Lúc này, trong phòng bệnh.
Lý Tinh Uyên đang ngồi trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định.
Bên cạnh cô, Lý Thần đang gọt táo.
“Anh Lý Thần, anh cứ nói thật đi, rốt cuộc là ai đã làm chuyện này?” Lý Tinh Uyên nhìn Lý Thần, ánh mắt lóe lên một tia sáng lạnh.
Lý Thần dừng động tác trên tay, ánh mắt phức tạp nhìn Lý Tinh Uyên.
“Tinh Uyên, chuyện này…”
“Anh Lý Thần, anh không cần nói dối em, em biết anh đang giấu em điều gì đó.” Lý Tinh Uyên cắt ngang lời Lý Thần, giọng nói có chút run rẩy.
Lý Thần thở dài, đặt con dao gọt hoa quả xuống, sau đó ngồi xuống bên cạnh Lý Tinh Uyên.
“Tinh Uyên, chuyện này rất phức tạp, liên quan đến một tổ chức bí ẩn.”
“Tổ chức bí ẩn?” Lý Tinh Uyên nhíu mày, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành.
Lý Thần gật đầu, “Đúng vậy, tổ chức này được gọi là "Huyết Ảnh", bọn chúng chuyên đi săn lùng những người có dị năng, sau đó biến họ thành những con rối của mình.”
“Săn lùng dị năng giả?” Lý Tinh Uyên siết chặt nắm tay, trong lòng dâng lên một cảm giác phẫn nộ.
“Đúng vậy, bọn chúng đã nhắm vào em từ lâu rồi.” Lý Thần nói, giọng điệu có chút nặng nề.
“Vậy thì ông nội em…” Lý Tinh Uyên đột nhiên nhớ ra điều gì đó, ánh mắt lộ ra vẻ lo lắng.
Lý Thần lắc đầu, “Ông nội em không sao, chỉ là bị thương nhẹ thôi, nhưng bọn chúng đã lấy đi một thứ rất quan trọng của ông.”
“Thứ gì?”
“Hạch tâm năng lượng của ông nội em.” Lý Thần nói, giọng điệu có chút đau đớn.
“Hạch tâm năng lượng?” Lý Tinh Uyên trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin được.
Hạch tâm năng lượng là thứ quan trọng nhất của dị năng giả, nó giống như trái tim của người bình thường, một khi bị lấy đi, dị năng giả sẽ mất đi tất cả năng lực, thậm chí còn có thể mất mạng.
“Đúng vậy, bọn chúng muốn dùng hạch tâm năng lượng của ông nội em để tạo ra một loại vũ khí mới.” Lý Thần nói, ánh mắt lộ ra vẻ lo lắng.
“Vũ khí mới?” Lý Tinh Uyên cảm thấy toàn thân lạnh toát, cô không thể tưởng tượng được, nếu loại vũ khí này được tạo ra, sẽ gây ra hậu quả khủng khiếp đến mức nào.
“Tinh Uyên, em đừng lo lắng quá, anh và những người khác sẽ bảo vệ em.” Lý Thần an ủi, ánh mắt tràn đầy sự kiên định.
Lý Tinh Uyên nhìn Lý Thần, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp.
“Anh Lý Thần, em tin anh.”
Lý Thần mỉm cười, sau đó tiếp tục gọt táo.
Lúc này, một giọng nói già nua vang lên từ cửa phòng bệnh.
“Tinh Uyên, cháu tỉnh rồi à?”
Lý Tinh Uyên và Lý Thần quay đầu nhìn lại, chỉ thấy ông nội Lý đang đứng ở cửa phòng bệnh, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng.
“Ông nội!” Lý Tinh Uyên vội vàng kêu lên, sau đó muốn đứng dậy.
Lý Thần vội vàng ngăn lại, “Tinh Uyên, em đừng cử động, vết thương của em còn chưa lành.”
Ông nội Lý đi đến bên giường bệnh, nhìn Lý Tinh Uyên, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương.
