Bạch Tình Đình cùng với Diệp Lăng Phi ôm nhau trên đỉnh núi, phía dưới có rất nhiều người đứng vây quanh, thậm chí cả xe cảnh sát cũng chạy đến. Bạch Cảnh Sùng biết việc này sẽ khiến dư luận xôn xao, thế nên ông nghĩ tốt hơn hết là rời khỏi đây sớm một chút. Cũng không định tiếp tục ăn cơm dã ngoại nữa, thu dọn đồ đạc xong, tất cả lên xe ô tô quay trở về thành phố Vọng Hải.
Bọn họ đi tới một nhà hàng nổi tiếng trong thành phố, đây là nhà hàng sang trọng nhất ở Vọng Hải. Những người tới ăn ở đây đều là những người có địa vị, ngay cả chính phủ thành phố cũng thường chọn nơi này để tiếp đãi các thương nhân nước ngoài.
Bạch Cảnh Sùng không chọn phòng riêng mà ông tìm một chỗ trang nhã cạnh cửa sổ rồi ngồi xuống. Cô Ngô cùng với Bạch Cảnh Sùng ngồi đối diện với Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi. Lúc này, Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi đang chìm đắm trong men tình, cứ nắm tay nhau mãi không rời.
- Ba, con chết đói mất, tối qua con không ăn gì.
Tâm trạng hiện tại của Bạch Tình Đình rất tốt, nàng cảm thấy đói cồn cào.
Bạch Cảnh Sùng nở nụ cười, ông gọi nhân viên phục vụ tới. Nhà hàng này cũng có những món đặc trưng như tương chưng ngan, gan hầm rượu vang và vịt quay dấm chua. Chọn món xong, Bạch Cảnh Sùng dặn dò nhân viên phục vụ mang món ra nhanh một chút. Vì những người đến đây đều không phải khách thường, nên nhân viên phục vụ cũng hiểu rõ. Anh ta vội vàng đồng ý, cầm lấy thực đơn rồi đi vào trong.
Bạch Cảnh Sùng nhìn Diệp Lăng Phi, ông cười lớn nói:
- Tiểu Diệp, cháu định khi nào thì kết hôn với Tình Đình nhà tôi? Cháu không cần chuẩn bị gì đâu, tôi đã chuẩn bị hết rồi.
- Thúc thúc, việc kết hôn không phải là trò đùa, cháu còn không biết Tình Đình có đồng ý gả cho cháu không?
Diệp Lăng Phi chuyển ánh mắt sang Bạch Tình Đình. Tâm trạng lúc này của nàng rất tốt, thế nhưng nàng lại nhanh chóng trở lại vẻ mặt thường ngày, lẩm bẩm nói:
- Con không thể cưới vội vàng như vậy được, ai biết anh ta có bao nhiêu cô gái ở bên ngoài. Hơn nữa, con vẫn còn chưa nói là yêu anh ta, con không muốn bị gả cho anh ta nhanh như vậy. Con còn muốn tiếp tục quan sát anh ta thêm một thời gian nữa, kết hôn là chuyện liên quan đến cả đời người, con không muốn làm qua loa như vậy.
- Tình Đình, không sao cả, ba thấy nếu không thì các con đính hôn đi. Ba cũng không muốn người ngoài nắm được nhược điểm mà bàn tán về con gái ba.
Bạch Cảnh Sùng nói.
- Thúc thúc, cháu cũng đồng ý đính hôn.
Diệp Lăng Phi liền đồng ý.
- Em còn chưa đồng ý, anh đồng ý cái gì.
Bạch Tình Đình véo đùi Diệp Lăng Phi một cái. Nàng chu môi nhỏ nhắn của mình lên nói:
- Dựa vào cái gì mà em phải đồng ý với anh, anh thử nói ra một lý do để em đồng ý xem nào.
- Lý do rất đơn giản, bởi vì anh muốn kết hôn với em.
