Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1595: CHƯƠNG 1595: EM LÀ LỚN, CÔ ẤY LÀ NHỎ! (1)

Diệp Lăng Phi nghe giọng điệu của Trương Lộ Tuyết, trong lòng thầm kêu "Chết rồi!", hắn nhận ra Trương Lộ Tuyết đang tức giận. Loại chuyện này, nếu chỉ sắp xếp nhân viên bình thường vào, Trương Lộ Tuyết sẽ không gọi điện thoại cho Diệp Lăng Phi đâu. Xem ra, Bạch Cảnh Sùng đã sắp xếp không ít người vào vị trí quản lý, vì vậy mới chọc giận Trương Lộ Tuyết. Trương Lộ Tuyết còn tưởng Bạch Tình Đình sắp xếp những người này vào tập đoàn, không coi cô ấy ra gì. Mãi mới có được mối quan hệ hòa thuận giữa Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết, Diệp Lăng Phi không muốn xảy ra vấn đề giữa hai người phụ nữ vào lúc này. Nhưng vấn đề ở chỗ, chuyện này là do Bạch Cảnh Sùng âm thầm sắp đặt. Bây giờ, Bạch Tình Đình còn đang giận Bạch Cảnh Sùng vì chuyện này, nếu Diệp Lăng Phi nói với Trương Lộ Tuyết việc này là do Bạch Cảnh Sùng làm, chưa chắc cô ấy đã tin lời hắn. Tốt nhất là nên chờ cho chuyện này lắng xuống rồi mới tính toán cách giải quyết. Chuyện Diệp Lăng Phi cần làm bây giờ là xoa dịu Trương Lộ Tuyết, hắn nói:

- Lộ Tuyết, em nghe anh nói đã, chuyện này rất phức tạp, nhưng anh có thể nói với em rằng, chuyện này không liên quan gì đến Tình Đình cả. Anh đang xử lý chuyện này, chi bằng chờ khi nào bọn anh giải quyết xong sẽ có lời giải thích với em sau!

- Ý anh muốn nói là bọn anh đang xử lý chuyện này, bọn anh là ai vậy?

Trương Lộ Tuyết hỏi.

- Còn có thể là ai được nữa, đương nhiên là anh với cả Tình Đình RO. Lộ Tuyết, chuyện này nếu muốn giải thích thì không thể chỉ vài ba câu là rõ ràng được. Bây giờ em tạm thời đừng tức giận, chờ sau khi xử lý xong chuyện này, đương nhiên sẽ có lời giải thích khiến em thỏa mãn!

Diệp Lăng Phi nói xong, còn bổ sung thêm một câu đầy hùng hồn:

- Chẳng lẽ ngay cả anh mà em cũng không tin sao?

Trương Lộ Tuyết trầm mặc một lát rồi đáp:

- Không phải là em không tin lời anh, chỉ là... Được rồi, anh đã nói như vậy, em sẽ chờ lời giải thích của anh!

Trương Lộ Tuyết bỗng nhiên hạ giọng, hỏi:

- Anh bây giờ thế nào, có khỏe không?

Nghe những lời quan tâm dịu dàng của Trương Lộ Tuyết, Diệp Lăng Phi thầm thở phào nhẹ nhõm. Xem ra hắn vẫn chiếm một vị trí rất quan trọng trong lòng Trương Lộ Tuyết, cô ấy rất quan tâm đến sức khỏe của hắn. Diệp Lăng Phi nói:

- Sức khỏe của anh vẫn bình thường, không có vấn đề gì đâu!

- Vậy là tốt rồi!

Trương Lộ Tuyết nói.

Sau khi kết thúc cuộc gọi với Trương Lộ Tuyết, hắn không quay về thư phòng ngay. Vừa nhận điện thoại của Trương Lộ Tuyết, Diệp Lăng Phi cần chút thời gian để ổn định lại tâm trạng. Lần này Diệp Lăng Phi về Vọng Hải thật sự không ngờ lại gặp phải chuyện như vậy. Hắn vốn định chăm sóc thật tốt cho Chu Hân Mính, chờ đợi đứa con của mình ra đời, nhưng không ngờ lại gặp phải rắc rối kiểu này. Hắn ngồi trong phòng khách, châm một điếu thuốc. Nếu bây giờ Diệp Lăng Phi quay trở lại thư phòng, hắn không biết phải nói gì, nên bênh vực Bạch Tình Đình hay ủng hộ Bạch Cảnh Sùng. Trong lòng hắn đương nhiên muốn giúp Bạch Tình Đình, theo hắn thấy, lần này cô ấy làm vậy không hề sai. Hắn còn chưa hút xong một điếu thuốc, chợt nghe tiếng bước chân sau lưng. Cùng lúc đó, giọng nói của Bạch Tình Đình vang lên:

- Ông xã, chúng ta đi!

