Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1472: CHƯƠNG 1472: ĐỘT NHIÊN TỈNH NGỘ!

Lúc này, Lâm Phong đang thư thái ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, một tay nhâm nhi cốc cà phê ấm nóng, tay kia lướt điện thoại xem những tin tức giải trí mới nhất.

Bất chợt, điện thoại anh rung lên, là cuộc gọi từ Trương Vĩ.

"Alo, Trương Vĩ, có chuyện gì vậy?" Lâm Phong nhấc máy hỏi.

"Lâm Phong, cậu rảnh không? Tớ muốn mời cậu đi ăn tối." Trương Vĩ hồ hởi nói.

"Ăn tối ư? Có chuyện gì vui à?" Lâm Phong cười hỏi lại.

"Không có gì đặc biệt, chỉ là tớ muốn cảm ơn cậu đã giúp tớ giải quyết vấn đề của công ty." Trương Vĩ đáp.

"À, chuyện đó à, cậu khách sáo quá rồi." Lâm Phong nói.

"Không được, tớ nhất định phải mời cậu một bữa ra trò. Cậu đã giúp tớ rất nhiều, nếu không có cậu, công ty của tớ đã phá sản từ lâu rồi." Trương Vĩ kiên quyết, giọng điệu đầy chân thành.

"Được rồi, vậy thì tớ sẽ đi." Lâm Phong mỉm cười đồng ý.

"Tuyệt vời! Tớ sẽ gửi địa chỉ cho cậu. Tối nay gặp nhé!" Trương Vĩ vui vẻ reo lên.

Sau khi cúp điện thoại, Lâm Phong khẽ lắc đầu cười, Trương Vĩ này đúng là một người nhiệt tình đáng yêu.

Anh liếc nhìn đồng hồ, còn một tiếng nữa mới đến giờ ăn tối. Anh quyết định ra ngoài đi dạo một chút.

Khi Lâm Phong bước ra khỏi khu chung cư, anh bắt gặp một chiếc xe sang trọng màu đen đang đỗ ven đường.

Một người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần trong chiếc váy đỏ rực đang đứng cạnh xe, mái tóc dài đen nhánh buông xõa, đôi mắt to tròn long lanh và nụ cười ngọt ngào như mật.

Lâm Phong cảm thấy cô ấy có chút quen thuộc, nhưng nhất thời không tài nào nhớ ra đã gặp ở đâu.

Người phụ nữ cũng nhìn thấy Lâm Phong, cô ấy mỉm cười nhẹ nhàng rồi bước về phía anh.

"Chào anh, Lâm Phong." Người phụ nữ cất tiếng.

Lâm Phong ngạc nhiên, "Cô biết tôi sao?"

"Tất nhiên rồi, tôi là Lý Tinh, chúng ta đã gặp nhau ở buổi tiệc của Tập đoàn Tinh Thần mà." Lý Tinh cười duyên dáng nói.

Lâm Phong chợt bừng tỉnh, "À, ra là cô Lý Tinh. Thật ngại quá, tôi hơi đãng trí."

"Không sao đâu, anh bận rộn mà." Lý Tinh dịu dàng nói, "Anh đang đi đâu vậy?"

"Tôi đang định đi dạo một chút." Lâm Phong đáp.

"Vậy sao? Tôi cũng đang rảnh rỗi, hay là chúng ta đi cùng nhau nhé?" Lý Tinh đề nghị.

Lâm Phong hơi do dự, nhưng rồi anh gật đầu, "Được thôi."

Hai người cùng nhau tản bộ trên con đường lát đá, trò chuyện vui vẻ.

Lý Tinh kể cho Lâm Phong nghe về công việc của cô ấy tại Tập đoàn Tinh Thần, về những dự án mới đầy tham vọng, và về những áp lực mà cô ấy phải đối mặt hàng ngày.

