Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1513: CHƯƠNG 1513: CHỜ ĐỢI SINH MỆNH MỚI (1)

Viện trưởng Trương sau khi đi tới thì khẽ mỉm cười với Diệp Lăng Phi và nói:

– Diệp tiên sinh, chúng ta lại gặp nhau rồi!

– Vâng, lại gặp nhau!

Diệp Lăng Phi trong lòng thắc mắc, rốt cuộc Viện trưởng Trương gặp mình vì mục đích gì. Trong lòng nghi hoặc, hắn bèn hỏi:

– Viện trưởng Trương, tôi nghe Điền Bí thư nói, ông chủ động muốn gặp tôi?

– Đúng vậy!

Viện trưởng Trương nói:

– Diệp tiên sinh, tôi có chuyện muốn nói riêng với cậu, không biết bây giờ có được hay không?

– Đương nhiên là được rồi!

Diệp Lăng Phi trả lời.

Diệp Lăng Phi và Viện trưởng Trương cùng nhau đi ra. Viện trưởng Trương dẫn Diệp Lăng Phi đến phòng làm việc riêng. Diệp Lăng Phi ngồi xuống, hắn nhìn Viện trưởng Trương và nói:

– Viện trưởng Trương, tôi không ngờ ông lại muốn gặp tôi, chuyện này thật khiến tôi bất ngờ!

Viện trưởng Trương khẽ mỉm cười nói:

– Tôi muốn gặp cậu hoàn toàn là vì mối quan hệ cá nhân. Tôi xin nói rõ hơn, lần này tôi gặp cậu không có ý gì khác, hoàn toàn là bởi vì mối quan hệ cá nhân giữa tôi và cậu!

– Quan hệ cá nhân?

Diệp Lăng Phi tỏ vẻ khó hiểu, hắn nhìn Viện trưởng Trương và nói:

– Viện trưởng Trương, tôi vẫn chưa hiểu rõ lắm. Trong ấn tượng của tôi, mối quan hệ cá nhân giữa tôi và Viện trưởng Trương… ha ha, tóm lại, tôi vẫn không ngờ giữa chúng ta lại có mối quan hệ cá nhân nào!

Viện trưởng Trương khẽ mỉm cười và nói:

– Diệp tiên sinh, chuyện này nói ra thì dài dòng lắm, tôi từ từ nói cho cậu nghe…!

Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình rời khỏi tòa thị chính. Hắn không kể cho Bạch Tình Đình nghe những gì Viện trưởng Trương đã nói với mình, hắn chỉ nói với Bạch Tình Đình:

– Bà xã, chúng ta đi thăm Hân Mính đi. Mấy ngày nay anh không có mặt ở Vọng Hải, cũng không biết Hân Mính như thế nào rồi!

– Vâng!

Bạch Tình Đình gật đầu. Cô nhận ra vài điều bất thường từ sắc mặt của Diệp Lăng Phi. Trước khi gặp Viện trưởng Trương, sắc mặt Diệp Lăng Phi không giống như lúc này. Không biết Viện trưởng Trương và Diệp Lăng Phi đã nói những gì. Bạch Tình Đình vốn định hỏi nhưng lời đến môi lại nuốt ngược vào. Nếu Diệp Lăng Phi không muốn nói, cho dù cô có hỏi, Diệp Lăng Phi cũng sẽ không nói.

Diệp Lăng Phi rời khỏi thành phố Vọng Hải 2 ngày. Trương Vân, Suzu Yamakawa đều ở bệnh viện chăm sóc cho Chu Hân Mính. Chu Hân Mính ở bệnh viện có hộ lý chăm sóc, không cần Trương Vân hay Suzu Yamakawa túc trực, nhưng Bạch Tình Đình nghĩ một mình Chu Hân Mính ở bệnh viện thì khó tránh khỏi cảm thấy cô đơn. Hơn nữa Diệp Lăng Phi cũng bận rộn, không có thời gian ở bên Chu Hân Mính, Bạch Tình Đình đã bảo Trương Vân và Suzu Yamakawa ở lại bên cạnh Chu Hân Mính.

Diệp Lăng Phi dừng xe trước cửa bệnh viện phụ sản. Hắn không vội vàng xuống xe mà lấy ra một điếu thuốc châm lên. Bên trong bệnh viện cấm hút thuốc, Diệp Lăng Phi chỉ có thể hút thuốc bên ngoài trước khi vào bệnh viện.

– Cốc, cốc!

Âm thanh gõ cửa sổ xe truyền đến. Diệp Lăng Phi quay đầu lại, nhìn thấy Bạch Tình Đình đứng bên cạnh cửa xe của mình. Diệp Lăng Phi hạ cửa kính xe xuống, cầm điếu thuốc trên tay, nói:

– Tình Đình, anh hút thuốc xong rồi anh sẽ vào!

– Vâng!

Bạch Tình Đình trả lời:

– Ông xã, vậy em đi vào trước!

Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình đi vào, hắn quay đầu lại, hung hăng rít một hơi thuốc, rồi thở dài. Viện trưởng Trương đã nói với hắn một vài điều về Chu Hồng Sâm. Diệp Lăng Phi không hiểu Viện trưởng Trương nói những điều này với hắn có ý gì, Viện trưởng Trương cuối cùng cũng không giải thích rõ. Tuy Viện trưởng Trương ngoài miệng nói là muốn nói chuyện cá nhân với Diệp Lăng Phi, nhưng Diệp Lăng Phi lại cảm thấy chuyện này có người khác đứng sau chỉ thị. Chẳng qua gần đây Diệp Lăng Phi có quá nhiều chuyện phức tạp, khiến hắn thật sự không có thời gian để suy nghĩ kỹ về những lời Viện trưởng Trương đã nói.

