Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1524: CHƯƠNG 1524: CÔNG TỬ TRẦN GIA (2)

Lương An An bị đẩy ngã, cô ta không hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra ở đây.

Cô ta cho rằng cái tát của mình là đúng, chiếc váy ngắn của cô ta bị xé rách, nhất định là do gã đàn ông này muốn giở trò đồi bại với mình.

Nhưng Lương An An cảm thấy có điều gì đó không ổn trong chuyện này, ban nãy cô ta không suy nghĩ kỹ, bây giờ ngẫm lại mới thấy có điểm đáng ngờ.

Cô ta không lập tức trả lời câu hỏi của Diệp Lăng Phi mà quan sát xung quanh, cuối cùng ánh mắt cô ta dừng lại ở gã đàn ông tóc vàng bị đánh ngã nằm ngất dưới đất, thốt lên một tiếng rồi lao tới.

Diệp Lăng Phi thấy Lương An An lao đến gã đàn ông tóc vàng, hắn cố tình đẩy cô ra.

Ban nãy Lương An An lao đến chỗ gã tóc vàng, không đợi cô ta nói, Dã Thú đã kéo gã đàn ông kia vào trong, khắp người gã ta ướt sũng, còn tè dầm, rõ ràng ban nãy bị Dã Thú hành hạ không ít.

– Lão đại, tên này bây giờ đã chịu nói chuyện với chúng ta rồi, nó từng bị Lương Ngọc bắt, lần này muốn thông qua em gái Lương Ngọc để trả thù…

Khi Dã Thú nói đến đây, Lương An An đang quỳ dưới đất, vội vàng đỡ gã thanh niên tóc vàng kia dậy.

Dã Thú cười toe toét nói:

– Lão đại, cô bé này thật thú vị, bị người ta bán còn giúp người ta đếm tiền, nhìn cái bộ dạng này của cô ta thì có thể đoán được chị gái cô ta ra sao rồi, lão đại, em thấy, chị gái cô ta…!

Những lời phía sau của Dã Thú bị Diệp Lăng Phi cắt ngang, Diệp Lăng Phi nói:

– Dã Thú không được nói linh tinh, cậu dẫn thằng nhóc kia đến đây trước đã nhân tiện đóng cửa phòng lại, nếu để người khác biết được thì không ổn.

Lương An An mặc dù ban nãy còn chưa hiểu rõ, không biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, lúc mới bắt đầu cô ta cho rằng Diệp Lăng Phi muốn giở trò đồi bại với mình nhưng bây giờ cô ta bình tĩnh, nhớ lại ban nãy cô ta chỉ uống một cốc nước ngọt do chính bạn trai mình đưa cho rồi cảm thấy mệt mỏi và ngất đi, xem ra mọi chuyện đều có liên quan đến bạn trai mình.

Cô ta và bạn trai mình quen nhau ở thư viện, lúc đó, Lương An An làm việc ở thư viện còn bạn trai của cô ta thì đến thư viện để thăm cô, theo đuổi khá lâu Lương An An mới quyết định qua lại với gã.

Kết quả đi lại không lâu, Dã Lang và Lương Ngọc đến Hồng Kông, còn chuyện nói Lương An An thích Dã Lang thì đó chỉ là lời bịa đặt.

Lương An An làm gì có thời gian để thích anh rể mình, những điều đó đều là cái cớ của bạn trai mình, muốn thông qua cái cớ đó để che giấu sự thật vì tiền mà bán đứng bạn gái mình.

Lương An An nghe Diệp Lăng Phi nói xong, bèn ngẩng đầu lên nhìn Diệp Lăng Phi, như muốn hỏi Diệp Lăng Phi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Diệp Lăng Phi lại hỏi một câu:

– Cô là Lương An An?

Lương An An gật đầu, lúc này cô ta không thể không trả lời, khẽ đáp:

– Đúng vậy.

– Ồ, vậy thì tốt, tôi đang muốn tìm cô.

Diệp Lăng Phi nói đến đây lại quay sang nhìn gã thanh niên kia và nói:

– Bây giờ nói về mày đi, mày rốt cuộc là ai? Và làm gì?

Gã thanh niên kia nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, gã trừng mắt nói:

– Mày không biết tao? Mày *còn* không biết tao, mày không biết bố tao là tước sĩ, bố tao là ủy viên lập pháp, sở hữu Tập đoàn Sang Thế….

Qua lời gã thanh niên kia, Diệp Lăng Phi mới biết tên của gã thanh niên đó là Trần Hiểu, con trai của Trần Tử Phu, một nhân vật có tiếng tăm ở Hồng Kông.

Nhưng Diệp Lăng Phi đối với cái tên Trần Hiểu này chẳng chút hứng thú nào, thậm chí còn rất ghét gã ta, nhìn cái bộ dạng dương dương tự đắc của Trần Hiểu, Diệp Lăng Phi không nhịn được giơ chân đạp một cái vào người Trần Hiểu, mắng:

– Mày đừng có giở cái trò đó với tao. Tao cơ bản chẳng hiểu mày đang nói cái quái gì, cái gì mà tước sĩ với chả tước sĩ, muốn chơi trò đó với tao à? Dã Thú, dạy dỗ thằng nhóc này cho anh.

