Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1456: CHƯƠNG 1456: KẺ KỲ LẠ (2)

Trương Thiên Đào nhìn Vương Vĩ, gã không nói gì mà chỉ nhìn chằm chằm. Vương Vĩ lên tiếng:

– Nói thật với cậu, ý của cục trưởng là muốn để người đàn ông kia khai nhận, bất luận dùng cách gì, chỉ cần có thể khiến hắn ta khai nhận là được.

Trương Thiên Đào hút một hơi thuốc thật sâu, rồi nhả khói thẳng vào mặt Vương Vĩ. Vương Vĩ bị khói thuốc làm cho ho sặc sụa, ông ta lùi về phía sau một bước, mang sắc mặt giận dữ nói:

– Trương béo, cậu làm gì vậy?

Trương Thiên Đào ngoác miệng cười nói:

– Không có gì, chỉ là ban nãy tôi hút thuốc không đúng cách, cả hơi thuốc đều bị nhả hết ra ngoài. Ông cũng là người hút thuốc, cũng biết nếu hút thuốc mà không thuận sẽ rất dễ bị sặc. Tôi chính vì bị sặc nên mới vậy. Được rồi, phó cục trưởng, tôi đi pha cà phê trước đã. Tôi đã đồng ý với hắn rồi, lỡ đâu hắn tức giận không chịu hợp tác thì chúng ta chẳng phải lãng phí thời gian sao? Phó cục trưởng, ông nói có đúng không?

Vương Vĩ nhìn cách nói của Trương Thiên Đào mà thật sự tức giận nhưng không có chỗ trút. Có một số việc không thể thể hiện ra ngoài. Nếu Trương Thiên Đào hiểu được một chút cách đối nhân xử thế, gã sẽ hiểu ngay những lời mà Vương Vĩ nói không chỉ đại diện cho một mình Vương Vĩ. Vương Vĩ chỉ là một phó cục trưởng, gan to đến mấy mà dám nói lung tung? Ông ta dám nói những lời đó với Trương Thiên Đào, phía sau chắc chắn phải có người chỉ đạo ông ta nói vậy.

Đáng tiếc là Trương Thiên Đào lại không hiểu những điều này. Gã pha cà phê xong bèn quay lại phòng thẩm tra. Diệp Lăng Phi vẫn ngồi trên chiếc ghế ở giữa phòng nhưng cúi đầu như đang ngủ. Khi Trương Thiên Đào mở cửa phòng thẩm tra, Diệp Lăng Phi mới ngẩng đầu lên. Thấy Trương Thiên Đào đi vào, Diệp Lăng Phi lại cúi đầu xuống.

Trương Thiên Đào cầm cốc cà phê mới pha đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi. Hai tay Diệp Lăng Phi bị còng lại. Trương Thiên Đào đặt cốc cà phê vào tay Diệp Lăng Phi rồi quay người đi về phía sau chiếc bàn đối diện với Diệp Lăng Phi. Khi hắn quay người lại nhìn thì đã thấy chiếc còng tay đã được tháo ra khỏi tay Diệp Lăng Phi từ lúc nào không hay. Hắn tay trái cầm chiếc còng tay, tay phải cầm cốc cà phê đang ngồi uống.

Theo bản năng, Trương Thiên Đào đưa tay phải vào hông định rút súng của gã, nhưng khi gã nhìn Diệp Lăng Phi, đột nhiên lại thay đổi suy nghĩ. Trương Thiên Đào thấy Diệp Lăng Phi không hề đơn giản. Từ hành động ban nãy cho thấy về phương diện này, Diệp Lăng Phi chắc chắn đã từng được huấn luyện, nói cách khác, Diệp Lăng Phi không phải người bình thường. Trương Thiên Đào sớm đã nghĩ đến việc Diệp Lăng Phi có thể tự mình mở còng tay, nhưng hắn không hề có ý định mở ra ngay mà muốn xem tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì. Việc Diệp Lăng Phi tháo chiếc còng tay trước mặt gã, mục đích không cần nói cũng biết, chính là muốn nói với Trương Thiên Đào rằng Diệp Lăng Phi không phải người bình thường...

Trương Thiên Đào ngồi trên ghế, thái độ bỗng nhiên trở nên thoải mái. Gã liếc nhìn Diệp Lăng Phi đang ngồi trên ghế uống cà phê rồi khẽ nói:

– Diệp Lăng Phi, rốt cuộc anh có lai lịch gì?

– Anh đang nói với tôi đấy à?