Lâm Phong cũng chia sẻ với Lý Tinh về cuộc sống của anh, về những trải nghiệm kỳ diệu với dị năng, và về những bí ẩn mà anh đang cố gắng khám phá.

Lý Tinh lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt cô ấy lấp lánh sự tò mò và ngưỡng mộ sâu sắc.

"Dị năng của anh quả thực quá đỗi phi thường." Lý Tinh thốt lên, "Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có những thứ như vậy tồn tại trên thế giới này."

"Thế giới này còn ẩn chứa vô vàn điều kỳ bí, vượt xa những gì cô có thể tưởng tượng đấy." Lâm Phong cười nói.

"Tôi tin là vậy." Lý Tinh nói, "Tôi rất muốn tìm hiểu thêm về dị năng. Anh có thể kể cho tôi nghe nhiều hơn không?"

Lâm Phong gật đầu, "Tất nhiên rồi."

Hai người tiếp tục đi dạo, say sưa trò chuyện về dị năng, về những bí ẩn của thế giới, và về những ước mơ thầm kín của họ.

Thời gian trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc đã đến giờ ăn tối.

Lâm Phong và Lý Tinh tạm biệt nhau, hẹn gặp lại vào một ngày không xa.

Sau khi Lý Tinh rời đi, Lâm Phong đứng một mình trên con đường, dõi theo bóng dáng cô ấy khuất dần.

Anh cảm thấy một luồng cảm xúc kỳ lạ dâng trào trong lòng, vừa thân quen lại vừa xa lạ đến khó tả.

Anh khẽ lắc đầu, cố gắng xua tan những suy nghĩ miên man đó.

Anh lấy điện thoại ra, gọi cho Trương Vĩ, "Trương Vĩ, tớ đến rồi, cậu đang ở đâu?"

"Tớ đang ở nhà hàng RO, cậu đến đây đi." Trương Vĩ nói.

"Được rồi, tớ đến ngay." Lâm Phong đáp.

Lâm Phong cất điện thoại vào túi, và đi về phía nhà hàng RO.

Khi anh đến nhà hàng RO, Trương Vĩ đã đợi sẵn ở cửa, gương mặt rạng rỡ.

"Lâm Phong, cậu đến rồi!" Trương Vĩ vui vẻ nói.

"Xin lỗi, tớ đến muộn." Lâm Phong nói.

"Không sao đâu, vào thôi." Trương Vĩ nói.

Hai người cùng nhau bước vào nhà hàng RO.

Bên trong nhà hàng, không khí náo nhiệt với rất nhiều người đang ăn uống, trò chuyện rôm rả.

Trương Vĩ dẫn Lâm Phong đến một bàn ăn trống.

"Ngồi đi." Trương Vĩ nói.

Lâm Phong ngồi xuống, và đưa mắt nhìn quanh nhà hàng.

Anh thấy một vài người quen, nhưng không có ai đặc biệt thu hút sự chú ý.

"Cậu muốn ăn gì?" Trương Vĩ hỏi.

"Tùy cậu thôi." Lâm Phong nói.

Trương Vĩ gọi một vài món ăn, và hai người bắt đầu trò chuyện.

Trương Vĩ kể cho Lâm Phong nghe về công việc của anh ấy, về những khó khăn mà anh ấy đã gặp phải, và về những kế hoạch tương lai đầy hứa hẹn của công ty.

Lâm Phong cũng chia sẻ với Trương Vĩ về những trải nghiệm kỳ diệu với dị năng, và về những bí ẩn mà anh đang cố gắng khám phá.

Trương Vĩ lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt anh ấy lấp lánh sự tò mò và ngưỡng mộ sâu sắc.

"Dị năng của cậu quả thực quá đỗi phi thường." Trương Vĩ thốt lên, "Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có những thứ như vậy tồn tại trên thế giới này."

"Thế giới này còn ẩn chứa vô vàn điều kỳ bí, vượt xa những gì cậu có thể tưởng tượng đấy." Lâm Phong cười nói.

