như những cặp tình nhân đang yêu nhau, cảm giác rất ngọt ngào. Có người nói tình yêu ba năm thì bảy năm sẽ nhạt phai, nhưng thực tế, tình cảm chân chính không phải như vậy.

– Bà xã, em tắm chưa?

Diệp Lăng Phi hỏi.

Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi bỗng nhiên nhắc tới chuyện tắm rửa thì cô ở đầu dây bên kia ngập ngừng, cô hỏi:

– Ông xã, anh hỏi chuyện này làm gì?

– Không có gì, anh chỉ muốn hỏi em tắm hay chưa thôi mà!

Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng nói:

– Nếu như bà xã chưa tắm thì em cứ đi tắm trước đi, sau đó chúng ta nói chuyện cũng được!

Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, cô đã hiểu ra, Diệp Lăng Phi vẫn muốn cô ấy không nói chuyện với hắn ngay lúc này. Bạch Tình Đình nói:

– À, ông xã, em biết rồi, vậy thì em về nhà trước, bây giờ em vẫn chưa về nhà!

Bạch Tình Đình nói tới đây thì cô nói thêm một câu:

– Ông xã, anh đoán xem bây giờ em đang ở đâu?

– Em à, đang ở bệnh viện!

Diệp Lăng Phi bất ngờ nói vậy. Bạch Tình Đình ngạc nhiên, cô không ngờ Diệp Lăng Phi lại đoán trúng. Quả thật Diệp Lăng Phi đã đoán đúng, Bạch Tình Đình đúng là đang ở bệnh viện. Sau khi nhận điện thoại của Diệp Lăng Phi, cô đã đến bệnh viện để trò chuyện cùng Chu Hân Mính. Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi đoán trúng, cảm thấy hơi bực mình, cô bèn làm nũng:

– Ông xã, em không nói chuyện với anh nữa, thật chẳng vui gì cả. Ông xã, lần sau em sẽ không để anh đoán trúng đâu!

Diệp Lăng Phi nghe đầu dây bên kia của Bạch Tình Đình vang lên tiếng tút tút thì hắn mới cười rồi cúp máy. Dã Thú ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi cười toe toét, chẳng qua nãy giờ Dã Thú cố nhịn cười không phát ra tiếng, điều này làm cho vẻ mặt của Dã Thú trông rất khổ sở, vừa muốn cười lại không dám cười thành tiếng. Diệp Lăng Phi nhìn vẻ mặt này của Dã Thú thì hắn không nhịn được bèn buột miệng nói một câu châm chọc:

– Dã Thú, thằng nhóc cậu đừng có cười nữa, đợi khi Lục Tuyết Hoa sinh cho cậu một đứa con thì xem cậu có ngoan ngoãn như mèo con không!

Diệp Lăng Phi nói những lời này chẳng qua là đang nói đùa với Dã Thú một chút mà thôi. Sau khi Diệp Lăng Phi nói những lời này thì Dã Thú mới cười ra tiếng. Dã Thú cười nói:

– Lão Đại, em không ngờ trước mặt chị dâu anh lại thế này, ha ha, em thật là không ngờ…!

– Như vậy thì sao?

Diệp Lăng Phi nói như vậy với Dã Thú mà không có chút gì thẹn thùng, hắn nhìn Dã Thú một cái và nói:

– Tình Đình là vợ của anh, anh không sợ cô ấy thì sợ ai? Anh biết, xã hội này có rất nhiều đàn ông chê cười những người sợ vợ. Tại sao phải sợ vợ? Chẳng phải vì yêu vợ mình sao? Nếu những người đàn ông kia ngay cả vợ mình mà cũng không quan tâm thì chắc hẳn cũng chẳng hiểu được đạo lý gì. Dã Thú, chẳng lẽ cậu không sợ Lục Tuyết Hoa à?

Diệp Lăng Phi nói những lời này xong thì Dã Thú cứng họng không nói nên lời. Dã Thú gãi đầu gãi tai rồi cười hì hì nói:

– Lão Đại, anh nói cũng đúng, nhưng, em cũng thấy mình... Khụ, không nói nữa, không nói nữa, dù sao thì em cũng chẳng nói rõ được!

Diệp Lăng Phi và Dã Thú đến khách sạn. Tiểu Triệu lúc trước đã đặt phòng trước ở khách sạn, vì vậy, Diệp Lăng Phi sau khi đến nơi cùng Dã Thú thì nhanh chóng lấy được chìa khóa phòng. Diệp Lăng Phi vốn nghĩ rằng Tiểu Triệu cùng bạn gái của hắn ở trong phòng, nhưng lại không ngờ khi hắn đến căn phòng Tiểu Triệu đã nói thì phát hiện trong phòng không có ai cả. Diệp Lăng Phi lại bấm số điện thoại của Tiểu Triệu một lần nữa, nhưng điện thoại Tiểu Triệu vẫn tắt máy. Diệp Lăng Phi cảm thấy chuyện này có chút kỳ lạ, theo lẽ thường thì Tiểu Triệu không nên tắt máy như vậy được.

