Diệp Lăng Phi không thừa nhận mình đánh người. Đường Hiểu Uyển nghe đồng nghiệp kể rằng Diệp Lăng Phi không chỉ ném Tôn Hằng Viễn ra khỏi phòng làm việc mà còn khiến Chu Tuấn phải nhập viện.
- Em nghe đồng nghiệp nói anh đánh người nên muốn hỏi một chút.
Đường Hiểu Uyển nhỏ giọng nói.
- Không có gì đâu, anh chỉ hù dọa tên khốn Chu Tuấn một chút thôi mà, kết quả là hắn ta đụng phải tường nên mới ra nông nỗi này. À, Hiểu Uyển, em mau ăn cơm đi, để lâu nguội đấy.
Diệp Lăng Phi giục Đường Hiểu Uyển ăn. Biết hắn không chịu nói, nàng cũng không hỏi thêm mà cúi đầu ăn cơm.
Diệp Lăng Phi ăn rất nhanh, Đường Hiểu Uyển mới ăn được mấy miếng mà hắn đã xong bữa. Đẩy đĩa thức ăn về phía trước, Diệp Lăng Phi cười hề hề nói:
- Hiểu Uyển, anh về phòng làm việc ngủ trước đây. Nếu buổi trưa rảnh thì cứ tìm anh nhé.
- Như vậy không tốt đâu, em sẽ làm phiền giấc ngủ của anh.
Đường Hiểu Uyển lo lắng nói.
- Không sao, lúc nào Hiểu Uyển tới anh cũng hoan nghênh.
Diệp Lăng Phi đứng dậy, xoay người rời khỏi bàn ăn. Đường Hiểu Uyển liếc nhìn xung quanh, thấy không có ai chú ý đến mình mới yên tâm cúi đầu ăn. Nàng thầm nghĩ nếu buổi trưa đi tìm Diệp Lăng Phi, liệu có bị đồng nghiệp hiểu nhầm không nhỉ?
Diệp Lăng Phi quay trở lại phòng tổ chức, thấy trong phòng không có ai, hắn đoán chắc mọi người đang đi ăn cơm. Hắn trở về phòng làm việc của mình, trong đó có một căn phòng nhỏ kê sẵn chiếc giường để khi nào mệt mỏi có thể nghỉ ngơi. Nằm trên giường, Diệp Lăng Phi nghĩ tới Chu Hân Mính. Từ sau khi hắn và Chu Hân Mính có quan hệ, họ không hề liên lạc gì. Hắn liên tục gọi điện nhưng Chu Hân Mính không nghe máy.
Diệp Lăng Phi gửi cho Chu Hân Mính một tin nhắn hỏi xem nàng đang làm gì. Kết quả đúng như hắn dự liệu, tin nhắn này như đá chìm đáy biển, không hề có tin hồi âm.
Diệp Lăng Phi vắt tay lên đầu giường, thở dài một hơi, thầm nghĩ:
- Chu Hân Mính, lẽ nào cô nghĩ rằng quan hệ giữa tôi và cô thực sự có thể cắt đứt dễ dàng như vậy sao?
Đường Hiểu Uyển ăn cơm xong liền quay trở về phòng tổ chức. Thấy cả phòng làm việc lẫn hành lang vắng tanh, nàng rón rén như một tên trộm, đẩy cửa phòng Diệp Lăng Phi ra.
- Diệp đại ca.
Đường Hiểu Uyển thấy trong phòng làm việc không có ai, nàng khẽ gọi.
- Hiểu Uyển, anh ở trong này.
Giọng nói của Diệp Lăng Phi truyền ra từ bên trong căn phòng nhỏ. Đường Hiểu Uyển do dự một lúc rồi cũng đưa tay đẩy cửa bước vào.
- Diệp đại ca, em có chút việc muốn hỏi anh.
Đường Hiểu Uyển đứng trước giường, hai tay nắm lại, nhẹ nhàng nói.
- Anh thấy em không cần hỏi nữa đâu, có phải em muốn hỏi tại sao anh đánh người đúng không?
Diệp Lăng Phi ngồi dậy, đưa tay vỗ xuống giường nói:
- Ngồi xuống đi.
Đường Hiểu Uyển cắn chặt môi gật đầu, nàng ngồi cạnh Diệp Lăng Phi, nhẹ nhàng nói:
- Buổi sáng em thấy anh đi ra ngoài, tâm trạng vẫn còn rất tốt. Thế mà đến buổi trưa, đồng nghiệp trong công ty lại đồn Diệp đại ca đánh người. Bọn họ còn nói lần này Diệp đại ca sẽ gặp rắc rối lớn. Chu Tuấn và Tôn Hằng Viễn đều là người không thể đắc tội, nếu như anh đắc tội với hai người đó, rất có thể anh sẽ bị đuổi khỏi công ty.
Diệp Lăng Phi biết Đường Hiểu Uyển đang lo lắng cho mình, nàng sợ vì hắn đắc tội với hai người kia mà bị sa thải. Diệp Lăng Phi ôm eo Đường Hiểu Uyển, hắn cười ha hả nói:
- Nha đầu ngốc, em cho rằng anh sợ bị sa thải sao? Không làm ở đây thì anh sẽ làm chỗ khác, sợ gì.