"Tôi tin là vậy." Trương Vĩ nói, "Tôi rất muốn tìm hiểu thêm về dị năng. Cậu có thể kể cho tôi nghe nhiều hơn không?"

Lâm Phong gật đầu, "Tất nhiên rồi."

Hai người tiếp tục ăn uống, say sưa trò chuyện về dị năng, về những bí ẩn của thế giới, và về những ước mơ thầm kín của họ.

Thời gian trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc đã đến lúc phải về.

Lâm Phong và Trương Vĩ tạm biệt nhau, hẹn gặp lại vào một ngày không xa.

Sau khi Trương Vĩ rời đi, Lâm Phong đứng một mình trên con đường, dõi theo bóng dáng anh ấy khuất dần.

Anh cảm thấy một luồng cảm xúc kỳ lạ dâng trào trong lòng, vừa thân quen lại vừa xa lạ đến khó tả.

Anh khẽ lắc đầu, cố gắng xua tan những suy nghĩ miên man đó.

Anh lấy điện thoại ra, gọi cho Lý Tinh, "Lý Tinh, cậu có rảnh không? Tớ muốn mời cậu đi uống cà phê."

"Uống cà phê ư? Có chuyện gì vui à?" Lý Tinh cười hỏi lại.

"Không có gì đặc biệt, chỉ là tớ muốn cảm ơn cậu đã giúp tớ giải quyết vấn đề của công ty." Lâm Phong đáp.

"À, chuyện đó à, cậu khách sáo quá rồi." Lý Tinh nói.

"Không được, tớ nhất định phải mời cậu một bữa ra trò. Cậu đã giúp tớ rất nhiều, nếu không có cậu, công ty của tớ đã phá sản từ lâu rồi." Lý Tinh kiên quyết, giọng điệu đầy chân thành.

"Được rồi, vậy thì tớ sẽ đi." Lý Tinh mỉm cười đồng ý.

"Tuyệt vời! Tớ sẽ gửi địa chỉ cho cậu. Tối nay gặp nhé!" Lâm Phong vui vẻ reo lên.

Sau khi cúp điện thoại, Lâm Phong khẽ lắc đầu cười, Lý Tinh này đúng là một người nhiệt tình đáng yêu.

Anh liếc nhìn đồng hồ, còn một tiếng nữa mới đến giờ uống cà phê. Anh quyết định ra ngoài đi dạo một chút.

Khi Lâm Phong bước ra khỏi khu chung cư, anh bắt gặp một chiếc xe sang trọng màu đen đang đỗ ven đường.

Một người đàn ông đẹp trai lịch lãm trong bộ vest đen đang đứng cạnh xe, mái tóc ngắn đen nhánh gọn gàng, đôi mắt sắc bén đầy cuốn hút và nụ cười bí ẩn.

Lâm Phong cảm thấy anh ấy có chút quen thuộc, nhưng nhất thời không tài nào nhớ ra đã gặp ở đâu.

Người đàn ông cũng nhìn thấy Lâm Phong, anh ấy mỉm cười nhẹ nhàng rồi bước về phía anh.

"Chào anh, Lâm Phong." Người đàn ông cất tiếng.

Lâm Phong ngạc nhiên, "Anh biết tôi sao?"

"Tất nhiên rồi, tôi là Trần Siêu, chúng ta đã gặp nhau ở buổi tiệc của Tập đoàn Tinh Thần mà." Trần Siêu cười nói.

Lâm Phong chợt bừng tỉnh, "À, ra là anh Trần Siêu. Thật ngại quá, tôi hơi đãng trí."

"Không sao đâu, anh bận rộn mà." Trần Siêu dịu dàng nói, "Anh đang đi đâu vậy?"

"Tôi đang định đi dạo một chút." Lâm Phong đáp.

