Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1609: CHƯƠNG 1609: LÀM VỢ RẤT KHÓ!

Đàn ông có thể nghĩ, có thể làm, nhưng khi một người phụ nữ nói ra câu "Ngủ cùng với anh" thì phải cân nhắc xem đây có phải là một cái bẫy đã được chuẩn bị trước hay không. Phụ nữ luôn ích kỷ, đặc biệt là trong chuyện tình cảm. Một khi đã yêu, họ luôn mong muốn nhận được trọn vẹn tình yêu của người đàn ông, trừ phi bị ép vào đường cùng, họ mới có thể có những lựa chọn khác. Nhưng hiển nhiên, Bạch Tình Đình vẫn chưa đến mức đó, ít nhất là hiện giờ cô vẫn nắm quyền chủ động, không cần phải nhượng bộ. Nếu xét theo tính cách của Bạch Tình Đình trước đây, thì không cần phải suy nghĩ nhiều, đây tuyệt đối là cách cô dùng để thăm dò Diệp Lăng Phi. Nhưng bây giờ lại khác, dù sao sáng nay đã xảy ra chuyện như vậy, hiện giờ Diệp Lăng Phi không thể đoán được suy nghĩ của Bạch Tình Đình, không biết rốt cuộc cô ấy làm vậy là vì lý do gì. Nhìn thấy Diệp Lăng Phi tỏ vẻ kinh ngạc, Bạch Tình Đình đưa tay ra đẩy Diệp Lăng Phi một cái, nói:

– Ông xã, anh còn chần chừ gì nữa, chẳng lẽ anh cho rằng em đang đùa giỡn với anh sao?

– Ừ!

Diệp Lăng Phi đáp không chút do dự:

– Anh cũng không muốn... không muốn làm như vậy đâu. Chuyện tối qua là vì... là bởi vì uống say quá mới thành ra như vậy!

– Ông xã, từ lúc nào mà anh nói chuyện lắp ba lắp bắp như vậy?

Bạch Tình Đình đưa tay sờ trán Diệp Lăng Phi, kỳ quái nói:

– Ông xã, đầu anh không nóng mà, không bị bệnh gì, chẳng lẽ lại...!

Bạch Tình Đình nói đến đây, bỗng nhiên bật cười ha hả, rồi cô nói:

– Ông xã, anh yên tâm đi, không phải em đang thăm dò anh đâu. Em đã ngầm đồng ý cho Tiêu Tiếu, vậy tại sao lại không thể ngầm đồng ý cho Lộ Tuyết chứ?

Trong lúc đó, Diệp Lăng Phi vẫn suy nghĩ về những gì Bạch Tình Đình nói trong phòng làm việc, hắn thật sự không hiểu nổi rốt cuộc cô đang nghĩ gì nữa. Mỗi khi gặp chuyện phiền não, hắn thường hút thuốc, hy vọng nó có thể giúp hắn nghĩ ra biện pháp giải quyết. Nhưng trên thực tế, cách này căn bản không hiệu quả, hắn chẳng cảm thấy khá hơn chút nào. Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình lái xe riêng của mình, ba chiếc xe nối đuôi nhau trên đường. Sau khi vượt qua khúc cua, Diệp Lăng Phi đạp chân ga, đuổi theo xe của Bạch Tình Đình, chạy song song với cô. Diệp Lăng Phi hạ cửa kính xe xuống, gọi lớn:

– Bà xã, anh nghĩ mãi mà không hiểu, rốt cuộc em muốn làm gì. Em trả lời thẳng thắn với anh đi, đừng để anh phải nghĩ tới nghĩ lui nữa!

Nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, Bạch Tình Đình chỉ cười với hắn, không có ý giải thích. Diệp Lăng Phi chỉ có thể mang theo nghi vấn trong lòng về biệt thự. Sau khi dừng xe, hắn đẩy cửa bước xuống, đúng lúc đó, một cô gái đi từ trong biệt thự ra. Diệp Lăng Phi định thần nhìn lại, hóa ra đó chính là Vu Tiêu Tiếu. Diệp Lăng Phi cảm thấy đầu mình to ra, hắn thật sự không đoán được tối nay sẽ xảy ra chuyện gì. Vu Tiêu Tiếu đi cùng Vu Chấn đến thành phố Vọng Hải. Vu Chấn từng nói sẽ cùng cô đi thăm thú Vọng Hải một hai ngày. Diệp Lăng Phi thật sự không ngờ Vu Tiêu Tiếu lại xuất hiện ở nhà mình. Hắn quay sang nhìn Bạch Tình Đình, thấy cô vẫn nở nụ cười như trước, dường như đã sớm biết chuyện Vu Tiêu Tiếu sẽ đến. Diệp Lăng Phi càng không nhìn thấu được suy nghĩ của Bạch Tình Đình, không biết cô định làm gì. Lúc này, Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết khoác tay nhau đi đến cửa. Vu Tiêu Tiếu đi ra đón, cười nói:

– Chị, cuối cùng thì chị cũng về rồi! Em ở nhà chán quá, vừa nãy em nói chuyện được một lát, không biết sao máy tính không sáng nữa, chắc là hỏng mất rồi!

Bạch Tình Đình cười cười, nói:

– Hỏng thì bảo anh ấy sửa thôi, dù sao anh ấy cũng đang ở đây.

Bạch Tình Đình nói xong, liếc nhìn Diệp Lăng Phi, rồi nói:

– Ông xã, anh có sửa được máy tính không?

– Anh không sửa đâu.