- Không phải như thế, Diệp đại ca, nếu như anh rời khỏi công ty thì sau này em sẽ không được nhìn thấy anh nữa.
Đường Hiểu Uyển ngượng ngùng nói:
- Em muốn được nhìn thấy Diệp đại ca.
Nàng dựa đầu vào người Diệp Lăng Phi, nhẹ nhàng nói:
- Em muốn ngày nào cũng được nhìn thấy Diệp đại ca.
- Nhóc con, muốn nhìn thấy anh thì có khó gì đâu. Nếu không thì em chuyển qua ở với anh, hai người chúng ta ngủ cùng một giường thì chẳng phải ngày nào em cũng nhìn thấy anh sao? Lại còn có thể thấy được tất cả mọi thứ trên người anh nữa, buổi tối đi ngủ anh thường không mặc quần áo.
Mặt Đường Hiểu Uyển đỏ bừng như quả gấc, nàng ngượng ngùng dựa sát đầu vào vai Diệp Lăng Phi. Đôi môi nhỏ nhắn, hồng hồng của nàng khẽ nói:
- Diệp đại ca, lúc nào anh cũng chọc Hiểu Uyển. Anh mà còn trêu chọc Hiểu Uyển như vậy nữa, Hiểu Uyển sẽ không thèm để ý đến anh đâu.
- Khó mà làm được, tại sao anh lại có thể để Hiểu Uyển rời xa anh chứ. Sau này anh sẽ không trêu chọc em nữa, như vậy được chưa?
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đưa môi lại gần Đường Hiểu Uyển. Đường Hiểu Uyển biết Diệp Lăng Phi muốn làm gì, đôi mắt thanh tú của nàng khẽ nhắm, hai hàng lông mi khẽ rung rung. Nàng bắt đầu thở gấp, hơi thở như hương hoa lan truyền đến khiến thần kinh của Diệp Lăng Phi bị kích thích. Rốt cuộc thì Diệp Lăng Phi cũng rời môi mình ra khỏi đôi môi căng mọng của Đường Hiểu Uyển.
Tay phải Diệp Lăng Phi ôm eo Đường Hiểu Uyển, hắn ngả người về phía trước, chậm rãi đặt nàng nằm trên giường rồi đè lên người.
Khi hai môi rời nhau, Đường Hiểu Uyển mới mở mắt. Nàng dùng đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào mắt Diệp Lăng Phi. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ửng đỏ lên, hô hấp gấp dần, ngực nàng phập phồng dữ dội.
Diệp Lăng Phi lại cúi đầu hôn lên môi Đường Hiểu Uyển, đồng thời tay phải hắn đặt lên ngực nàng. Đường Hiểu Uyển nhắm mắt lại, môi nàng khẽ hé, phát ra tiếng rên khe khẽ. Diệp Lăng Phi bị Đường Hiểu Uyển mê đắm khiến dục vọng trong hắn bùng cháy, hắn thật sự muốn cùng nàng ngay tại đây. Đôi gò bồng đảo căng tròn mềm mại của nàng khiến hắn càng không kiềm chế nổi bản thân. Diệp Lăng Phi đưa tay từ bên ngoài luồn vào trong áo Đường Hiểu Uyển rồi thẳng tay cởi bỏ chiếc áo lót của nàng. Đường Hiểu Uyển bắt đầu cảm thấy hưng phấn, mỗi khi Diệp Lăng Phi dùng bàn tay vuốt ve đôi gò bồng đảo, nàng cảm thấy khoái cảm tột độ, không thể kiềm chế. Tuy rằng nội tâm nói cho nàng biết ân ái với Diệp Lăng Phi là một chuyện sai lầm, thế nhưng nàng lại không thể dùng lý trí để khống chế khát khao được Diệp Lăng Phi âu yếm.
Cạch, cạch.
Tiếng gõ cửa truyền đến dường như phá tan dục vọng của Đường Hiểu Uyển và Diệp Lăng Phi. Đường Hiểu Uyển dường như tỉnh hẳn lại, nàng cố sức đẩy bật Diệp Lăng Phi đang đè lên người mình ra rồi ngồi dậy thở hổn hển.
- Diệp đại ca, chúng ta không thể làm như vậy được. Em và anh là bạn tốt, không thể làm như vậy được.
Tuy rằng Đường Hiểu Uyển nói với Diệp Lăng Phi như vậy nhưng chính nàng cũng không tin vào điều đó.
Trong lòng Đường Hiểu Uyển hết sức mâu thuẫn, nàng vừa muốn có quan hệ thân mật với Diệp Lăng Phi lại vừa muốn duy trì quan hệ bạn bè này. Nàng sợ một ngày nào đó, nếu giới hạn này bị phá vỡ thì quan hệ giữa nàng và Diệp Lăng Phi sẽ có thay đổi. Đối với một người chưa từng yêu như Đường Hiểu Uyển, nàng rất sợ sẽ bị rơi vào lưới tình rồi không thể thoát ra được. Nàng đã xem qua nhiều phim tình cảm trên TV, rất nhiều những cặp đôi yêu nhau phải chia lìa mãi mãi, nàng rất sợ phải đối mặt với chuyện đó. Đường Hiểu Uyển ngây thơ cho rằng chỉ cần mình và Diệp Lăng Phi duy trì quan hệ bạn bè thì sẽ được ở gần nhau mãi mãi.