Khi Diệp Lăng Phi hút xong điếu thuốc thì điện thoại của hắn reo lên. Diệp Lăng Phi lấy điện thoại ra, nhìn màn hình hiển thị, thấy Tiểu Triệu gọi đến. Trong lòng hắn đã biết dụng ý của cuộc gọi này rồi. Hắn ném tàn thuốc ra ngoài xe rồi bắt máy. Bên trong điện thoại, giọng Tiểu Triệu vang lên kèm theo chút buồn bã:

– Diệp tiên sinh, khi nãy em nhận được điện thoại từ Cục, bảo em trở về Đại đội Cảnh sát Hình sự để đảm trách vụ án mạng đó. Em không phải đã tạm thời bị cách chức rồi sao? Sao Cục lại gọi điện thoại bảo em trở về Đại đội Cảnh sát Hình sự? Diệp tiên sinh, anh thấy chuyện này có vấn đề gì không?

Diệp Lăng Phi đương nhiên hiểu rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Giọng hắn vẫn bình thản, hắn nói:

– À, ra là chuyện này. Tiểu Triệu, có lẽ Cục cảm thấy năng lực của cậu rất tốt, nên mới điều cậu về phá án đó? Vụ án đó là án trọng điểm, nên mới cần một cảnh sát có năng lực như cậu về phá án chứ!

– Diệp tiên sinh, chuyện này em cũng đã suy nghĩ đến rồi, nhưng em cho rằng hẳn là có nguyên nhân khác đằng sau chuyện này. Vụ án mạng đó từ trước đến nay vẫn do Phó cục trưởng Tôn chịu trách nhiệm. Hơn nữa, sở dĩ em bị tạm thời cách chức thì cũng…!

Tiểu Triệu nói tới đây thì im bặt. Chuyện này Diệp Lăng Phi đã biết, không cần phải nói thêm. Tiểu Triệu đổi giọng:

– Tóm lại, em cứ cảm thấy rất kỳ lạ!

– Tiểu Triệu, cậu cảm thấy kỳ lạ, tại sao lại gọi điện thoại cho anh?

Diệp Lăng Phi khi nói chuyện, trên mặt hắn hiện lên nụ cười. Hắn có cảm tình rất tốt với Tiểu Triệu, nếu không, hắn cũng sẽ không chiếu cố Tiểu Triệu như vậy. Diệp Lăng Phi nói những lời này là cố ý trêu chọc cậu ta. Hắn hỏi như vậy, Tiểu Triệu ở đầu dây bên kia quả nhiên ngẩn người ra. Tiểu Triệu nói:

– Diệp tiên sinh, em cũng chỉ là theo thói quen, em không nghĩ gì nhiều, thật đấy!

– Tiểu Triệu, anh đang chọc cậu đấy!

Diệp Lăng Phi nghe Tiểu Triệu nói vậy, hắn cười nói:

– Tiểu Triệu, cậu gọi điện thoại cho anh là đúng rồi, bởi vì chuyện này chính xác là có liên quan đến anh đấy. Đương nhiên, đây là do Tôn Dược Đông chọc tức anh. Hắn bảo cái tên Tôn Thiên Ngạo kia suốt ngày đến Công ty anh gây sự. Hôm nay anh còn gặp Tôn Thiên Ngạo ở công ty nữa chứ. Tên tiểu tử đó nói chuyện móc mỉa. Anh là người có tâm địa tốt, không thèm chấp nhặt với hắn. Anh trực tiếp bảo Cục trưởng Công an tước quyền phụ trách vụ án mạng đó của Tôn Dược Đông. Anh tin không cần anh nói nhiều, Tiểu Triệu, cậu cũng đã biết phải làm gì rồi chứ?

Tiểu Triệu sở dĩ gọi điện thoại cho Diệp Lăng Phi là vì hắn cảm thấy chuyện này nhất định có liên quan đến anh. Tiểu Triệu ở Cục Cảnh sát không có chỗ dựa nào, lại càng không có ai giúp đỡ khi hắn gặp rủi ro. Tiểu Triệu liền nghĩ đến Diệp Lăng Phi, nên mới gọi điện thoại cho anh và hỏi như vậy. Quả nhiên, Tiểu Triệu đã đoán đúng. Tiểu Triệu nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy thì trong lòng hắn tự nhiên không còn chút do dự nào, cậu ta trả lời:

– Diệp tiên sinh, em biết mình phải làm gì rồi. Bây giờ em lập tức về thành phố Vọng Hải. Vụ án mạng của Chu Ba, em sẽ không dừng tay cho đến khi điều tra ra sự thật. Em đã biết cách phá án rồi!

– Tiểu Triệu, trong lòng cậu hẳn đã hiểu rõ. Cậu là cảnh sát, phá án bắt người là chức trách của cậu. Mặc dù người đó có là quan chức cấp cao đi chăng nữa, cậu cũng đừng lo lắng. Lần này cậu chỉ cần yên tâm làm việc, nếu có chuyện gì, cứ tìm tôi, tôi sẽ cố gắng hết sức giúp cậu!

– Diệp tiên sinh, cảm ơn!

Tiểu Triệu nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!