Đại sảnh của Tập đoàn RO, một không khí căng thẳng bao trùm. Trần Phong đứng đối diện với một người đàn ông trung niên, ánh mắt sắc lạnh.
"Trần Phong, anh có biết mình đang làm gì không?" Người đàn ông trung niên, giám đốc điều hành của Tập đoàn RO, giọng nói trầm thấp, đầy uy quyền.
Trần Phong cười nhạt: "Tôi chỉ đang làm những gì cần làm thôi, giám đốc Vương."
"Cái gì cần làm? Anh dám động đến dự án trọng điểm của tập đoàn? Anh biết hậu quả là gì không?" Giám đốc Vương đập mạnh tay xuống bàn, âm thanh vang vọng khắp đại sảnh.
Một cô gái trẻ, thư ký của Trần Phong, vội vàng tiến lên: "Giám đốc Vương, xin ngài bình tĩnh. Trần Phong chỉ là muốn đảm bảo lợi ích tối đa cho tập đoàn."
"Lợi ích tối đa? Cô bé, cô còn quá non nớt để hiểu chuyện này." Giám đốc Vương liếc nhìn cô gái, ánh mắt đầy khinh thường.
Trần Phong nhíu mày, ánh mắt lóe lên một tia lạnh lẽo. "Giám đốc Vương, tôi nghĩ chúng ta nên nói chuyện một cách chuyên nghiệp hơn. Nếu ngài muốn dùng uy quyền để áp đặt, tôi e rằng sẽ không có kết quả tốt đẹp."
"Hừ! Anh nghĩ anh là ai? Một dị năng giả cấp thấp mà dám chống đối tôi?" Giám đốc Vương cười khẩy, "Đừng quên, Tập đoàn RO này là của ai!"
Đúng lúc này, một luồng năng lượng mạnh mẽ bỗng nhiên bùng nổ từ Trần Phong. Không khí xung quanh hắn bắt đầu vặn vẹo, những tia điện nhỏ xẹt qua.
"Anh... anh dám kích hoạt dị năng ở đây?" Giám đốc Vương lùi lại một bước, sắc mặt tái mét.
Trần Phong không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào Giám đốc Vương, ánh mắt như muốn xuyên thủng tâm can đối phương. "Tôi chỉ muốn nhắc nhở ngài, giám đốc Vương, rằng dị năng không phân biệt cấp bậc. Và đôi khi, một dị năng giả 'cấp thấp' cũng có thể làm nên những điều phi thường."
Cả đại sảnh chìm vào im lặng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về Trần Phong, vừa sợ hãi, vừa kinh ngạc. Đây chính là sức mạnh của dị năng, một thứ có thể thay đổi mọi quy tắc của đời sống đô thị.
Giám đốc Vương nuốt nước bọt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn biết, mình đã đánh giá thấp Trần Phong. Dị năng của hắn không chỉ là lời đe dọa, mà là một lời cảnh báo thực sự.
"Được rồi, Trần Phong. Chúng ta sẽ nói chuyện sau." Giám đốc Vương cuối cùng cũng nhượng bộ, giọng nói yếu ớt hơn hẳn.
Trần Phong thu hồi dị năng, không khí trở lại bình thường. Hắn quay sang cô thư ký, mỉm cười trấn an. "Không sao đâu, Tiểu Linh. Mọi chuyện sẽ ổn thôi."
Tiểu Linh gật đầu, lòng vẫn còn sợ hãi. Cô biết, Trần Phong vừa rồi đã rất ngầu, nhưng cũng rất nguy hiểm.
Trần Phong quay lại nhìn Giám đốc Vương, ánh mắt vẫn còn một chút sắc lạnh. "Giám đốc Vương, tôi mong ngài hiểu rằng, trong thế giới dị năng này, đối nhân xử thế không chỉ dựa vào chức vụ, mà còn dựa vào thực lực."
Giám đốc Vương không nói gì, chỉ gật đầu một cách miễn cưỡng. Hắn biết, từ giờ trở đi, vị trí của Trần Phong trong Tập đoàn RO đã hoàn toàn khác biệt. Đây là một trận đấu năng lực không tiếng súng, nhưng kết quả đã rõ ràng.
"Chính là như vậy đó, giám đốc Vương. Đừng bao giờ đánh giá thấp bất kỳ ai, đặc biệt là một dị năng giả." Trần Phong nói thêm, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng.
Hắn rời đi, để lại Giám đốc Vương với khuôn mặt tái nhợt và một đại sảnh đầy những ánh mắt kinh ngạc. Dị năng bùng nổ, một bài học đắt giá về đối nhân xử thế trong thế giới đô thị đầy rẫy siêu năng lực.