Diệp Lăng Phi cũng nhìn ra những mâu thuẫn trong lòng Đường Hiểu Uyển, hắn không hề có thêm bất kỳ động tác gì nữa mà nhỏ giọng nói:
- Em đừng đi ra, để anh ra xem có chuyện gì.
Nói xong, Diệp Lăng Phi để Đường Hiểu Uyển ở trong phòng rồi đi ra ngoài phòng làm việc, mở cửa.
Từ Oánh đang đứng trước cửa phòng làm việc của Diệp Lăng Phi, nàng không hề có chút biểu cảm gì, nói:
- Giám đốc, tới giờ họp rồi.
- Tôi biết rồi.
Diệp Lăng Phi đang định đóng cửa thì lại nghe thấy Từ Oánh bổ sung thêm:
- Họp ở phòng hội nghị chung.
- Được rồi, tôi biết rồi. Cô đi trước đi, tôi sẽ đến ngay.
Diệp Lăng Phi xua tay bảo Từ Oánh có thể đi được rồi. Trước khi đi, Từ Oánh khẽ liếc vào phòng làm việc của Diệp Lăng Phi, nàng cảm thấy có chút nghi ngờ.
Diệp Lăng Phi đóng cửa lại rồi bảo Đường Hiểu Uyển đi ra ngoài. Hắn đặt đống tài liệu về hạng mục cải tạo lên bàn làm việc rồi ôm vào lòng, nói với Đường Hiểu Uyển:
- Hiểu Uyển, bây giờ anh phải đi họp. Chờ sau khi anh ra khỏi đây thì em hãy ra nhé.
Đường Hiểu Uyển gật đầu. Diệp Lăng Phi đang định xoay người đi ra khỏi phòng làm việc thì nghe thấy tiếng Đường Hiểu Uyển từ phía sau:
- Diệp đại ca, anh phải cẩn thận đấy. Em không muốn anh rời khỏi công ty.
- Anh biết rồi.
Diệp Lăng Phi nói xong liền đi ra ngoài phòng làm việc.
Diệp Lăng Phi ôm đống tài liệu đi vào thang máy xuống tầng một, chờ khi thang máy mở ra thì hắn nhanh chóng bước ra. Đúng lúc đó Trần Ngọc Đình cũng đi từ chiếc thang máy khác xuống đến nơi, thấy Diệp Lăng Phi cũng xuất hiện, nàng hơi sửng sốt một chút rồi rất nhanh lấy lại bình tĩnh.
- Giám đốc Diệp, không phải anh đang nhập viện sao? Tại sao lại xuất viện nhanh vậy?
Trần Ngọc Đình cũng cầm một chồng tài liệu, nàng cần phải làm rõ những vấn đề về hạng mục kia trong hội nghị.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Tôi nghe nói người lãnh đạo của tôi, Phó Tổng Trần, đã gặp chuyện, thế nên với cương vị là một thuộc hạ, tôi cần phải nhanh chóng tới đây để trợ giúp cô. Phó Tổng Trần, tuy rằng tôi không giúp được gì cho cô, thế nhưng tôi sẽ khích lệ tinh thần cô. Cố gắng lên, tôi tin rằng người thắng nhất định là cô. À, quên mất, tôi vừa mới đánh cuộc với người khác, tôi cá cô sẽ thắng, cô nhất định đừng để tôi phải thất vọng đấy.
Trần Ngọc Đình rất muốn hỏi Diệp Lăng Phi: “Anh nghĩ tôi đang đánh nhau à?” Thế nhưng nàng lại không nói, mà chỉ thản nhiên cười đáp:
- Cây ngay không sợ chết đứng, tôi không có gì mà phải sợ hãi cả. Ngược lại thì Giám đốc Diệp cần phải chú ý hơn đấy, tình hình của anh còn nguy hiểm hơn cả tôi nữa.
Diệp Lăng Phi vỗ vỗ trán, hắn tỏ vẻ hồ đồ hỏi:
- Phó Tổng Trần có ý gì?
- Anh còn muốn giả bộ à? Hừ, Diệp Lăng Phi, lẽ nào anh không nhớ hôm qua đã làm chuyện gì sao?
Trần Ngọc Đình vừa thấy bộ dạng Diệp Lăng Phi như vậy, nàng cũng không chịu được nữa.
Quả thật lần này không phải là Diệp Lăng Phi giả bộ, hắn thực sự không nhớ hôm qua giữa hắn và Trần Ngọc Đình đã xảy ra chuyện gì. Chẳng lẽ không phải vì chuyện đánh Chu Tuấn và Tôn Hằng Viễn mà có liên quan đến cô ấy sao?