Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1575: CHƯƠNG 1575: KHÔNG CẦN NÓI NHIỀU!

Những lời Diệp Lăng Phi nói luôn khiến người khác cảm thấy kỳ lạ. Bành Hiểu Lộ càng không thể hiểu nổi vì sao hắn lại nói Lamarson bị khống chế. Diệp Lăng Phi giờ đây ngày càng khó đoán, điều này càng khiến Bành Hiểu Lộ tức giận. Hắn luôn khiến cô khó hiểu nhưng lại không chịu giải thích, cứ để cô chìm trong màn sương mù. Nếu đây không phải là quán cà phê, có lẽ Bành Hiểu Lộ đã đè Diệp Lăng Phi ra bàn, bóp cổ hắn để tra hỏi. Đương nhiên, trong lòng cô cũng biết, nếu Diệp Lăng Phi không muốn nói, cho dù cô có ép hỏi thế nào cũng chẳng có kết quả. Bành Hiểu Lộ quyết định không nói thêm nữa, dù sao cô tin rằng nếu Diệp Lăng Phi muốn nói thì tự khắc sẽ nói ra, mình không cần phải hỏi làm gì. Diệp Lăng Phi và Bành Hiểu Lộ ngồi trong quán cà phê chờ Lamarson. Trong điện thoại, Diệp Lăng Phi hẹn Lamarson nửa tiếng nữa sẽ đến, nhưng thực tế, Lamarson chỉ mất 20 phút đã có mặt tại quán.

Khi Lamarson bước vào, Diệp Lăng Phi lập tức dồn sự chú ý vào hắn. Mặc dù Diệp Lăng Phi chưa từng gặp Lamarson lần nào, nhưng hắn vẫn nhận ra đối phương. Ai bảo Lamarson lại đi ngang qua chỗ Diệp Lăng Phi cơ chứ? Nếu Diệp Lăng Phi còn không nhận ra Lamarson thì chỉ có thể nói hắn quá ngốc. Bành Hiểu Lộ cũng đã nhìn thấy Lamarson. Trông bộ dạng của Lamarson như vậy, Bành Hiểu Lộ không tự chủ nhích lại gần Diệp Lăng Phi, cô thật sự lo lắng nếu Diệp Lăng Phi giao thủ với Lamarson thì không thể chiếm được thượng phong. Lamarson vóc người cao lớn, dáng vẻ oai phong mười phần. Diệp Lăng Phi nắm chặt tay Bành Hiểu Lộ, ý bảo cô không cần lo lắng. Bành Hiểu Lộ liếc nhìn Diệp Lăng Phi, rồi lại hướng ánh mắt về phía Lamarson. Trong mắt Lamarson lóe lên vẻ nghi hoặc, hắn đã thấy đôi nam nữ này cứ nhìn mình chằm chằm, dường như đang đánh giá hắn. Lamarson cho rằng khi Diệp Lăng Phi thấy mình đến sẽ có phản ứng gì đó, nhưng hắn lại gặp một đôi nam nữ cứ nhìn mình từ nãy đến giờ. Hắn tin rằng người đó chính là Diệp Lăng Phi mà hắn đang tìm, cũng chính là kẻ cầm đầu tổ chức buôn bán vũ khí Satan. Nhưng điều quan trọng là rốt cuộc Diệp Lăng Phi đang nghĩ gì, vì sao khi thấy hắn đến lại không có phản ứng gì. Chẳng lẽ Diệp Lăng Phi không nhận ra hắn? Không đúng, hắn đường hoàng bước vào như vậy, cho dù Diệp Lăng Phi không biết hắn đi chăng nữa, cũng không thể nào không có phản ứng gì. Điều này quả thật khiến người ta không hiểu nổi. Trước khi đến đây, Lamarson còn tràn đầy tin tưởng, trong tay hắn có Dã Thú và Dã Lang, Lamarson căn bản không sợ Diệp Lăng Phi giở trò gì trước mặt hắn. Nhưng sau khi Lamarson nhìn thấy Diệp Lăng Phi, trong lòng hắn lại có suy nghĩ khác. Trước đây, hắn cho là mình đã hiểu rất rõ Diệp Lăng Phi, biết rõ phải làm thế nào để đối phó Diệp Lăng Phi, nhưng mà sau khi thực sự nhìn thấy Diệp Lăng Phi, Lamarson mới ý thức được mình đã lầm, Diệp Lăng Phi không hề dễ đối phó như hắn tưởng tượng. Lamarson đi tới trước mặt Diệp Lăng Phi, hắn lên tiếng trước:

- Diệp Lăng Phi sao?