Diệp Lăng Phi uống nửa cốc cà phê xong, hắn cầm cốc cà phê trên tay phải, sau đó đứng lên đi hai bước về phía Trương Thiên Đào rồi đặt cốc cà phê xuống trước mặt gã. Hắn đưa tay phải ra nói:

– Đưa tôi một điếu thuốc.

Trước khi Trương Thiên Đào lấy thuốc đưa cho Diệp Lăng Phi, hắn lại liếc nhìn Diệp Lăng Phi một lượt nữa rồi nói:

– Tôi còn tưởng anh không hút thuốc. Chúng tôi đang điều tra lai lịch của anh, vẫn chưa có tin tức.

Diệp Lăng Phi cầm điếu thuốc rồi châm thuốc trước mặt Trương Thiên Đào. Hút một hơi xong, hắn tự động lùi vài bước về phía sau, quay lại chiếc ghế mình đã ngồi. Sau khi ngồi xuống, Diệp Lăng Phi thản nhiên nói:

– Hiệu suất làm việc của các anh thật cao, cao đến mức tôi không dám tin. Các anh đến bắt tôi nhưng lại không biết lai lịch của tôi, dường như quá là vô lý.

Trương Thiên Đào nghe thấy Diệp Lăng Phi nói vậy xong, gã hơi sửng sốt, dường như đang suy nghĩ trong đầu xem nên nói gì với Diệp Lăng Phi. Trong lúc Trương Thiên Đào ngây người, Diệp Lăng Phi bèn hỏi:

– Tôi còn chưa hỏi tên của anh, anh cảnh sát, tôi không biết nên xưng hô với anh thế nào?

– Trương Thiên Đào.

Trương Thiên Đào không chút giấu giếm nói tên mình với Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi lại hút một hơi thuốc. Loại thuốc này hơi nặng, Diệp Lăng Phi không thích lắm, hắn chỉ hút vài hơi rồi vứt nửa điếu thuốc còn lại xuống đất. Hắn quay mặt sang phía Trương Thiên Đào nói:

– Cảnh sát Trương, chúng ta nói thẳng với nhau nhé. Tôi muốn biết các anh dựa vào cái gì mà nói tôi là kẻ giết người? Bắt người phải có bằng chứng, anh có bằng chứng gì có thể chứng minh tôi đã giết người chứ?

– Chúng tôi chỉ là dựa theo trình tự phá án thôi, có người cung cấp đầu mối cho chúng tôi. Anh có liên quan đến vụ án xảy ra ở khách sạn gần sân bay, do vậy, chúng tôi cần anh phối hợp điều tra.

Trương Thiên Đào nói đến đây gã lại bổ sung thêm một câu:

– Thân phận của người đó vẫn chưa điều tra rõ. Từ hiện trường cho thấy...

Khi Trương Thiên Đào nói đến đây, gã đột nhiên dừng lại, giọng điệu thay đổi, hắn nói:

– Nhưng chúng tôi là cảnh sát đương nhiên phải làm theo trình tự. Diệp tiên sinh, bây giờ anh đang bị tình nghi, tôi hy vọng anh có thể phối hợp với công việc của chúng tôi.

– Cảnh sát Trương, xem ra anh có không ít chuyện muốn nói với tôi.

Ánh mắt Diệp Lăng Phi nhìn lên khuôn mặt Trương Thiên Đào, hắn ngồi bắt chéo chân phải lên nhìn Trương Thiên Đào. Từ sắc mặt của Trương Thiên Đào, Diệp Lăng Phi đã nhìn ra một số chuyện. Nhưng Diệp Lăng Phi không vội nói ra những gì hắn nhìn thấy mà chỉ nhìn Trương Thiên Đào như vậy. Trương Thiên Đào hơi sửng sốt, gã cũng nhìn Diệp Lăng Phi. Trong giây lát, căn phòng trở nên quá yên tĩnh, dường như một chiếc đinh rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy tiếng. Trước đây Trương Thiên Đào chưa từng gặp người như Diệp Lăng Phi, cho dù là những kẻ giết người hung ác khi đối diện với Trương Thiên Đào cũng không có áp lực như thế. Từ người Diệp Lăng Phi toát ra một áp lực khiến Trương Thiên Đào cảm thấy trong lòng có phần hoang mang. Vốn dĩ gã bắt Diệp Lăng Phi là làm theo mệnh lệnh của cấp trên. Trước mắt vẫn không có tin tức gì liên quan đến Diệp Lăng Phi, do vậy Trương Thiên Đào chưa có chủ định gì. Nguyên tắc làm người của gã là tuyệt đối không bỏ qua kẻ xấu, cũng không thể nghi oan người tốt.