Diệp Lăng Phi cố ý nháy mắt trêu chọc Bạch Tình Đình, nàng lại véo đùi Diệp Lăng Phi một cái nữa rồi hướng về phía Bạch Cảnh Sùng làm nũng:
- Ba, ba xem anh ta kìa, bắt nạt con. Nếu như sau này bọn con kết hôn, thì ngày nào anh ta cũng ăn hiếp con cho mà xem.
Những lời này khiến mọi người bật cười. Nếu như không có mọi người ở đây thì chắc chắn Diệp Lăng Phi sẽ ôm Bạch Tình Đình vào lòng rồi hôn nàng mấy cái. Nhìn bộ dạng làm nũng của Bạch Tình Đình, khiến người ngoài cảm thấy nàng thật đáng yêu.
Tiếng cười còn chưa dứt thì đã có người lớn tiếng nói:
- A, Tổng giám đốc Bạch, thật trùng hợp, tại sao ông lại rảnh rỗi đến đây dùng bữa vậy.
Bạch Cảnh Sùng quay đầu nhìn lại thì thấy Lý Triết Hào đi cùng với một người đàn ông hói đầu khoảng hơn năm mươi tuổi.
- Tại sao Lý Triết Hào lại đi cùng với Trương Hành Trường?
Bạch Cảnh Sùng bực mình lẩm bẩm.
Diệp Lăng Phi không nhận ra Lý Triết Hào và Trương Hành Trường, anh khẽ kéo tay Bạch Tình Đình, hỏi:
- Lão bà, hai người mới tới là ai vậy.
Bạch Tình Đình mang theo giọng điệu chán ghét nói:
- Lão già kia bên trái chính là cha của Lý Thiên Bằng và cũng là ông chủ của Tập đoàn Đầu tư Vọng Hải. Còn người bên phải là Chủ tịch Ngân hàng Trương Hành Trường, ông ta là một con quỷ háo sắc.
- Cha Lý Thiên Bằng?
Sau khi nghe Bạch Tình Đình giới thiệu, Diệp Lăng Phi chú ý quan sát ông chủ Tập đoàn Đầu tư Vọng Hải. Nghe nói Lý Triết Hào là một nhà đầu tư lớn, rất am hiểu về cổ phiếu. Ông ta thường xuyên dùng thủ đoạn để kiếm lời từ thị trường chứng khoán, nên những người chơi chứng khoán gọi Lý Triết Hào là “Cá Sấu Lớn”. Lần đầu tiên nhìn thấy Lý Triết Hào, Diệp Lăng Phi đã cảm thấy chán ghét lão già này. Anh thầm nghĩ:
- Nhìn con trai của ông như vậy, cũng dễ hiểu ông là người như thế nào.
Lý Triết Hào cùng với Trương Hành Trường đi tới bên cạnh Bạch Cảnh Sùng. Trương Hành Trường liếc mắt nhìn Bạch Tình Đình khiến nàng rợn người, nàng dựa sát vào người Diệp Lăng Phi. Động tác thân mật này của nàng như muốn nói với Trương Hành Trường rằng:
- “Ông cẩn thận đấy, chồng tôi đang ở đây.”
Cũng may Trương Hành Trường nhanh chóng chuyển ánh mắt sang Bạch Cảnh Sùng. Nếu ông ta còn nhìn thêm nữa, không chừng Diệp Lăng Phi sẽ tức giận mà đánh cho ông ta một trận.
- Tại sao ông chủ Lý lại đến đây, thật là trùng hợp quá.
Bạch Cảnh Sùng đứng dậy, lịch sự cười nói.
- Vừa đúng lúc gặp Chủ tịch Trương nên mời ông ấy đi ăn cơm thôi.
Lý Triết Hào cười nói:
- Tổng giám đốc Bạch, tôi nghe nói Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế của ông có vấn đề về tài chính. Có phải dự án Hoa Viên Mặt Trời thiếu vốn không, nếu ông vẫn làm ăn tốt thì dự án này đâu có vấn đề gì. Khi nào ông cần tiền thì cứ đến tìm tôi, tôi có thể bơm vốn vào tập đoàn giúp ông.
