Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1474: CHƯƠNG 1474: TÔN HỔ! (2)

Bành Hiểu Lộ vừa nói vừa đẩy Diệp Lăng Phi, nhưng không thể đẩy được anh ta. Ngược lại, cô nghe Diệp Lăng Phi nói:

- Hiểu Lộ, anh muốn tắm, em có muốn chúng ta cùng nhau tắm không?

- Không, em không muốn, em muốn đi vệ sinh, anh mau đi ra ngoài đi, đồ biến thái...!

Bành Hiểu Lộ đẩy Diệp Lăng Phi nhưng không ngờ sau khi Diệp Lăng Phi ném điếu thuốc đi thì hắn lại lấy hai tay ôm nhẹ vào người Bành Hiểu Lộ. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve phía sau lưng cô và dịu dàng nói:

- Hiểu Lộ, bây giờ anh không muốn quan hệ với em ở đây. Thật ra thì anh vẫn cho rằng quan hệ của chúng ta bây giờ rất tốt. Dĩ nhiên, là đàn ông anh luôn hy vọng có được tất cả các mỹ nhân, ha ha. Em nói anh là một tên đại háo sắc cũng được, tóm lại anh thật sự hy vọng có thể cùng em tiến thêm một bước trong quan hệ của chúng ta. Nhưng mặt khác, anh cũng chưa chuẩn bị sẵn sàng. Một khi anh cùng em phát sinh quan hệ, sẽ phải đối mặt với rất nhiều chuyện, Hiểu Lộ, em có hiểu không?

Bành Hiểu Lộ khẽ gật đầu, ngực cô vẫn phập phồng. Tâm tình của Bành Hiểu Lộ bây giờ thật sự đã bị Diệp Lăng Phi đoán trúng, trong lòng cô vẫn có cảm giác rất căng thẳng. Những chuyện này, cô cũng không rõ lắm. Trong lòng cô quả thật muốn cùng Diệp Lăng Phi quan hệ, nhưng thật sự đến bước này thì Bành Hiểu Lộ căng thẳng. Khi căng thẳng, cơ thể Bành Hiểu Lộ lại xuất hiện những vấn đề khó giải thích. Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, trong lòng cô cảm thấy thoải mái hơn nhiều, nhưng muốn tùy tiện thì cô vội vàng đẩy Diệp Lăng Phi ra ngoài, vì cô lại muốn đi vệ sinh.

Diệp Lăng Phi trở lại bên giường, hắn trần truồng ngồi trên giường. Hắn lại lấy thuốc, đốt một điếu và hút. Gian phòng tràn ngập khói thuốc. Diệp Lăng Phi lo lắng Bành Hiểu Lộ sau khi trở về sẽ trách móc mình vì khói thuốc, nên vội vàng bật điều hòa lên. Bành Hiểu Lộ rốt cục cũng từ trong phòng vệ sinh đi ra. Vừa đi ra, nhìn thấy bộ dạng của Diệp Lăng Phi nằm trên giường thì gương mặt cô đỏ hồng đến độ giống như quả táo chín mọng. Cô đi chầm chậm đến, đặt mông trắng lên thành giường, nhưng không dám ngồi hẳn lên giường. Bành Hiểu Lộ nũng nịu nói:

- Diệp Lăng Phi, anh sẽ không… không xem thường em chứ!

Bành Hiểu Lộ nói những lời này khiến Diệp Lăng Phi nở nụ cười. Diệp Lăng Phi đưa tay ôm lấy Bành Hiểu Lộ, hắn đặt tay kia lên đùi Bành Hiểu Lộ, nhẹ nhàng vuốt ve bắp đùi cô và nói:

- Hiểu Lộ, tại sao anh có thể xem thường em được? Anh sẽ kể cho em nghe một chút chuyện của anh với Tình Đình, nhưng anh nói rõ với em trước, em không được nói những chuyện này với Tình Đình, nếu Tình Đình biết thì nhất định sẽ nổi giận đấy!

- Vậy sao? Em đồng ý với anh!