Diệp Lăng Phi vừa nói vậy, Dã Thú liền không chút khách khí bước tới định đạp Trần Hiểu một cái, Trần Hiểu vội vàng xin tha:

– Đừng, đừng, em đều nghe các anh, xin các anh đừng đánh em.

– Dã Thú, dừng tay lại.

Diệp Lăng Phi quát Dã Thú rồi mỉm cười nói:

– Trần công tử, xem ra cậu vẫn là một người rất biết điều đấy, tôi cũng là người dễ nói chuyện thôi, nếu cậu đã đồng ý phối hợp thì tôi cũng sẽ không khách sáo nữa. Hôm nay vì chuyện này mà tôi đã đắc tội với cậu, như những gì ban nãy tôi nói, bố cậu là một nhân vật lớn có tên tuổi ở Hồng Kông, tôi không thể đắc tội. Để cậu ngoan ngoãn nghe lời tôi, tạm thời đành phải để cậu chịu thiệt thòi một chút.

Diệp Lăng Phi nói đoạn, hắn xua tay với Dã Thú và nói:

– Dã Thú, cho Trần công tử của chúng ta quay lại hình, bảo cậu ta nói lại một lượt những gì vừa khai như thế chúng ta sẽ có bằng chứng, sau này sẽ là lá bùa hộ mệnh cho chúng ta.

– Vâng.

Dã Thú đồng ý, gã bước đến trước mặt Trần Hiểu và nói:

– Tao nghĩ mày đã nghe rõ những gì lão đại nói rồi chứ, tao không cần phải nói nhiều nữa, làm ngay đi.

Lương An An nghe xong những gì Trần Hiểu vừa khai mới vỡ lẽ ngọn ngành sự việc, thì ra Trần Hiểu muốn báo thù chị mình nên mới hãm hại mình, hơn nữa bạn trai mình hôm nay dẫn mình đến tham gia bữa tiệc, vốn dĩ hoàn toàn không có ý định tốt đẹp gì mà muốn không chỉ muốn mình bị cưỡng bức, đồng thời theo kế hoạch của Trần Hiểu còn quay lại cảnh nhạy cảm của Lương An An làm bằng chứng để đả kích Lương Ngọc.

Bình thường cảnh sát không thể động đến, tội danh bắt giữ cảnh sát là rất lớn, Trần Hiểu dù sao cũng là con trai của Trần Tử Phu, nếu như trực tiếp ra tay với Lương Ngọc, mà bị giới truyền thông phanh phui ra, Trần Hiểu biết bố mình tuyệt đối sẽ không tha cho gã, do vậy gã mới cố tình tìm Lương An An muốn thông qua em gái của Lương Ngọc để báo thù cô ấy.

Đó là kế hoạch của Trần Hiểu, nếu không phải do Diệp Lăng Phi xen vào thì kế hoạch của Trần Hiểu đã thành công rồi.

Lương An An thở dài, trong lòng bắt đầu hối hận.

Không kìm được đạp hai cái lên người kẻ tự xưng là bạn trai mình, gã tóc vàng đang hôn mê cho dù Lương An An dùng cả hai chân đạp tới tấp, thì gã tóc vàng đó cũng chẳng có phản ứng gì.

Sau khi đạp xong hai cái trong lòng Lương An An mới thấy nhẹ nhõm phần nào, nhớ lại ban nãy cô ta từng tát Diệp Lăng Phi một cái trong lòng có phần day dứt, cô nói:

– Ban nãy quả thật xin lỗi, em không nên đánh anh.

Tay phải Diệp Lăng Phi đặt lên má mình, nói:

– Đánh thì đã đánh rồi, nói cũng có ích gì nữa. Anh quan tâm hơn đến chị em, bây giờ em có thể nói cho anh biết chị em đang ở đâu không?

Diệp Lăng Phi vừa hỏi thì thấy Lương An An hơi sửng sốt, đang định nói thì có tiếng ầm ầm ở bên ngoài, ngay sau đó là tiếng người hét lớn:

– Có kẻ bắt cóc Trần công tử.

Ngay lúc đó, Dã Thú kéo Trần Hiểu từ bên ngoài chạy vào.

Rầm! Dã Thú đóng sập cửa phòng lại đẩy Trần Hiểu ngã xuống đất.

Tay gã cầm điện thoại, nói với Diệp Lăng Phi:

– Lão đại, ban nãy em vừa ghi âm xong cho thằng nhóc này thì bị phát hiện, bây giờ cho dù chúng ta muốn ra ngoài cũng không dễ, bên ngoài toàn là người, chúng ta phải làm sao?

Trần Hiểu lúc này bỗng phá lên cười nói:

– Tao thấy chúng mày tốt nhất là nên thả tao ra, như thế chúng ta đều ổn, còn nếu….

Lời của Trần Hiểu còn chưa dứt lời, Diệp Lăng Phi đã hừ lạnh một tiếng và nói:

– Bây giờ mày tốt nhất là câm miệng lại cho tao, nếu tao muốn đi thì không kẻ nào có thể ngăn cản được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!