Lúc này, Lâm Phong và Tô Nhã đã đi tới cửa biệt thự.
Tô Nhã nhìn Lâm Phong, cười nói: “Lâm Phong, hôm nay anh làm rất tốt, em rất vui.”
Lâm Phong cười cười, nói: “Chỉ cần em vui là được rồi.”
Tô Nhã gật đầu, sau đó chủ động ôm lấy Lâm Phong.
Lâm Phong cũng ôm chặt lấy Tô Nhã, hai người cứ thế ôm nhau, không nói gì.
Một lúc sau, Tô Nhã mới buông Lâm Phong ra, mặt cô hơi đỏ lên, nói: “Lâm Phong, anh có thể đưa em về nhà không?”
Lâm Phong gật đầu, nói: “Đương nhiên rồi.”
Sau đó, Lâm Phong lái xe đưa Tô Nhã về nhà.
Trên đường đi, hai người không nói gì, nhưng không khí lại vô cùng ấm áp.
Khi đến nhà Tô Nhã, Lâm Phong dừng xe lại.
Tô Nhã nhìn Lâm Phong, nói: “Lâm Phong, cảm ơn anh hôm nay đã giúp em.”
Lâm Phong cười nói: “Không có gì, em là bạn gái của anh mà.”
Tô Nhã nghe vậy, mặt càng đỏ hơn, cô cúi đầu, không dám nhìn Lâm Phong.
Lâm Phong nhìn Tô Nhã như vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy rung động.
Hắn vươn tay, nhẹ nhàng nâng cằm Tô Nhã, để cô nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Tô Nhã, em có biết không, anh rất thích em.” Lâm Phong nói, giọng điệu vô cùng dịu dàng.
Tô Nhã nghe vậy, trái tim đập nhanh hơn, cô cảm thấy mặt mình nóng bừng.
“Anh… anh cũng rất tốt.” Tô Nhã nhỏ giọng nói.
Lâm Phong nghe vậy, cười cười, sau đó cúi đầu, hôn lên môi Tô Nhã.
Tô Nhã hơi sững sờ, nhưng rất nhanh đã đáp lại nụ hôn của Lâm Phong.
Hai người hôn nhau rất lâu, cho đến khi Tô Nhã cảm thấy mình gần như nghẹt thở, Lâm Phong mới buông cô ra.
Lâm Phong nhìn Tô Nhã, ánh mắt tràn đầy tình cảm sâu sắc, nói: “Tô Nhã, anh yêu em.”
Tô Nhã nghe vậy, nước mắt không kìm được tuôn rơi, cô ôm chặt lấy Lâm Phong, nói: “Lâm Phong, em cũng yêu anh.”
Hai người cứ thế ôm nhau thật chặt, không muốn rời xa.
Một lúc sau, Lâm Phong mới buông Tô Nhã ra, nói: “Được rồi, em vào nhà đi, anh về đây.”
Tô Nhã gật đầu, nói: “Lâm Phong, anh lái xe cẩn thận nhé.”
Lâm Phong cười cười, nói: “Anh biết rồi, em vào nhà đi.”
Sau đó, Lâm Phong lái xe rời đi.
Tô Nhã đứng ở cửa biệt thự, nhìn theo bóng xe của Lâm Phong cho đến khi nó khuất dạng, cô mới quay người vào nhà.
Sáng hôm sau, Lâm Phong vừa mới đến công ty thì nhận được điện thoại của Tô Nhã.
“Lâm Phong, anh có rảnh không? Em muốn mời anh đi ăn sáng.” Tô Nhã nói.
Lâm Phong cười nói: “Đương nhiên là rảnh rồi, em ở đâu?”
Tô Nhã nói: “Em đang ở nhà, anh đến đón em nhé.”
Lâm Phong gật đầu, nói: “Được, anh đến ngay.”
Sau đó, Lâm Phong lái xe đến nhà Tô Nhã.
Khi đến nhà Tô Nhã, Lâm Phong thấy Tô Nhã đã chuẩn bị xong xuôi, đang đứng ở cửa chờ hắn.
Tô Nhã hôm nay mặc một chiếc váy màu trắng, trông vô cùng thanh thuần, xinh đẹp.
Lâm Phong nhìn Tô Nhã, trong lòng không khỏi cảm thấy kinh ngạc.
“Lâm Phong, anh đến rồi.” Tô Nhã cười nói.