- Chuyện này ông không cần bận tâm, tập đoàn của tôi không hề có vấn đề gì về tài chính cả.
Bạch Cảnh Sùng nói.
- Ông chủ Bạch, không phải là như thế sao? Tôi vừa nghe Chủ tịch Trương nói ông vay của họ không ít tiền mà lại là vay ngắn hạn.
Lý Triết Hào giả bộ không hiểu, ông ta hỏi thăm:
- Tôi cũng biết Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế của ông năm nay cần vay không ít tiền. Thế nhưng đến cuối năm tất cả các ngân hàng ở Vọng Hải đều thu hồi vốn thì lúc đó ông lấy tiền ở đâu ra. Thế nào, ông có muốn tôi cho vay không?
- Một tập đoàn lớn đi vay tiền từ ngân hàng thì cũng là chuyện bình thường, đâu có vấn đề gì đâu. Thế nên ông chủ Lý không cần phải lo lắng cho Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế của chúng tôi.
Bạch Cảnh Sùng bắt đầu thấy bực mình, ông nói:
- Ông cần phải chú ý hơn tới Tập đoàn Đầu tư của ông. Tôi nghe nói năm nay chính phủ sẽ có chính sách mới để quản lý tình hình hỗn loạn trong hệ thống tài chính. Nói không chừng đến lúc đó, thị trường chứng khoán sẽ xuống dốc không phanh, hy vọng ông chủ Lý sẽ không gặp phải chuyện xui xẻo.
- Ha ha, đa tạ Tổng giám đốc Bạch đã quan tâm. Tập đoàn chúng tôi liên quan đến cổ phiếu nhưng chúng tôi làm ăn chân chính nên đâu có sợ gì. Thôi, tôi với Chủ tịch Trương đi tìm chỗ để ăn đây, ông cứ từ từ dùng bữa. Chúc ông ngon miệng.
Lý Triết Hào nói xong những lời này liền cười lớn, sau đó cùng Trương Hành Trường rời khỏi đây.
- Ba, tại sao Lý Triết Hào lại biết công ty chúng ta có vấn đề về tài chính?
Chờ khi Lý Triết Hào cùng với Trương Hành Trường đi khỏi, Bạch Tình Đình trừng mắt nhìn theo Lý Triết Hào, nàng thắc mắc hỏi.
- Có khả năng ông ta đã mua chuộc người trong công ty của chúng ta nên mới biết được những tin tức này.
Bạch Cảnh Sùng nhíu mày, nói:
- Những loại người như Lý Triết Hào thường sử dụng những thủ đoạn này để thu thập tin tức. Nhìn bộ dạng của ông ta có lẽ ông ta rất hiểu về tình hình công ty chúng ta, ngay cả việc đến cuối năm công ty chúng ta phải trả tiền ông ta cũng biết.
- Ba, chúng ta nên làm gì bây giờ?
Bạch Tình Đình hỏi.
Bạch Cảnh Sùng lắc đầu nói:
- Chỉ có một con đường, hy vọng sau khi dự án Hoa Viên Mặt Trời bắt đầu giao dịch, cổ phiếu của chúng ta sẽ tăng giá. Lúc đó mới có thể dễ dàng vượt qua khó khăn này.
Bạch Tình Đình im lặng không nói, là Phó Tổng giám đốc trong tập đoàn, Bạch Tình Đình hiểu rất rõ tình hình hiện tại của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế. Tập đoàn này liên quan đến rất nhiều ngành nghề nhưng chủ yếu vẫn là bất động sản. Dự án Hoa Viên Mặt Trời là dự án trọng điểm của tập đoàn, dự án này đã thu hút rất nhiều vốn và nhân lực của tập đoàn, dẫn đến việc Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế bị thiếu vốn.
- Được rồi, trong bữa ăn không nên nói chuyện công việc.