Trương Thiên Đào cầm cốc cà phê uống một ngụm. Diệp Lăng Phi thấy phản ứng của Trương Thiên Đào, hắn khẽ cười nói:

– Cảnh sát Trương, anh uống cà phê của tôi rồi đấy. Đương nhiên tôi không để ý đâu.

– À!

Lúc đó Trương Thiên Đào mới ý thức được trong tay mình đang cầm cốc cà phê mà ban nãy gã pha cho Diệp Lăng Phi. Trương Thiên Đào tỏ ra có chút xấu hổ, gã vội vàng đặt cốc cà phê xuống bàn. Sau đó lấy thuốc lá ra, châm một điếu thuốc trước mặt Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi thấy phản ứng của Trương Thiên Đào, hắn khẽ cười rồi nhẹ nhàng nói:

– Cảnh sát Trương, tôi thấy anh là một người cảnh sát có trách nhiệm. Thái độ của anh lúc này cho thấy anh không hề yên tâm về chuyện này, nói cách khác, ít nhất tôi thấy, trước mắt không có bất kỳ bằng chứng nào chứng tỏ tôi có liên quan đến vụ án giết người đó. Làm cảnh sát cũng không dễ dàng gì, có một số chuyện anh cũng không thể làm chủ được.

“À...” Khi Diệp Lăng Phi nói ra những lời đó, Trương Thiên Đào bất giác kêu lên một tiếng “À” ngạc nhiên. Rõ ràng Trương Thiên Đào không ngờ Diệp Lăng Phi lại nói như vậy. Sự chấn động trong lòng đã thể hiện rõ qua ánh mắt, gã chỉ liếc nhìn Diệp Lăng Phi một cái rồi vội vàng nhìn đi chỗ khác, miệng lẩm bẩm:

– Diệp Lăng Phi, tôi đã mang cà phê đến cho anh rồi, bây giờ anh có thể nói hành tung của anh với tôi được chưa?

Diệp Lăng Phi nói:

– Đương nhiên không thành vấn đề. Nhưng anh muốn tôi bắt đầu nói từ đâu?

– Nói xem từ bốn giờ chiều cho đến mười một giờ tối ngày hôm qua rốt cuộc anh đã làm gì, càng chi tiết càng tốt.

Khi Trương Thiên Đào nói xong thấy Diệp Lăng Phi cứ nhìn gã mà không nói gì, Trương Thiên Đào thấy hơi kỳ lạ, hỏi:

– Diệp Lăng Phi, lẽ nào anh không nghe thấy những lời tôi vừa nói sao?

– Nghe thì nghe thấy rồi nhưng bên trong có rất nhiều chuyện, anh bảo tôi nói thế nào đây?

Khi Diệp Lăng Phi nói, hắn đổi tư thế chân, mắt nhìn thẳng vào mắt Trương Thiên Đào. Đôi mắt Diệp Lăng Phi dường như có thể nhìn thấu suy nghĩ của Trương Thiên Đào, khiến gã có phần không thoải mái. Gã đã từng thẩm tra rất nhiều kẻ tình nghi, nhưng không có kẻ tình nghi nào khiến gã thấy không thoải mái như Diệp Lăng Phi. Trương Thiên Đào nhận thức được bản thân có thể sẽ gặp phải một phiền phức lớn. Gã há miệng định nói với Diệp Lăng Phi thì nghe thấy tiếng gõ cửa ngoài phòng. Trương Thiên Đào đứng lên đi ra cửa phòng. Vừa mở cửa phòng thì nhìn thấy Tiểu Vương, người phụ trách công tác tình báo của đại đội hình cảnh, cầm một tập tài liệu đưa cho Trương Thiên Đào, sau đó ghé sát miệng vào tai gã khẽ nói:

– Đội trưởng Trương, hồ sơ về người tên Diệp Lăng Phi bị thiếu sót. Trước mắt chỉ có thể điều tra được tình hình anh ta ở Vọng Hải, điều này rất kỳ lạ.

Trương Thiên Đào nghe Tiểu Vương nói vậy xong, gã khẽ gật đầu:

– Quả thực rất kỳ lạ. Tiểu Vương, cảm ơn, cậu đi làm việc đi.

Tiểu Vương quay người rời đi. Trương Thiên Đào cầm tập hồ sơ có liên quan đến Diệp Lăng Phi quay vào phòng thẩm vấn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!