Lâm Phong gật đầu, nói: “Ừm, chúng ta đi thôi.”
Sau đó, hai người cùng nhau đi ăn sáng.
Trong bữa ăn, hai người nói chuyện rất vui vẻ.
Ăn sáng xong, Lâm Phong đưa Tô Nhã đến công ty.
Khi đến công ty, Tô Nhã nói: “Lâm Phong, cảm ơn anh đã đưa em đến công ty.”
Lâm Phong cười nói: “Không có gì, anh là bạn trai của em mà.”
Tô Nhã nghe vậy, mặt lại đỏ lên, cô cúi đầu, không dám nhìn Lâm Phong.
Lâm Phong nhìn Tô Nhã như vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy rung động.
Hắn vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy tay Tô Nhã, nói: “Tô Nhã, em có biết không, anh rất thích em.”
Tô Nhã nghe vậy, trái tim đập nhanh hơn, cô cảm thấy mặt mình nóng bừng.
“Anh… anh cũng rất tốt.” Tô Nhã nhỏ giọng nói.
Lâm Phong nghe vậy, cười cười, sau đó cúi đầu, hôn lên môi Tô Nhã.
Tô Nhã hơi sững sờ, nhưng rất nhanh đã đáp lại nụ hôn của Lâm Phong.
Hai người hôn nhau rất lâu, cho đến khi Tô Nhã cảm thấy mình gần như nghẹt thở, Lâm Phong mới buông cô ra.
Lâm Phong nhìn Tô Nhã, ánh mắt tràn đầy tình cảm sâu sắc, nói: “Tô Nhã, anh yêu em.”
Tô Nhã nghe vậy, nước mắt không kìm được tuôn rơi, cô ôm chặt lấy Lâm Phong, nói: “Lâm Phong, em cũng yêu anh.”
Hai người cứ thế ôm nhau thật chặt, không muốn rời xa.
Một lúc sau, Lâm Phong mới buông Tô Nhã ra, nói: “Được rồi, em vào công ty đi, anh về đây.”
Tô Nhã gật đầu, nói: “Lâm Phong, anh lái xe cẩn thận nhé.”
Lâm Phong cười cười, nói: “Anh biết rồi, em vào công ty đi.”
Sau đó, Lâm Phong lái xe rời đi.
Tô Nhã đứng ở cửa công ty, nhìn theo bóng xe của Lâm Phong cho đến khi nó khuất dạng, cô mới quay người vào công ty.
Buổi chiều, Lâm Phong đang làm việc trong văn phòng thì nhận được điện thoại của Tô Nhã.
“Lâm Phong, anh có rảnh không? Em muốn mời anh đi ăn tối.” Tô Nhã nói.
Lâm Phong cười nói: “Đương nhiên là rảnh rồi, em ở đâu?”
Tô Nhã nói: “Em đang ở công ty, anh đến đón em nhé.”
Lâm Phong gật đầu, nói: “Được, anh đến ngay.”
Sau đó, Lâm Phong lái xe đến công ty của Tô Nhã.
Khi đến công ty của Tô Nhã, Lâm Phong thấy Tô Nhã đã chuẩn bị xong xuôi, đang đứng ở cửa chờ hắn.
Tô Nhã hôm nay mặc một chiếc váy màu xanh, trông vô cùng thanh lịch, xinh đẹp.
Lâm Phong nhìn Tô Nhã, trong lòng không khỏi cảm thấy kinh ngạc.
“Lâm Phong, anh đến rồi.” Tô Nhã cười nói.
Lâm Phong gật đầu, nói: “Ừm, chúng ta đi thôi.”
Sau đó, hai người cùng nhau đi ăn tối.
Trong bữa ăn, hai người nói chuyện rất vui vẻ.
Ăn tối xong, Lâm Phong đưa Tô Nhã về nhà.
Khi đến nhà Tô Nhã, Lâm Phong dừng xe lại.
Tô Nhã nhìn Lâm Phong, nói: “Lâm Phong, cảm ơn anh hôm nay đã giúp em.”
Lâm Phong cười nói: “Không có gì, em là bạn gái của anh mà.”
Tô Nhã nghe vậy, mặt càng đỏ hơn, cô cúi đầu, không dám nhìn Lâm Phong.
Lâm Phong nhìn Tô Nhã như vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy rung động.