“Cháu gái ngoan, cháu không sao là tốt rồi.”
“Ông nội, ông cũng không sao chứ?” Lý Tinh Uyên hỏi, ánh mắt lộ ra vẻ lo lắng.
Ông nội Lý mỉm cười, “Ông không sao, chỉ là bị thương nhẹ thôi.”
“Ông nội, bọn chúng đã lấy đi hạch tâm năng lượng của ông rồi sao?” Lý Tinh Uyên hỏi, giọng nói có chút run rẩy.
Ông nội Lý thở dài, “Đúng vậy, bọn chúng đã lấy đi rồi.”
“Ông nội, cháu xin lỗi, là do cháu liên lụy ông.” Lý Tinh Uyên nói, nước mắt không kìm được chảy xuống.
Ông nội Lý vỗ nhẹ vai Lý Tinh Uyên, “Cháu gái ngốc, chuyện này không liên quan đến cháu, là do ông quá yếu.”
“Ông nội…” Lý Tinh Uyên nghẹn ngào.
“Tinh Uyên, cháu đừng khóc, ông nội không sao đâu.” Ông nội Lý an ủi, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương.
Lúc này, Lý Thần đưa quả táo đã gọt xong cho Lý Tinh Uyên.
“Tinh Uyên, em ăn táo đi, sẽ tốt cho sức khỏe của em.”
Lý Tinh Uyên nhận lấy quả táo, cắn một miếng nhỏ.
“Ông nội, cháu sẽ cố gắng tu luyện, sau này sẽ bảo vệ ông.” Lý Tinh Uyên nói, ánh mắt tràn đầy sự kiên định.
Ông nội Lý mỉm cười, “Được, ông nội tin cháu.”
Lý Thần nhìn Lý Tinh Uyên, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp.
“Tinh Uyên, em có biết không, tính cách của em rất giống ông nội em.”
Lý Tinh Uyên ngẩn ra, sau đó mỉm cười.
“Thật sao?”
“Đúng vậy, ông nội em hồi trẻ cũng rất kiên cường, rất có trách nhiệm.” Ông nội Lý nói, ánh mắt lộ ra vẻ hoài niệm.
Lý Tinh Uyên nhìn ông nội Lý, trong lòng dâng lên một cảm giác tự hào.
“Ông nội, cháu sẽ không làm ông thất vọng đâu.”
“Được, ông nội tin cháu.” Ông nội Lý nói, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương.
Lúc này, cửa phòng bệnh lại bị đẩy ra, một người phụ nữ trung niên đi vào.
“Tinh Uyên, con tỉnh rồi à?”
Người phụ nữ trung niên này chính là mẹ của Lý Tinh Uyên.
“Mẹ!” Lý Tinh Uyên kêu lên, ánh mắt lộ ra vẻ vui mừng.
Mẹ của Lý Tinh Uyên đi đến bên giường bệnh, ôm lấy Lý Tinh Uyên.
“Con gái ngoan, con không sao là tốt rồi.”
“Mẹ, con không sao đâu.” Lý Tinh Uyên an ủi.
Mẹ của Lý Tinh Uyên nhìn Lý Tinh Uyên, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng.
“Con gái, con có biết không, mẹ đã rất lo lắng cho con.”
“Mẹ, con xin lỗi, đã làm mẹ lo lắng rồi.” Lý Tinh Uyên nói, nước mắt lại chảy xuống.
Mẹ của Lý Tinh Uyên vỗ nhẹ lưng Lý Tinh Uyên, “Không sao đâu con gái, chỉ cần con không sao là tốt rồi.”
Lúc này, Lý Thần và ông nội Lý cũng đi đến bên cạnh.
“Mẹ, con đã nói với Tinh Uyên rồi, con sẽ bảo vệ em ấy.” Lý Thần nói.
Mẹ của Lý Tinh Uyên nhìn Lý Thần, ánh mắt lộ ra vẻ cảm kích.
“Lý Thần, cảm ơn cháu.”
“Không có gì đâu dì, đây là việc con nên làm.” Lý Thần nói.
