Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1460: CHƯƠNG 1460: PHÁT GIẤY MỜI (2)

Trương Thiên Đào lúc đó mới nhận ra trong súng của gã hoàn toàn không có đạn. Ban nãy, khi Diệp Lăng Phi lấy súng của gã, hắn đã lấy hết đạn ra khỏi súng. Nếu không, Diệp Lăng Phi sẽ không trả súng lại cho Trương Thiên Đào. Trong lòng Trương Thiên Đào bắt đầu cảm thấy lo lắng. Nếu ban nãy gã có hành động nào thiếu suy nghĩ, Diệp Lăng Phi đã ra tay từ sớm rồi. Trước đó, Trương Thiên Đào chưa từng gặp người nào như Diệp Lăng Phi. Hôm nay coi như gã đã được mở rộng tầm mắt.

Trương Thiên Đào không nói gì thêm, cầm theo đạn vội vàng rời khỏi phòng thẩm vấn. Diệp Lăng Phi một mình ở trong phòng. Ngay khi Trương Thiên Đào vừa rời khỏi, Diệp Lăng Phi cũng đứng lên, đi ra cửa, giơ tay đẩy cửa thì phát hiện cửa đã bị khóa. Diệp Lăng Phi cười quay lại chỗ ngồi.

Không lâu sau, có hai cảnh sát từ bên ngoài đi vào. Vừa vào đến, không giống Trương Thiên Đào, bọn họ với vẻ mặt dữ dằn, lông mày dựng ngược, lạnh lùng nói với Diệp Lăng Phi:

- Khai mau, nếu không...

Lời của bọn họ còn chưa nói xong, thấy tay Diệp Lăng Phi không đeo còng, một trong hai người đó lập tức đứng lên, định đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi. Nhưng không ngờ, Diệp Lăng Phi lúc đó lại đứng lên, không đợi gã cảnh sát kia ra tay, hắn đã hành động trước.

Chu Ngọc Địch ngồi trong văn phòng, Trác Việt đứng trước mặt cô ta, trong tay cầm một tờ tài liệu in trên giấy A4. Trác Việt đưa tờ giấy cho Chu Ngọc Địch nói:

- Bà chủ, đây là danh sách hội viên hiện nay của chúng ta, trong đó...

Trác Việt báo cáo với Chu Ngọc Địch. Đối với những chuyện này, Chu Ngọc Địch không mấy quan tâm. Cô ta nghe Trác Việt báo cáo xong chỉ thản nhiên nói:

- Trác Việt, chuyện ở đây do anh phụ trách, sau này không cần báo cáo với tôi. Vé máy bay tuần sau đã đặt cho tôi chưa?

- Bà chủ, đã đặt xong rồi. Là chuyến bay vào thứ sáu của hãng hàng không quốc gia, cất cánh lúc bốn giờ chiều.

Chu Ngọc Địch gật đầu, tỏ ra rất hài lòng. Trác Việt cầm lại tờ giấy A4, nhìn Chu Ngọc Địch khẽ nói:

- Bà chủ, Chân Cơ vẫn còn ở tỉnh thành, bà xem có cần...

Trác Việt nói chuyện hết sức cẩn thận, sợ làm Chu Ngọc Địch tức giận. Chu Ngọc Địch nghe Trác Việt nhắc đến Chân Cơ quả nhiên sắc mặt có chút khó coi. “Bạch” một tiếng, Chu Ngọc Địch vứt cây bút trên tay xuống bàn, lưng cô ta dựa vào thành ghế, miệng nói:

- Lần này Chân Cơ làm tôi quá thất vọng, lại không thể xử lý được tên cảnh sát vặt vãnh ấy, bản thân lại bị người ta đâm cho bị thương.

Trác Việt nghe giọng điệu của Chu Ngọc Địch rất tức giận. Lúc này, gã vốn định nói đỡ vài câu cho Chân Cơ, nhưng lại sợ mình sẽ chọc giận Chu Ngọc Địch. Lời đã đến môi rồi đành phải nuốt lại, thận trọng lắng nghe Chu Ngọc Địch nói:

- Trác Việt, mặc dù tôi rất không hài lòng về Chân Cơ, nhưng dù sao cô ta cũng theo tôi lâu rồi, vì tôi mà nỗ lực không ít. Chuyện lần này cũng là do Chân Cơ bất cẩn gây nên. Ừm, anh để Chân Cơ ở tỉnh thành dưỡng thương. Dưỡng thương xong thì đi Thẩm Quyến, nếu tôi có việc sẽ thông báo với cô ta sau.