Diệp Lăng Phi giật mình. Nghe ngữ khí của Bạch Tình Đình, dường như cô và Bạch Cảnh Sùng đã nói chuyện rất gay gắt. Kết quả này không phải là điều mà Diệp Lăng Phi hi vọng. Nghe Bạch Tình Đình nói muốn đi, Diệp Lăng Phi ném điếu thuốc hút dở vào gạt tàn, đứng dậy nói:

- Tình Đình, em đã nói chuyện xong với nhạc phụ rồi à?

Bạch Tình Đình cắn môi, nói:

- Em sẽ đến gặp Thái Hạo, em muốn xem xem hắn sẽ đối mặt với em như thế nào!

Câu nói này của Bạch Tình Đình khiến Diệp Lăng Phi hoàn toàn không hiểu, không rõ tại sao cô ấy lại đột nhiên nói những lời này. Diệp Lăng Phi mở miệng định hỏi tiếp, Bạch Tình Đình đã cất bước đi ra ngoài. Hắn lắc đầu, không nói thêm gì nữa. Sau khi lên xe cùng Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi mới lên tiếng:

- Lộ Tuyết vừa gọi điện thoại cho anh, cô ấy hỏi về chuyện sắp xếp những người đó vào công ty...!

Diệp Lăng Phi còn chưa nói hết câu, đã nghe Bạch Tình Đình đáp:

- Ông xã, chuyện này là cha em làm sai. Ngày mai em sẽ đến công ty sa thải toàn bộ những người đó, đồng thời, em sẽ xử phạt những ai tự tiện sắp xếp người vào. Bất kể là ai, vì lý do gì, bọn họ đã làm trái quy định của công ty, nhất định phải bị trừng phạt!

Bạch Tình Đình nói như chém đinh chặt sắt. Từ lời nói của cô, Diệp Lăng Phi nhận ra chuyện này không có cơ hội hòa hoãn, Bạch Tình Đình căn bản không muốn nhượng bộ. Diệp Lăng Phi thức thời không nói thêm lời nào. Hắn nhìn bộ dạng Bạch Tình Đình, nếu mình còn nói tiếp, cô ấy nhất định sẽ tức giận. Diệp Lăng Phi không muốn tiếp tục khiến Bạch Tình Đình giận dỗi vào lúc này, liền lảng sang chuyện khác:

- Vậy được rồi! Bà xã, bây giờ chúng ta đi đâu ăn cơm đây?

- Tùy anh!

Bạch Tình Đình tỏ vẻ không bận tâm, cô nghiêng đầu nhìn về phía biệt thự của Bạch Cảnh Sùng, rồi quay đầu lại thúc giục:

- Ông xã, anh lái xe đi!

- Ừ!

Diệp Lăng Phi đáp, hắn nổ máy rồi lái xe rời đi. Vú Ngô dìu Bạch Cảnh Sùng đứng ở cửa sổ thư phòng trên tầng hai, nhìn chiếc ô tô rời đi. Bạch Cảnh Sùng thở dài thườn thượt. Vú Ngô có chút do dự, nói:

- Tôi nghĩ có lẽ ta không nên quản chuyện này...!

Vú Ngô vừa nói đến đây, Bạch Cảnh Sùng đã đưa tay nắm lấy bàn tay bà, nói:

- Những năm qua tôi đã khiến bà phải chịu nhiều đau khổ rồi! Tôi biết rõ bà muốn gặp lại con trai bà, nó cũng là con trai của tôi, tôi không thể trơ mắt nhìn nó phải chịu khổ trong tù được. Chỉ là, trong chuyện này tôi đã quá sốt ruột, không bàn bạc với Tình Đình trước nên mới gây ra tình thế như hiện giờ. Tôi sẽ nghĩ cách để bù đắp. Tôi hiểu con bé Tình Đình, nó tâm địa thiện lương, chỉ hơi tùy hứng mà thôi. Chờ một thời gian nữa tôi tin nó sẽ thay đổi ý định!