Khi Diệp Lăng Phi đang suy nghĩ Tiểu Triệu rốt cuộc là ở đâu thì người đàn ông Diệp Lăng Phi từng gặp ở thành phố Vọng Hải cũng bước vào cùng khách sạn. Hắn dường như là đang đi theo Diệp Lăng Phi và Dã Thú vào khách sạn. Hắn đi thẳng đến quầy lễ tân, không nói nhiều lời mà thuê một căn phòng ở khách sạn, hơn nữa, căn phòng này lại nằm ngay trên phòng của Diệp Lăng Phi.

Trên đời này nếu có quá nhiều sự trùng hợp như vậy thì đó không còn là trùng hợp nữa. Diệp Lăng Phi lúc trước vẫn luôn cảm thấy người đàn ông này có gì đó kỳ lạ. Hắn từng cảnh giác với người đàn ông này, nhưng sau khi thấy hắn không có hành động bất thường nào thì Diệp Lăng Phi mới hạ thấp cảnh giác, nhưng không ngờ hắn đã bị tên đó theo dõi.

Khi người đàn ông kia bước vào phòng, hắn đóng kín cửa. Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng bên trong một lần, xác định phòng an toàn, hắn mới lấy điện thoại di động ra, bấm số của Chu Ngọc Địch. Tên hắn là Jacques, là người có dòng máu Pháp lai Thái Lan. Jacques vẫn ở thành phố Vọng Hải trong Hội sở tiêu khiển Đại Phú Quý. Hội sở tiêu khiển Đại Phú Quý chính là nơi ngọa hổ tàng long, hạng người nào cũng có mặt. Ngoài một vài đầu mục Hắc bang Diệp Lăng Phi từng gặp, còn có đông đảo sát thủ, lính đặc công… cũng ẩn mình tại đây. Chu Ngọc Địch lần này đến thành phố Vọng Hải cũng mang theo không ít người, chủ yếu là bởi vì chuyện này rất quan trọng, Chu Ngọc Địch phải cẩn trọng.

Jacques chính là người Chu Ngọc Địch dẫn theo, một chuyên gia tinh thông về đánh bom. Jacques rất ít khi đích thân ra tay. Lần này, hắn được Chu Ngọc Địch ra lệnh theo dõi Diệp Lăng Phi. Trừ lần này ra thì Jacques vẫn còn có một nhiệm vụ khác.

Jacques bấm số điện thoại của Chu Ngọc Địch. Hắn không giống Chân Cơ cần phải thông qua Trác Việt để liên lạc với Chu Ngọc Địch, Jacques liên lạc trực tiếp với Chu Ngọc Địch, hắn chỉ nói vỏn vẹn một câu:

– Tôi đến rồi!

Chu Ngọc Địch nghe Jacques nói đã đến thì cô nhẹ nhàng nói:

– Đã đến thì bắt đầu hành động đi. Tôi không muốn nhìn thấy tên Diệp Lăng Phi đó nữa. Trước đây hắn là kẻ thù của tôi, bây giờ lại đang cản trở kế hoạch của tôi, cho nên tôi cần anh giúp tôi loại bỏ hắn, nhưng anh nhất định phải nhớ, không được để lại bất kỳ dấu vết nào. Một khi anh để lại dấu vết, tôi tin anh biết hậu quả sẽ thế nào rồi đấy!

– Tôi dĩ nhiên biết!

Jacques nói:

– Chuyện này đối với tôi mà nói dễ dàng thực hiện, tôi sẽ không để lại bất kỳ dấu vết nào. Bà chủ, bà cứ yên tâm!

– Vậy thì tốt!

Chu Ngọc Địch gật đầu và nói:

– Còn những thứ anh muốn thì sẽ có người nhanh chóng mang đến cho anh!

– Được!

Jacques trả lời.

Jacques cúp máy, hắn ném hành lý sang một bên. Ở đó ngoài quần áo ra thì không có gì khác. Là một chuyên gia đánh bom thì không cần mang theo trang bị kích nổ. Lần này, Chu Ngọc Địch đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ. Rất nhanh, hắn sẽ có được thứ mình cần. Một khi nhận được những thứ đó thì đừng nói là cho Diệp Lăng Phi nổ tung, ngay cả việc cho nổ tung cả tầng lầu Diệp Lăng Phi đang ở cũng chẳng thành vấn đề.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!