Trác Việt nghe Chu Ngọc Địch nói vậy xong, trong lòng mới thấy yên tâm. Gã vội vàng nói:

- Vâng, Bà chủ, tôi biết phải làm thế nào rồi, bây giờ tôi sẽ đi sắp xếp.

Trác Việt nói xong đang định quay người đi thì nghe thấy Chu Ngọc Địch gọi lại:

- Hai bọn họ đến tỉnh thành chưa?

- Ồ, Bà chủ, bà nói chị em Thanh Nhi à? Bọn họ đã đến tỉnh thành từ sớm rồi. Tôi nghĩ bây giờ có lẽ đã đi lấy chìa khóa rồi.

- Ừm, tôi rất yên tâm với cách làm việc của bọn họ. Hai bọn họ theo tôi lâu rồi, làm việc luôn khiến tôi yên tâm tuyệt đối. Lần này nếu có thể thuận lợi lấy được ngọc bội thì mọi việc sẽ ổn thỏa. Nếu không lấy được ngọc bội thì tổn thất của tôi sẽ rất lớn. Jacques lại chết ở tỉnh thành. Haizz, thật sự không ngờ Diệp Lăng Phi lại cảnh giác cao đến vậy, tôi vẫn có phần đánh giá thấp Diệp Lăng Phi.

- Bà chủ, tôi thấy thất bại lần này của Jacques có liên quan rất lớn đến bản thân cậu ta.

Những lời này Trác Việt đã ấp ủ trong lòng từ lâu. Sau khi biết tin Jacques chết, Trác Việt đã muốn nói điều này với Chu Ngọc Địch nhưng lại lo Chu Ngọc Địch sẽ nổi giận. Do vậy, Trác Việt luôn giữ những lời đó trong lòng, không dám nói ra. Bây giờ, nghe thấy Chu Ngọc Địch chủ động nhắc đến Jacques, Trác Việt bèn nhân cơ hội nói ra. Gã tiến thêm nửa bước về phía Chu Ngọc Địch rồi khẽ nói:

- Bà chủ, dù sao Jacques cũng không phải là người Trung Quốc. Nếu để cậu ta làm việc ở Trung Quốc sẽ rất bất tiện, rất dễ để người khác phát hiện ra vấn đề. Tôi thấy, không phải Diệp Lăng Phi lợi hại đến mức nào, mà là do Jacques tự làm lộ thân phận của mình. Do vậy, tôi cho rằng chúng ta nên để những chuyện này…

Trác Việt không cần nói hết lời, Chu Ngọc Địch đã hiểu ý Trác Việt. Chu Ngọc Địch gật đầu, dường như rất đồng tình với những lời Trác Việt nói.

Chu Ngọc Địch nói:

- Trác Việt, anh nói rất đúng. Trước đây, tôi đã không suy nghĩ kỹ về điều này. Vậy thế này đi, anh thông báo cho các thành viên tổ chức nước ngoài khác rời khỏi Vọng Hải. Ở đây có thể điều các thành viên từ các tổ chức ở Hồng Kông, Đài Loan đến.

- Bà chủ, tôi sẽ đi thông báo ngay.

Sau khi Trác Việt ra khỏi văn phòng, Chu Ngọc Địch bèn lấy điện thoại ra gọi cho một số điện thoại. Khi điện thoại kết nối, Chu Ngọc Địch nhẹ nhàng hỏi:

- Bí thư Tưởng, không biết bây giờ có tiện nói chuyện với tôi không?

Từ trong điện thoại vọng ra tiếng cười của Tưởng Khải Lâm nói:

- Chu phu nhân, nếu là người khác gọi đến, tôi sẽ nói với họ bây giờ tôi rất bận, không có thời gian. Nhưng với chị thì lại khác, cho dù không có thời gian, tôi cũng phải tranh thủ.

- Bí thư Tưởng, anh thật sự rất nể mặt tôi. Lần này may mà nhờ có anh, sau này tôi sẽ đích thân đến tỉnh thành để cảm ơn Bí thư Tưởng.

- Chúng ta cũng là giúp đỡ lẫn nhau, lẽ nào không phải sao?