"Vậy sao? Tôi cũng đang rảnh rỗi, hay là chúng ta đi cùng nhau nhé?" Trần Siêu đề nghị.

Lâm Phong hơi do dự, nhưng rồi anh gật đầu, "Được thôi."

Hai người cùng nhau tản bộ trên con đường lát đá, trò chuyện vui vẻ.

Trần Siêu kể cho Lâm Phong nghe về công việc của anh ấy tại Tập đoàn Tinh Thần, về những dự án mới đầy tham vọng, và về những áp lực mà anh ấy phải đối mặt hàng ngày.

Lâm Phong cũng chia sẻ với Trần Siêu về cuộc sống của anh, về những trải nghiệm kỳ diệu với dị năng, và về những bí ẩn mà anh đang cố gắng khám phá.

Trần Siêu lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt anh ấy lấp lánh sự tò mò và ngưỡng mộ sâu sắc.

"Dị năng của anh quả thực quá đỗi phi thường." Trần Siêu thốt lên, "Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có những thứ như vậy tồn tại trên thế giới này."

"Thế giới này còn ẩn chứa vô vàn điều kỳ bí, vượt xa những gì anh có thể tưởng tượng đấy." Lâm Phong cười nói.

"Tôi tin là vậy." Trần Siêu nói, "Tôi rất muốn tìm hiểu thêm về dị năng. Anh có thể kể cho tôi nghe nhiều hơn không?"

Lâm Phong gật đầu, "Tất nhiên rồi."

Hai người tiếp tục đi dạo, say sưa trò chuyện về dị năng, về những bí ẩn của thế giới, và về những ước mơ thầm kín của họ.

Thời gian trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc đã đến giờ uống cà phê.

Lâm Phong và Trần Siêu tạm biệt nhau, hẹn gặp lại vào một ngày không xa.

Sau khi Trần Siêu rời đi, Lâm Phong đứng một mình trên con đường, dõi theo bóng dáng anh ấy khuất dần.

Anh cảm thấy một luồng cảm xúc kỳ lạ dâng trào trong lòng, vừa thân quen lại vừa xa lạ đến khó tả.

Anh khẽ lắc đầu, cố gắng xua tan những suy nghĩ miên man đó.

Anh lấy điện thoại ra, gọi cho Trương Vĩ, "Trương Vĩ, cậu có rảnh không? Tớ muốn mời cậu đi ăn tối."

"Ăn tối ư? Có chuyện gì vui à?" Trương Vĩ cười hỏi lại.

"Không có gì đặc biệt, chỉ là tớ muốn cảm ơn cậu đã giúp tớ giải quyết vấn đề của công ty." Lâm Phong đáp.

"À, chuyện đó à, cậu khách sáo quá rồi." Trương Vĩ nói.

"Không được, tớ nhất định phải mời cậu một bữa ra trò. Cậu đã giúp tớ rất nhiều, nếu không có cậu, công ty của tớ đã phá sản từ lâu rồi." Trương Vĩ kiên quyết, giọng điệu đầy chân thành.

"Được rồi, vậy thì tớ sẽ đi." Lâm Phong mỉm cười đồng ý.

"Tuyệt vời! Tớ sẽ gửi địa chỉ cho cậu. Tối nay gặp nhé!" Trương Vĩ vui vẻ reo lên.

Sau khi cúp điện thoại, Lâm Phong khẽ lắc đầu cười, Trương Vĩ này đúng là một người nhiệt tình đáng yêu.

Anh liếc nhìn đồng hồ, còn một tiếng nữa mới đến giờ ăn tối. Anh quyết định ra ngoài đi dạo một chút.

Khi Lâm Phong bước ra khỏi khu chung cư, anh bắt gặp một chiếc xe sang trọng màu đen đang đỗ ven đường.

Một người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần trong chiếc váy đỏ rực đang đứng cạnh xe, mái tóc dài đen nhánh buông xõa, đôi mắt to tròn long lanh và nụ cười ngọt ngào như mật.