Ông nội Lý nhìn Lý Thần, trong lòng dâng lên một cảm giác hài lòng.
“Thằng bé này, rất có trách nhiệm.”
Mẹ của Lý Tinh Uyên nhìn ông nội Lý, ánh mắt lộ ra vẻ bất đắc dĩ.
“Ba, con biết ba rất yêu thương Tinh Uyên, nhưng ba cũng đừng quá nuông chiều con bé.”
Ông nội Lý cười ha hả, “Con bé này, tính cách của nó giống ba, ba không nuông chiều nó thì nuông chiều ai?”
Mẹ của Lý Tinh Uyên lắc đầu, “Ba, ba lại nói bậy rồi.”
Lý Tinh Uyên nhìn ông nội Lý và mẹ của mình, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp.
Cô cảm thấy mình thật may mắn khi có một gia đình yêu thương mình như vậy.
Lúc này, Lý Thần đột nhiên nhớ ra điều gì đó, ánh mắt lộ ra vẻ nghiêm túc.
“Dì, ông nội, con có chuyện quan trọng muốn nói với mọi người.”
Mẹ của Lý Tinh Uyên và ông nội Lý nhìn Lý Thần, ánh mắt lộ ra vẻ nghi hoặc.
“Chuyện gì?”
“Chuyện này liên quan đến tổ chức Huyết Ảnh.” Lý Thần nói, giọng điệu có chút nặng nề.
Nghe thấy cái tên "Huyết Ảnh", sắc mặt của mẹ Lý Tinh Uyên và ông nội Lý đều thay đổi.
“Huyết Ảnh?” Mẹ của Lý Tinh Uyên hỏi, giọng nói có chút run rẩy.
Ông nội Lý siết chặt nắm tay, ánh mắt lộ ra vẻ tức giận.
“Bọn chúng lại xuất hiện rồi sao?”
Lý Thần gật đầu, “Đúng vậy, bọn chúng đã nhắm vào Tinh Uyên.”
Mẹ của Lý Tinh Uyên ôm chặt lấy Lý Tinh Uyên, “Không được, mẹ sẽ không để bọn chúng làm hại con gái mẹ đâu.”
Ông nội Lý hừ lạnh một tiếng, “Hừ, muốn làm hại cháu gái của ta, phải bước qua xác của ta trước đã.”
Lý Thần nhìn mẹ của Lý Tinh Uyên và ông nội Lý, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp.
Anh biết, Tinh Uyên có một gia đình rất yêu thương cô bé.
“Dì, ông nội, con sẽ bảo vệ Tinh Uyên, con sẽ không để bọn chúng làm hại Tinh Uyên đâu.” Lý Thần nói, ánh mắt tràn đầy sự kiên định.
Mẹ của Lý Tinh Uyên và ông nội Lý nhìn Lý Thần, ánh mắt lộ ra vẻ tin tưởng.
“Lý Thần, dì tin cháu.” Mẹ của Lý Tinh Uyên nói.
“Thằng bé này, ông nội tin cháu.” Ông nội Lý nói.
Lý Thần mỉm cười, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp.
Anh biết, anh không đơn độc.
Anh có gia đình, có bạn bè, có những người tin tưởng anh.
Anh sẽ không bao giờ từ bỏ.
Anh sẽ bảo vệ những người anh yêu thương.
Anh sẽ chiến đấu đến cùng.
Để bảo vệ thế giới này.
Để bảo vệ hòa bình.
Để bảo vệ công lý.
Anh là Lý Thần.
Anh là một dị năng giả.
Anh là một chiến binh.
Anh là một anh hùng.
Anh sẽ không bao giờ gục ngã.
Anh sẽ chiến thắng tất cả.
Anh sẽ là người mạnh nhất.
Anh sẽ là huyền thoại.
Anh sẽ là ánh sáng.
Anh sẽ là hy vọng.
Anh sẽ là tương lai.
Anh sẽ là tất cả.
Anh sẽ là… RO!