Diệp Lăng Phi khẽ gật đầu, ý bảo hắn ngồi xuống chiếc ghế đối diện, rồi nói:

- Thưa ngài Lamarson, mời ngồi!

Vốn dĩ Lamarson cho rằng mình có thể đùa giỡn Diệp Lăng Phi trong lòng bàn tay, nhưng thật không ngờ khi chính thức gặp mặt, hắn lại bị Diệp Lăng Phi dẫn dắt. Diệp Lăng Phi đưa tay ra, ý bảo Lamarson ngồi xuống. Lamarson chần chừ một lát, sau đó làm theo lời Diệp Lăng Phi, ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Chuyện này khiến Bành Hiểu Lộ không thể tin được. Phải biết rằng Lamarson là cảnh sát hình sự quốc tế, còn Diệp Lăng Phi lại là một kẻ buôn lậu vũ khí. Cảnh sát bắt tội phạm là chuyện đương nhiên. Dựa theo cách nhìn thông thường, giờ phút này có lẽ Diệp Lăng Phi đã bị dọa phải trốn tránh khắp nơi, sao có thể nhàn nhã ngồi cùng với Lamarson? Điều này quả là khiến người ta phải mở mang tầm mắt. Lamarson cũng không hiểu nổi, chỉ là hắn không quá câu nệ chuyện này. Vốn dĩ hắn định tìm Diệp Lăng Phi, cần gì phải quá câu nệ hình thức chứ. Sau khi Lamarson ngồi xuống, nhân viên phục vụ đi tới. Thực đơn ở đây có cả tiếng Anh và tiếng Trung. Lamarson gọi một ly cà phê. Chờ nhân viên phục vụ vừa rời đi, Lamarson mới hướng ánh mắt về phía Diệp Lăng Phi. Hắn không nói gì, Diệp Lăng Phi cũng không nói gì, chỉ thong thả uống cà phê. Bành Hiểu Lộ nhìn Diệp Lăng Phi, rồi lại nhìn Lamarson, cô cảm thấy không hiểu nổi hai người đàn ông này rốt cuộc đang nghĩ gì nữa. Bành Hiểu Lộ không nói gì, chỉ nhìn Diệp Lăng Phi và Lamarson. Lamarson bị hai người nhìn như vậy, cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, nói:

- Diệp Lăng Phi, anh muốn gặp tôi, bây giờ tôi đã đến rồi đây!

Lamarson nói xong câu đó, vô ý liếc nhìn Bành Hiểu Lộ ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi. Hắn vừa nhìn thấy Bành Hiểu Lộ liền cảm thấy cô gái này không hề đơn giản. Hắn không biết vì sao càng nhìn cô gái này thì lại càng cảm thấy cô ta lợi hại. Trong lòng Lamarson càng cảm thấy bất an, bộ dạng đó của Lamarson chính là điều Diệp Lăng Phi muốn thấy. Diệp Lăng Phi cầm ly cà phê, khẽ cười nói:

- Lamarson, hình như là anh muốn tìm tôi chứ không phải tôi muốn tìm anh. Tôi mong anh hiểu rõ điều này!

Lamarson nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

- Diệp Lăng Phi, anh đã nói như thế rồi, tôi nghĩ không cần phải vòng vo với anh nữa. Quả thật là tôi đã tìm được anh, hơn nữa lần này tôi muốn dẫn anh về Tổng bộ Cảnh sát Hình sự Quốc tế!

- Tôi đã biết trước rồi, cũng không cảm thấy có gì không ổn cả!