Lâm Phong cảm thấy cô ấy có chút quen thuộc, nhưng nhất thời không tài nào nhớ ra đã gặp ở đâu.

Người phụ nữ cũng nhìn thấy Lâm Phong, cô ấy mỉm cười nhẹ nhàng rồi bước về phía anh.

"Chào anh, Lâm Phong." Người phụ nữ cất tiếng.

Lâm Phong ngạc nhiên, "Cô biết tôi sao?"

"Tất nhiên rồi, tôi là Lý Tinh, chúng ta đã gặp nhau ở buổi tiệc của Tập đoàn Tinh Thần mà." Lý Tinh cười duyên dáng nói.

Lâm Phong chợt bừng tỉnh, "À, ra là cô Lý Tinh. Thật ngại quá, tôi hơi đãng trí."

"Không sao đâu, anh bận rộn mà." Lý Tinh dịu dàng nói, "Anh đang đi đâu vậy?"

"Tôi đang định đi dạo một chút." Lâm Phong đáp.

"Vậy sao? Tôi cũng đang rảnh rỗi, hay là chúng ta đi cùng nhau nhé?" Lý Tinh đề nghị.

Lâm Phong hơi do dự, nhưng rồi anh gật đầu, "Được thôi."

Hai người cùng nhau tản bộ trên con đường lát đá, trò chuyện vui vẻ.

Lý Tinh kể cho Lâm Phong nghe về công việc của cô ấy tại Tập đoàn Tinh Thần, về những dự án mới đầy tham vọng, và về những áp lực mà cô ấy phải đối mặt hàng ngày.

Lâm Phong cũng chia sẻ với Lý Tinh về cuộc sống của anh, về những trải nghiệm kỳ diệu với dị năng, và về những bí ẩn mà anh đang cố gắng khám phá.

Lý Tinh lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt cô ấy lấp lánh sự tò mò và ngưỡng mộ sâu sắc.

"Dị năng của anh quả thực quá đỗi phi thường." Lý Tinh thốt lên, "Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có những thứ như vậy tồn tại trên thế giới này."

"Thế giới này còn ẩn chứa vô vàn điều kỳ bí, vượt xa những gì cô có thể tưởng tượng đấy." Lâm Phong cười nói.

"Tôi tin là vậy." Lý Tinh nói, "Tôi rất muốn tìm hiểu thêm về dị năng. Anh có thể kể cho tôi nghe nhiều hơn không?"

Lâm Phong gật đầu, "Tất nhiên rồi."

Hai người tiếp tục đi dạo, say sưa trò chuyện về dị năng, về những bí ẩn của thế giới, và về những ước mơ thầm kín của họ.

Thời gian trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc đã đến giờ ăn tối.

Lâm Phong và Lý Tinh tạm biệt nhau, hẹn gặp lại vào một ngày không xa.

Sau khi Lý Tinh rời đi, Lâm Phong đứng một mình trên con đường, dõi theo bóng dáng cô ấy khuất dần.

Anh cảm thấy một luồng cảm xúc kỳ lạ dâng trào trong lòng, vừa thân quen lại vừa xa lạ đến khó tả.

Anh khẽ lắc đầu, cố gắng xua tan những suy nghĩ miên man đó.

Anh lấy điện thoại ra, gọi cho Trương Vĩ, "Trương Vĩ, tớ đến rồi, cậu đang ở đâu?"

"Tớ đang ở nhà hàng RO, cậu đến đây đi." Trương Vĩ nói.

"Được rồi, tớ đến ngay." Lâm Phong đáp.

Lâm Phong cất điện thoại vào túi, và đi về phía nhà hàng RO.

Khi anh đến nhà hàng RO, Trương Vĩ đã đợi sẵn ở cửa, gương mặt rạng rỡ.

"Lâm Phong, cậu đến rồi!" Trương Vĩ vui vẻ nói.