Cô Ngô liếc nhìn Bạch Cảnh Sùng, bà vội vàng nói:
- Chúng ta cần phải ăn chứ.
- Ừ, Cô Ngô nói rất đúng, chúng ta không nên nói đến những chuyện không vui nữa.
Bạch Cảnh Sùng đã trải qua vô số sóng gió thế nhưng chưa lần nào quật ngã được ông.
Tuy nói như thế nhưng chuyện này cũng ảnh hưởng đến tâm trạng dùng bữa của Bạch Cảnh Sùng và Bạch Tình Đình. Sau bữa ăn, Bạch Tình Đình muốn cùng đi dạo với Diệp Lăng Phi, còn Bạch Cảnh Sùng thì quay trở về công ty.
Cô Ngô cũng phụ họa thêm:
- Đúng vậy, buổi chiều hai người nên ra ngoài đi chơi cho thoải mái.
Bạch Tình Đình gật đầu. Nàng tuy là Phó Tổng giám đốc thế nhưng vẫn còn ít kinh nghiệm nên một số việc trong công ty nàng chưa thể nhúng tay vào. Nàng rất tin tưởng vào năng lực của ba mình, tin rằng ông sẽ có thể dễ dàng vượt qua chuyện này.
Bạch Tình Đình đặt tay lên cửa sổ xe, nàng dùng ngón tay xoa thái dương, khuôn mặt lộ vẻ u sầu.
- Lão bà, có phải em vẫn còn lo lắng chuyện công ty đúng không?
Diệp Lăng Phi vừa lái xe vừa để ý tới sắc mặt Bạch Tình Đình.
- Em lo cho sức khỏe của ba em.
Bạch Tình Đình khẽ thở dài nói:
- Tim ba vốn đã không tốt, bây giờ lại vì chuyện này mà phải vất vả làm việc. Em là con gái mà lại không giúp được gì.
- Yên tâm đi, người ta nói: “Xe đến trước núi ắt có đường đi”. Nói không chừng khi dự án Hoa Viên Mặt Trời bắt đầu giao dịch, lúc đó tiền sẽ chảy về như suối, chuyện này sẽ được giải quyết dễ dàng thôi mà.
- Diệp Lăng Phi, anh không hiểu đâu, sự việc không đơn giản như anh nghĩ đâu.
Bạch Tình Đình chuyển ánh mắt sang Diệp Lăng Phi, nàng nói:
- Tuy ba em là Chủ tịch Tập đoàn thế nhưng từ trước tới nay Lý Triết Hào vẫn âm thầm thu mua cổ phiếu của Tập đoàn. Ba em lo lắng rằng đợi lúc tình hình tài chính của Tập đoàn có vấn đề thì Lý Triết Hào sẽ thừa cơ phá rối.
- Được rồi, không nên lo lắng làm gì. Tin anh đi, Tập đoàn của em chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu.
Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ vai Bạch Tình Đình, anh cười nói:
- Trong tay anh còn có vài trăm tỷ, nếu như có chuyện gì anh sẽ dùng số tiền đó thu mua cổ phiếu của Tập đoàn. Sau đó sẽ cùng với em đảm nhiệm chức Tổng giám đốc và Phó Tổng giám đốc Tập đoàn, em thấy thế nào?
- Anh có vài trăm tỷ, Bill Gates còn mới chỉ có hai trăm tỷ, nói thế hóa ra anh giàu nhất thế giới sao? Hừ, anh lại bắt đầu lừa em rồi, cẩn thận em đánh cho anh một trận đấy!
Bạch Tình Đình cười tươi. Nàng nắm bàn tay nhỏ bé của mình lại, giơ lên trước mặt Diệp Lăng Phi, nói:
- Đừng tưởng rằng em đối tốt với anh là anh có thể bắt nạt được em. Không có cửa đâu!
- Lão bà, anh nào dám. Không phải anh đang muốn làm em vui vẻ sao?
Diệp Lăng Phi cười rộ lên.