Hắn vươn tay, nhẹ nhàng nâng cằm Tô Nhã, để cô nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Tô Nhã, em có biết không, anh rất thích em.” Lâm Phong nói, giọng điệu vô cùng dịu dàng.
Tô Nhã nghe vậy, trái tim đập nhanh hơn, cô cảm thấy mặt mình nóng bừng.
“Anh… anh cũng rất tốt.” Tô Nhã nhỏ giọng nói.
Lâm Phong nghe vậy, cười cười, sau đó cúi đầu, hôn lên môi Tô Nhã.
Tô Nhã hơi sững sờ, nhưng rất nhanh đã đáp lại nụ hôn của Lâm Phong.
Hai người hôn nhau rất lâu, cho đến khi Tô Nhã cảm thấy mình gần như nghẹt thở, Lâm Phong mới buông cô ra.
Lâm Phong nhìn Tô Nhã, ánh mắt tràn đầy tình cảm sâu sắc, nói: “Tô Nhã, anh yêu em.”
Tô Nhã nghe vậy, nước mắt không kìm được tuôn rơi, cô ôm chặt lấy Lâm Phong, nói: “Lâm Phong, em cũng yêu anh.”
Hai người cứ thế ôm nhau thật chặt, không muốn rời xa.
Một lúc sau, Lâm Phong mới buông Tô Nhã ra, nói: “Được rồi, em vào nhà đi, anh về đây.”
Tô Nhã gật đầu, nói: “Lâm Phong, anh lái xe cẩn thận nhé.”
Lâm Phong cười cười, nói: “Anh biết rồi, em vào nhà đi.”
Sau đó, Lâm Phong lái xe rời đi.
Tô Nhã đứng ở cửa biệt thự, nhìn theo bóng xe của Lâm Phong cho đến khi nó khuất dạng, cô mới quay người vào nhà.
Ngày hôm sau, Lâm Phong và Tô Nhã lại tiếp tục hẹn hò, đi chơi, ăn uống, xem phim, mua sắm…
Hai người cứ thế, ngày nào cũng ở bên nhau, tình cảm ngày càng sâu đậm.
Lâm Phong và Tô Nhã đã trở thành một cặp đôi khiến người khác phải ghen tị.
Họ luôn ở bên nhau, dù là đi làm, đi học hay đi chơi.
Tình yêu của họ cứ thế, ngày càng nồng cháy, ngày càng bền chặt.
Cho đến một ngày, Lâm Phong quyết định cầu hôn Tô Nhã.
Hắn đã chuẩn bị một buổi cầu hôn vô cùng lãng mạn, tại một nhà hàng sang trọng.
Lâm Phong quỳ một gối xuống trước mặt Tô Nhã, lấy ra một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, nói: “Tô Nhã, em có đồng ý lấy anh không?”
Tô Nhã nhìn Lâm Phong, nước mắt chảy dài, cô gật đầu, nói: “Em đồng ý.”
Sau đó, Lâm Phong đeo nhẫn vào tay Tô Nhã, hai người ôm nhau thật chặt.
Tất cả những người có mặt tại nhà hàng đều vỗ tay chúc mừng cho cặp đôi.
Lâm Phong và Tô Nhã đã kết hôn, sống một cuộc sống hạnh phúc mãi mãi về sau.
Họ có hai đứa con, một trai một gái, vô cùng đáng yêu.
Gia đình Lâm Phong và Tô Nhã sống trong một biệt thự lớn, hạnh phúc viên mãn.
Lâm Phong vẫn tiếp tục làm việc tại công ty, còn Tô Nhã thì ở nhà chăm sóc con cái.
Cuộc sống của họ cứ thế, trôi qua êm đềm, hạnh phúc.
Họ luôn yêu thương nhau, quan tâm nhau và cùng nhau vượt qua mọi khó khăn.
Tình yêu của Lâm Phong và Tô Nhã đã trở thành một huyền thoại, được mọi người ca tụng.
Họ đã chứng minh rằng tình yêu đích thực là có thật và nó có thể vượt qua mọi thử thách.
Họ đã sống một cuộc đời hạnh phúc, viên mãn, cho đến khi đầu bạc răng long.
Và câu chuyện tình yêu của họ sẽ mãi mãi được lưu truyền, như một minh chứng cho tình yêu vĩnh cửu.
RO
✼ Thiên Lôi Trúc ✼ Dịch AI hay