"Xin lỗi, tớ đến muộn." Lâm Phong nói.

"Không sao đâu, vào thôi." Trương Vĩ nói.

Hai người cùng nhau bước vào nhà hàng RO.

Bên trong nhà hàng, không khí náo nhiệt với rất nhiều người đang ăn uống, trò chuyện rôm rả.

Trương Vĩ dẫn Lâm Phong đến một bàn ăn trống.

"Ngồi đi." Trương Vĩ nói.

Lâm Phong ngồi xuống, và đưa mắt nhìn quanh nhà hàng.

Anh thấy một vài người quen, nhưng không có ai đặc biệt thu hút sự chú ý.

"Cậu muốn ăn gì?" Trương Vĩ hỏi.

"Tùy cậu thôi." Lâm Phong nói.

Trương Vĩ gọi một vài món ăn, và hai người bắt đầu trò chuyện.

Trương Vĩ kể cho Lâm Phong nghe về công việc của anh ấy, về những khó khăn mà anh ấy đã gặp phải, và về những kế hoạch tương lai đầy hứa hẹn của công ty.

Lâm Phong cũng chia sẻ với Trương Vĩ về những trải nghiệm kỳ diệu với dị năng, và về những bí ẩn mà anh đang cố gắng khám phá.

Trương Vĩ lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt anh ấy lấp lánh sự tò mò và ngưỡng mộ sâu sắc.

"Dị năng của cậu quả thực quá đỗi phi thường." Trương Vĩ thốt lên, "Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có những thứ như vậy tồn tại trên thế giới này."

"Thế giới này còn ẩn chứa vô vàn điều kỳ bí, vượt xa những gì cậu có thể tưởng tượng đấy." Lâm Phong cười nói.

"Tôi tin là vậy." Trương Vĩ nói, "Tôi rất muốn tìm hiểu thêm về dị năng. Cậu có thể kể cho tôi nghe nhiều hơn không?"

Lâm Phong gật đầu, "Tất nhiên rồi."

Hai người tiếp tục ăn uống, say sưa trò chuyện về dị năng, về những bí ẩn của thế giới, và về những ước mơ thầm kín của họ.

Thời gian trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc đã đến lúc phải về.

Lâm Phong và Trương Vĩ tạm biệt nhau, hẹn gặp lại vào một ngày không xa.

Sau khi Trương Vĩ rời đi, Lâm Phong đứng một mình trên con đường, dõi theo bóng dáng anh ấy khuất dần.

Anh cảm thấy một luồng cảm xúc kỳ lạ dâng trào trong lòng, vừa thân quen lại vừa xa lạ đến khó tả.

Anh khẽ lắc đầu, cố gắng xua tan những suy nghĩ miên man đó.

Anh lấy điện thoại ra, gọi cho Lý Tinh, "Lý Tinh, cậu có rảnh không? Tớ muốn mời cậu đi uống cà phê."

"Uống cà phê ư? Có chuyện gì vui à?" Lý Tinh cười hỏi lại.

"Không có gì đặc biệt, chỉ là tớ muốn cảm ơn cậu đã giúp tớ giải quyết vấn đề của công ty." Lâm Phong đáp.

"À, chuyện đó à, cậu khách sáo quá rồi." Lý Tinh nói.

"Không được, tớ nhất định phải mời cậu một bữa ra trò. Cậu đã giúp tớ rất nhiều, nếu không có cậu, công ty của tớ đã phá sản từ lâu rồi." Lý Tinh kiên quyết, giọng điệu đầy chân thành.

"Được rồi, vậy thì tớ sẽ đi." Lý Tinh mỉm cười đồng ý.

"Tuyệt vời! Tớ sẽ gửi địa chỉ cho cậu. Tối nay gặp nhé!" Lâm Phong vui vẻ reo lên.