Giờ phút này, Bạch Cảnh Sùng cũng rất khó xử. Một người là con gái bảo bối, một người là con trai, thân phận của cả hai khiến ông ta bị kẹp giữa rất khó xử. Nếu ông ta muốn tìm một biện pháp vẹn cả đôi đường để giải quyết chuyện này quả thực rất khó, nhưng mặc kệ chuyện đó khó đến đâu, Bạch Cảnh Sùng vẫn muốn thử xem sao. Bạch Tình Đình ngồi trong xe, từ lúc lên xe cô chẳng nói chẳng rằng, lông mày nhăn tít lại, sắc mặt rất khó coi. Diệp Lăng Phi cứ len lén nhìn Bạch Tình Đình, trong lòng tính toán xem có nên tìm chủ đề nói chuyện với cô ấy không. Diệp Lăng Phi mở miệng nói:

- Tình Đình, chúng ta đi đâu dùng cơm đây?

- Tùy anh!

Bạch Tình Đình nói,

- Ông xã, anh tự quyết định đi!

Vấn đề này vừa nãy Diệp Lăng Phi đã hỏi RO. Lần này lại lôi ra để có chuyện mà nói với Bạch Tình Đình, nhưng câu trả lời của cô ấy khiến Diệp Lăng Phi không thể nói tiếp những gì mình đã nghĩ. Diệp Lăng Phi há hốc miệng, thật sự không còn gì để nói thêm nữa, chỉ có thể chuyên tâm lái xe. Bạch Tình Đình đã nói là để hắn quyết định chỗ ăn cơm, Diệp Lăng Phi liền chọn một quán cơm Tàu ở ven đường. Bạch Tình Đình tất nhiên không nuốt trôi. Diệp Lăng Phi chọn mấy món Bạch Tình Đình thích, nhưng cô ấy chỉ cầm đũa gắp vài miếng tượng trưng, sau đó không ăn tiếp nữa. Lúc này, Diệp Lăng Phi không thể mặc kệ nữa, hắn không muốn nhìn thấy Bạch Tình Đình như vậy. Diệp Lăng Phi cầm đũa gắp một ít thức ăn, đưa đến bên miệng Bạch Tình Đình, nói:

- Bà xã, em không thể tiếp tục như vậy được! Để anh nói nhé, lần này nhạc phụ làm vậy quả thực không đúng, nhưng em cũng không cần phải tức giận như vậy. Cùng lắm thì sa thải hết những người đó, chẳng phải là xong chuyện sao?

- Ông xã, anh nói nghe đơn giản nhỉ, anh nghĩ sa thải những người đó là xong chuyện sao?

Bạch Tình Đình mở miệng. Sau khi ăn hết số thức ăn Diệp Lăng Phi gắp cho, cô tiếp tục nói với hắn:

- Chuyện này là em phát hiện ra đấy. Nếu em không biết chuyện này, cha căn bản sẽ không nói cho em biết. Ông ấy không muốn em giận Thái Hạo. Trong lòng em cũng muốn nói chuyện tử tế với cha, nhưng thật không ngờ cha đã dàn xếp những người đó vào tập đoàn sau lưng em. Cha em trước kia không bao giờ làm như vậy với em đâu, em cho rằng đều là do Vú Ngô...!

Bạch Tình Đình vừa nói đến đây, Diệp Lăng Phi đã biết cô ấy định nói tiếp điều gì, hắn ngắt lời:

- Tình Đình, không nên nói những điều này vội. Em xem, đồ ăn gọi cho hai người không thể để mình anh ăn hết phải không? Nào, chúng ta ăn cơm trước đã, có chuyện gì chờ chúng ta ăn xong rồi nói sau không được sao?

- Ông xã, em không thấy đói, nghĩ đến mấy chuyện này là em lại không muốn ăn cơm!

Bạch Tình Đình lại thở dài nói:

- Ông xã, em đã tha thứ cho chuyện của cha em và Vú Ngô, nhưng vấn đề là Vú Ngô lại muốn tiến thêm một bước. Em có thể hiểu được suy nghĩ của Vú Ngô. Thái Hạo dù sao cũng là con của bà ấy, chắc bà ấy không đành lòng đâu!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!