Trong lòng Bành Hiểu Lộ nhẹ nhõm hơn, cô tựa vào vai Diệp Lăng Phi, nằm nghiêng trên ngực anh ta. Tay phải của Bành Hiểu Lộ đặt ở trên mặt Diệp Lăng Phi, cô vuốt gương mặt anh ta, đôi mắt long lanh nhìn Diệp Lăng Phi và nói:

- Anh vẫn chưa nói sao?

Diệp Lăng Phi hôn lên môi Bành Hiểu Lộ một cái rồi mới bắt đầu kể. Nhưng khi nói chuyện này, tay anh ta cũng không hề để yên. Diệp Lăng Phi nói với Bành Hiểu Lộ về chuyện đã xảy ra giữa hắn và Bạch Tình Đình. Chuyện này bao gồm cả việc ban đầu Bạch Tình Đình cũng khẩn trương giống như Bành Hiểu Lộ vậy, thế nên dù Diệp Lăng Phi đã kết hôn với Bạch Tình Đình lâu RÒi nhưng vẫn chưa hoàn toàn là vợ chồng thực sự. Bạch Tình Đình trong lòng cũng rất căng thẳng. Bành Hiểu Lộ đâu thể ngờ chuyện Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình lại như vậy, đây là lần đầu tiên cô nghe được từ miệng Diệp Lăng Phi. Nhưng nếu Diệp Lăng Phi không khiêu khích cô, có lẽ bây giờ Bành Hiểu Lộ còn chú tâm lắng nghe hơn. Diệp Lăng Phi thật sự không đứng đắn, hắn đã mấy phen khiến Bành Hiểu Lộ có chút chống đỡ không nổi. Cuối cùng, Diệp Lăng Phi lại càng quá đáng khi lấy tay đè vào giữa mông Bành Hiểu Lộ…

Viên cảnh sát Trương Thiên Đào này làm việc thực sự không dễ dàng. Hắn không chỉ muốn phá án mà còn phải học cách đối nhân xử thế. Những chuyện này khiến Trương Thiên Đào cảm thấy hết sức khó khăn. Bảo hắn đi học cách làm khó người khác, nếu không làm thì sự tàn khốc và bức bách của cuộc sống xã hội sẽ khiến Trương Thiên Đào không thể không học những thứ mà hắn không am tường như vậy được. Vương Vĩ nói chuyện với Cục trưởng Tiền một hồi thì hoàn toàn đẩy Trương Thiên Đào vào tuyệt lộ. Hắn không thể giương mắt nhìn chức vị Đại đội trưởng Đại đội cảnh sát hình sự cứ thế mà hụt mất trước mắt mình. Phải biết rằng, Trương Thiên Đào mong đợi chức vị kia không phải chỉ mới một hay hai ngày, mà hắn đã sớm muốn có được nó rồi.

Trương Thiên Đào hạ quyết tâm, bất kể như thế nào hắn cũng phải bắt Diệp Lăng Phi lại, khiến Diệp Lăng Phi nhận tội giết người. Nhưng, vấn đề Diệp Lăng Phi ở đâu cũng đã làm khó Trương Thiên Đào. Tỉnh thành rất lớn, tìm Diệp Lăng Phi giống như mò kim đáy biển vậy thì thật sự rất khó khăn. Cũng may Trương Thiên Đào cũng có cách của hắn, đó chính là điều tra tài xế xe taxi. Điều tra từ khách sạn mà lần đầu tiên Diệp Lăng Phi vào ở, ý nghĩ này của Trương Thiên Đào rất có tác dụng. Diệp Lăng Phi cũng không rời khỏi khách sạn kia quá xa, mà bên kia có không ít xe taxi đậu ở chỗ này để kiếm khách. Chỉ cần kiên nhẫn điều tra, chắc chắn có thể tìm ra được, cho dù gặp chút ít khó khăn. Vì tiền đồ của mình, Trương Thiên Đào cũng bất chấp những thứ này, bận việc đến xế chiều, quả nhiên đã có kết quả, có người cung cấp tin tức khách sạn mà Diệp Lăng Phi có thể đang ở. Trương Thiên Đào nhận được tin tức đó thì lập tức mang theo hơn nửa đội cảnh sát hình sự, lái ba chiếc xe cảnh sát rời khỏi phân cục.