Sau khi cúp điện thoại, Lâm Phong khẽ lắc đầu cười, Lý Tinh này đúng là một người nhiệt tình đáng yêu.

Anh liếc nhìn đồng hồ, còn một tiếng nữa mới đến giờ uống cà phê. Anh quyết định ra ngoài đi dạo một chút.

Khi Lâm Phong bước ra khỏi khu chung cư, anh bắt gặp một chiếc xe sang trọng màu đen đang đỗ ven đường.

Một người đàn ông đẹp trai lịch lãm trong bộ vest đen đang đứng cạnh xe, mái tóc ngắn đen nhánh gọn gàng, đôi mắt sắc bén đầy cuốn hút và nụ cười bí ẩn.

Lâm Phong cảm thấy anh ấy có chút quen thuộc, nhưng nhất thời không tài nào nhớ ra đã gặp ở đâu.

Người đàn ông cũng nhìn thấy Lâm Phong, anh ấy mỉm cười nhẹ nhàng rồi bước về phía anh.

"Chào anh, Lâm Phong." Người đàn ông cất tiếng.

Lâm Phong ngạc nhiên, "Anh biết tôi sao?"

"Tất nhiên rồi, tôi là Trần Siêu, chúng ta đã gặp nhau ở buổi tiệc của Tập đoàn Tinh Thần mà." Trần Siêu cười nói.

Lâm Phong chợt bừng tỉnh, "À, ra là anh Trần Siêu. Thật ngại quá, tôi hơi đãng trí."

"Không sao đâu, anh bận rộn mà." Trần Siêu dịu dàng nói, "Anh đang đi đâu vậy?"

"Tôi đang định đi dạo một chút." Lâm Phong đáp.

"Vậy sao? Tôi cũng đang rảnh rỗi, hay là chúng ta đi cùng nhau nhé?" Trần Siêu đề nghị.

Lâm Phong hơi do dự, nhưng rồi anh gật đầu, "Được thôi."

Hai người cùng nhau tản bộ trên con đường lát đá, trò chuyện vui vẻ.

Trần Siêu kể cho Lâm Phong nghe về công việc của anh ấy tại Tập đoàn Tinh Thần, về những dự án mới đầy tham vọng, và về những áp lực mà anh ấy phải đối mặt hàng ngày.

Lâm Phong cũng chia sẻ với Trần Siêu về cuộc sống của anh, về những trải nghiệm kỳ diệu với dị năng, và về những bí ẩn mà anh đang cố gắng khám phá.

Trần Siêu lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt anh ấy lấp lánh sự tò mò và ngưỡng mộ sâu sắc.

"Dị năng của anh quả thực quá đỗi phi thường." Trần Siêu thốt lên, "Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có những thứ như vậy tồn tại trên thế giới này."

"Thế giới này còn ẩn chứa vô vàn điều kỳ bí, vượt xa những gì anh có thể tưởng tượng đấy." Lâm Phong cười nói.

"Tôi tin là vậy." Trần Siêu nói, "Tôi rất muốn tìm hiểu thêm về dị năng. Anh có thể kể cho tôi nghe nhiều hơn không?"

Lâm Phong gật đầu, "Tất nhiên rồi."

Hai người tiếp tục đi dạo, say sưa trò chuyện về dị năng, về những bí ẩn của thế giới, và về những ước mơ thầm kín của họ.

Thời gian trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc đã đến giờ uống cà phê.

Lâm Phong và Trần Siêu tạm biệt nhau, hẹn gặp lại vào một ngày không xa.

Sau khi Trần Siêu rời đi, Lâm Phong đứng một mình trên con đường, dõi theo bóng dáng anh ấy khuất dần.

Anh cảm thấy một luồng cảm xúc kỳ lạ dâng trào trong lòng, vừa thân quen lại vừa xa lạ đến khó tả.

Anh khẽ lắc đầu, cố gắng xua tan những suy nghĩ miên man đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!