Tưởng Khải Lâm nói đến đây lại nói thêm:

- Tôi nghe anh tôi nói đã từng có giao hẹn với chị. Anh tôi ở chốn quan trường nhiều năm, gan cũng nhỏ đi nhiều rồi…

Tưởng Khải Lâm còn chưa nói hết lời, nhưng cho dù như vậy, ý của Tưởng Khải Lâm cũng đã được biểu đạt rất rõ ràng rồi. Chu Ngọc Địch nghe Tưởng Khải Lâm nói vậy xong, cô ta khẽ cười nói:

- Bí thư Tưởng, tôi hiểu ý anh. Từ trước đến nay tôi luôn tuân thủ pháp luật. Hơn nữa, tổ chức mà tôi đại diện là một tổ chức luôn tuân thủ pháp luật. Ồ, phải nói là một nhóm các nhà đầu tư. Mục đích của chúng tôi chỉ là muốn tìm những dự án có thể giúp chúng tôi kiếm được nhiều tiền. Trong đó, chúng tôi rất hứng thú với việc đầu tư chính trị, vì vậy chúng tôi nhất định sẽ tuân thủ luật pháp Trung Quốc. Ồ, Bí thư Tưởng, tuần sau tôi sẽ rời khỏi Vọng Hải và ở nước ngoài khoảng bốn, năm ngày. Đến lúc đó tôi sẽ từ nước ngoài đến thẳng tỉnh thành thăm Bí thư Tưởng. Đương nhiên, nếu Bí thư Tưởng muốn ra nước ngoài, tôi cũng có thể gửi giấy mời đến Bí thư Tưởng. Không biết Bí thư Tưởng chọn cách gặp mặt nào?

Đầu kia điện thoại, Tưởng Khải Lâm nghe Chu Ngọc Địch nói vậy, gã ta ngừng lại giây lát rồi chậm rãi nói:

- Chuyện này thực sự là một việc rất khó xử. Nếu chị đến tỉnh thành, lỡ bị kẻ khác nhìn thấy thì không hay. Ra nước ngoài gặp mặt, đó là một ý kiến không tồi. Chỉ là không biết nên chọn đi đâu. Tôi là Bí thư thành phố, nếu đột nhiên ra nước ngoài rất dễ khiến người khác hiểu nhầm, đến lúc đó khó tránh khỏi lời ra tiếng vào, như thế không được hay lắm. Giả dụ có tổ chức nước ngoài đưa ra lời mời, tôi có thể dẫn đoàn đi khảo sát, như thế tình hình sẽ khác…

Tưởng Khải Lâm không nói rõ nhưng ý của gã đã được biểu đạt rất rõ rồi. Người như Tưởng Khải Lâm chắc chắn sẽ không bao giờ nói rõ ý đồ. Chu Ngọc Địch đã hiểu rõ ý Tưởng Khải Lâm, cô ta cười nói:

- Bí thư Tưởng, nếu đã như vậy thì chi bằng tôi sẽ mời anh… ồ, phải nói là mời các nhân viên liên quan trong bộ máy chính quyền của anh đến Paris được chứ? Chúng tôi lấy danh nghĩa của Hiệp hội Thương mại Pháp mời các anh đi khảo sát, không biết Bí thư Tưởng thấy thế nào?

- Ừm, khảo sát thương mại, quả thực là một cách không tồi. Vậy được, cứ quyết định như vậy đi. Tôi còn phải chuẩn bị một chút. Không biết khi nào thì có thể phát giấy mời?

- Chuyện này sẽ rất nhanh thôi. Tuần sau tôi sẽ rời khỏi Trung Quốc. Khoảng ba, bốn ngày sau là có thể thông qua Hiệp hội Thương mại Paris đưa ra giấy mời. Còn về việc khi nào Bí thư Tưởng có thể ra nước ngoài thì phải xem thái độ của phía anh như thế nào. Chỉ cần Bí thư Tưởng xác định thời gian, bất cứ khi nào tôi cũng sẵn sàng đợi anh ở Paris.

Tưởng Khải Lâm đồng ý nói:

- Vậy được, cứ quyết định như vậy đi. Vậy chúng ta sẽ gặp nhau ở Paris.

- Được!

Chu Ngọc Địch nói xong bèn cúp điện thoại. Cô ta quay ghế về phía cửa sổ, nhếch mép cười lạnh lùng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!