Vương Vĩ đứng ở trước cửa sổ phòng làm việc của hắn, hắn nhìn thấy Trương Thiên Đào mang người rời khỏi Cục cảnh sát. Vương Vĩ hếch miệng lên. Theo hắn thấy, chuyện này tám chín phần là chỉ cần bắt được Diệp Lăng Phi thì mọi chuyện coi như xong. Vương Vĩ lại quay trở lại chỗ ngồi của hắn, hắn ngâm nga một ca khúc. Hắn chưa ngâm nga xong thì điện thoại reo lên. Vương Vĩ lấy điện thoại ra nhìn, thấy là cháu mình gọi đến. Cháu hắn ở tỉnh thành đã mở một công ty chuyên kinh doanh các thiết bị an ninh. Nhờ có Vương Vĩ chiếu cố, công ty thiết bị an ninh kia làm ăn thịnh vượng.

Vương Vĩ phá lệ chiếu cố cháu mình. Thấy cháu gọi điện thoại tới, Vương Vĩ liền nghe máy:

- Có chuyện gì mà giờ này gọi điện thoại cho ta vậy?

Vương Vĩ sau khi nghe điện thoại thì khẽ nói:

- Ta bây giờ đang đi làm. Nếu có chuyện gì thì chờ ta trở về rồi hãy nói...!

Vương Vĩ cho rằng cháu mình không có chuyện gì quan trọng. Nhưng sau khi nghe những lời cháu nói xong, sắc mặt Vương Vĩ thay đổi, giọng nói trở nên nghiêm nghị, hắn nói:

- Tiểu Tam, cháu là cháu ruột của ta, có mấy lời, ta phải nói cho cháu nghe. Tại sao cháu biết người kia? Cháu có biết Tôn Hổ đang tìm bọn họ không? Ừ, trong tỉnh đã phát lệnh truy nã RÒi, nhưng Tôn Hổ người này thật không đơn giản. Hắn đã từng là lính đặc công, không phải người bình thường có thể đối phó được. Cháu nhớ kỹ cho ta, chuyện này cháu không được xen vào. Cái gì mà bảo vệ bọn họ, lúc ấy ba bốn người bảo vệ cũng không bảo vệ nổi đâu. Đây cũng là đại án trong tỉnh, những chuyện này người ngoài không biết. Ta nói chính xác cho cháu biết, Tôn Hổ rất có thể đang ở tỉnh thành, hơn nữa mục tiêu chính là bọn họ. Cháu hãy để cho bọn họ mau chóng rời khỏi tỉnh thành càng nhanh càng tốt. Nếu để Tôn Hổ tìm được thì chuyện này có thể rất khó khăn đấy… Ừ…Ừ. Điều này cháu yên tâm, chúng ta đang phá án, dĩ nhiên muốn bắt Tôn Hổ. Tiểu Tam, ta không nói nhiều, tóm lại, cháu đừng coi lời của ta như gió thoảng bên tai, biết không?

Vương Vĩ nói chuyện với cháu ruột mình một lúc lâu, cuối cùng mới cúp điện thoại. Hắn vuốt vuốt huyệt thái dương, thầm nói:

- Tôn Hổ tên kia chính là một tên biến thái. Nhớ năm đó Trương Quân cũng như thế này, nhưng Trương Quân làm sao có thể so sánh với Tôn Hổ kia chứ...!

Vương Vĩ vừa nói, ánh mắt hắn rơi vào lệnh truy nã trên bàn làm việc. Đó là lệnh truy nã của Tôn Hổ. Hắn nhìn thấy Tôn Hổ để tóc ngắn, không hề có vẻ hung ác, nhưng ánh mắt của Tôn Hổ lại đặc biệt dọa người. Nếu ai nhìn thấy ánh mắt kia của Tôn Hổ thì nhất định sẽ sợ kinh hồn. Nếu như trên lệnh truy nã có thêm ít râu, trông sẽ dơ dáy một chút, và người ta sẽ phát hiện ra Tôn Hổ chính là người đặc biệt mà Diệp Lăng Phi đã gặp ở công viên. Không, phải nói, Tôn Hổ trong lệnh truy nã và người lang thang ở công viên là một người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!