Diệp Lăng Phi lãnh đạm cười nói:

- Lamarson, để tôi đoán một chút nhé, chuyện này có liên quan đến Đới Vinh Cẩm đúng không?

- Không hề!

Lamarson phủ nhận:

- Chuyện này không hề liên quan gì đến Đới Vinh Cẩm. Tôi không có quan hệ gì với hắn ta, Diệp Lăng Phi, anh không cần đoán nữa!

- Lamarson à, như vậy có sao đâu. Cho dù anh có quan hệ với Đới Vinh Cẩm thì cũng không có vấn đề gì. Anh không có trách nhiệm bắt Đới Vinh Cẩm, cho nên theo tôi thấy, anh có quen biết với Đới Vinh Cẩm cũng là bình thường!

Diệp Lăng Phi nói đến đây thì dừng lại một lát, cười nhạt, rồi nói:

- Đương nhiên, nếu anh khăng khăng phủ nhận mình có quan hệ với Đới Vinh Cẩm, tôi cũng sẽ không nói tiếp nữa. Ừm, dù sao thì tôi cũng không có hứng thú với quan hệ giữa anh và Đới Vinh Cẩm. Tôi chỉ cảm thấy hứng thú với việc anh, với tư cách một nhân viên cảnh sát hình sự quốc tế, sao có thể cho phép bà xã của mình quan hệ bất chính bên ngoài, rồi lại còn khống chế anh nữa!

- Anh nói cái gì?

Lamarson nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, lông mày hắn liền nhíu chặt lại. Đúng lúc đó, nhân viên phục vụ mang ly cà phê Lamarson gọi lên. Lamarson cầm ly cà phê nhưng không hề có ý định uống, ánh mắt hắn hướng về phía Diệp Lăng Phi, dường như vẫn còn bận tâm về những lời Diệp Lăng Phi vừa nói.

- Diệp Lăng Phi, rốt cuộc anh định nói gì với tôi?

Lamarson hỏi.

- Chẳng phải tôi đã nói rõ ràng rồi sao?

Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng nói:

- Tôi nói một người đàn ông như anh sao có thể cho phép một người phụ nữ khống chế mình? Chuyện lần này, nếu tôi không đoán sai, nhất định là người phụ nữ đó đứng sau giật dây anh làm như vậy. Lamarson, anh là một người đàn ông thông minh, chắc anh biết rõ, bây giờ chúng tôi đã rời khỏi tổ chức buôn bán vũ khí Lang Nha. Có thể chúng tôi đã làm một số chuyện phi pháp, nhưng đó đều là chuyện của quá khứ rồi. Ít nhất bây giờ chúng tôi đã không còn làm những chuyện trái pháp luật nữa. Anh hao tốn tâm huyết như vậy vào những chuyện này, thật ra nguyên nhân chân chính không phải vì anh muốn duy trì chính nghĩa, mà chỉ vì anh bị người ta ép buộc không thể từ chối được. Mà người có thể ép được anh cũng chỉ có người phụ nữ đó – một người phụ nữ đã từng hãm hại Dã Thú, một người phụ nữ muốn báo thù. Anh đã nghĩ tới khả năng này chưa? Một khi Dã Thú thật sự bị anh bắt đi, người phụ nữ đó liệu có còn ở bên cạnh anh nữa không? Liệu có cần đến sự bảo vệ của anh nữa không? Liệu có cần gặp gỡ với một gã cảnh sát hình sự quốc tế vô năng nữa không...!

- Anh nói gì?

Lamarson nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì không thể nhịn nổi nữa, đập mạnh tay xuống bàn. Tiếng động đó khiến rất nhiều khách hàng trong quán đều nhìn về phía này, muốn biết đã xảy ra chuyện gì. Đặc biệt là các nhân viên của quán cà phê, họ cũng nhìn sang đây, nhưng sau khi thấy tình hình không có gì nghiêm trọng, những người đó lại nhìn sang chỗ khác. Diệp Lăng Phi dường như đã lường trước được phản ứng của Lamarson, chỉ thấy hắn mỉm cười, ung dung nói:

- Thưa ngài Lamarson, anh không nên kích động, từ từ nghe tôi nói đã!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!