Diệp Lăng Phi nói:

– Anh làm sao mà biết sửa ba cái thứ đồ đó. Tình Đình, em tha cho anh đi, để mai anh đem máy tính đi sửa!

– Không được!

Bạch Tình Đình lắc đầu, nói:

– Ông xã, anh chưa từng nghe nói đến chuyện ảnh chụp và các tư liệu cá nhân bị lọt ra ngoài do bất cẩn khi đi sửa máy tính sao? Em không muốn ảnh nude của anh bị phát tán trên mạng đâu.

– Cái gì, ảnh nude của anh á?

Diệp Lăng Phi nói:

– Sao anh không nhớ gì về chuyện này nhỉ.

– Không nhớ được thì cũng đừng cố nhớ nữa.

Bạch Tình Đình cười hì hì nói:

– Ông xã, em chỉ tùy tiện nói vậy thôi.

– Thế sao?

Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói vậy, hắn cũng cảm thấy lo lo. Trong nhà có camera, ngày thường Diệp Lăng Phi cũng cầm đi quay phim chụp ảnh, nhưng vì Bạch Tình Đình cực lực phản đối, hắn không quay lại cảnh thân mật của hai người. Nếu có cảnh giường chiếu bị truyền ra ngoài, bất kể bằng phương thức nào, chung quy cũng sẽ xuất hiện trên mạng internet. Bạch Tình Đình rất lo lắng chuyện này xảy ra. Cô có thể thân mật với chồng mình ở nhà, cho dù ông xã thấy mình hoàn toàn khỏa thân, cũng chỉ thẹn thùng một chút mà thôi, không gây ảnh hưởng xấu đến cô. Nhưng một khi ảnh chụp hay đoạn phim bị lộ ra ngoài, thì cô kiên quyết không cho Diệp Lăng Phi quay chụp cảnh giường chiếu của hai người. Diệp Lăng Phi cũng không hy vọng bà xã của mình bị người ta nhìn thấy trong cảnh không mảnh vải che thân. Ai biết sẽ xảy ra chuyện gì không hay, nếu đã như vậy, cách giải quyết tốt nhất là không quay chụp gì nữa. Bởi vậy, Diệp Lăng Phi đã đồng ý với Bạch Tình Đình, không thu hình cảnh thân mật của hai người. Nhưng Diệp Lăng Phi không ngờ Bạch Tình Đình lại nói trong máy vi tính có ảnh nude của hắn, dĩ nhiên hắn muốn mau chóng vào xem có thật không. Diệp Lăng Phi không dám chậm trễ, vội chạy vào trong biệt thự. Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi chạy vào, cô quay sang cười với Vu Tiêu Tiếu rồi nói:

– Tiêu Tiếu, tối nay ba người chúng ta tâm sự với nhau. Còn về phần anh ta ấy à, chị đã nghĩ kỹ rồi, cứ để anh ta ngủ ở phòng khách đi.

– Như vậy không tốt lắm đâu!

Trương Lộ Tuyết nghe Bạch Tình Đình nói vậy liền phát biểu ý kiến. Nhưng Bạch Tình Đình chỉ cười cười với Trương Lộ Tuyết, ý muốn bảo cô yên tâm, không sao đâu. Dù sao đây cũng là nhà của Bạch Tình Đình, cô lại là vợ hợp pháp của Diệp Lăng Phi. Mặc dù trong lòng Trương Lộ Tuyết cảm thấy việc này có vẻ không ổn cho lắm, nhưng cô cũng không tiện biểu hiện ra ngoài, đành nghe theo ý Bạch Tình Đình vậy. Diệp Lăng Phi đi đến thư phòng, chỉ thấy trên bàn làm việc có một chiếc laptop đã gập lại. Diệp Lăng Phi bật máy tính lên, nhưng phát hiện nó không có phản ứng. Diệp Lăng Phi gãi đầu, hắn không phải chuyên gia máy tính, nào có hiểu những chuyện này. Diệp Lăng Phi nghĩ đến Dã Thú, những tên như Dã Thú thì lại càng không hiểu về máy tính. Diệp Lăng Phi lấy điện thoại ra, gọi cho Trịnh Khả Nhạc. Trịnh Khả Nhạc cả ngày lên mạng, nhất định rất quen thuộc với máy tính. Khi nghe thấy tiếng cười dễ thương của Trịnh Khả Nhạc vang lên trong điện thoại, Diệp Lăng Phi hỏi:

– Khả Nhạc, em cười gì vậy?

– Em đang xem phim truyền hình trên TV!

Trịnh Khả Nhạc cười nói:

– Em và chị Oánh Oánh đang ngồi xem phim, buồn cười quá trời!

– À, anh gọi cho em là có chuyện này!

Diệp Lăng Phi nghe Trịnh Khả Nhạc nói vậy xong, hắn cầm điện thoại, lại nhìn chiếc laptop trên mặt bàn, nói:

– Khả Nhạc, anh gặp chút phiền toái, có chiếc laptop mà bật nó không lên nữa, em có biết sửa thế nào không?

– Anh đi thay cái mới thôi.

Trịnh Khả Nhạc trả lời rất hùng hồn. Nghe câu trả lời như vậy, Diệp Lăng Phi liền nói vào điện thoại:

– Khả Nhạc, em to gan quá nhỉ, dám đùa giỡn với anh à? Em có tin là anh sẽ lột hết quần áo em ra rồi tét mông em không?

– Không phải là anh chưa từng làm vậy, em không sợ đâu.

Trịnh Khả Nhạc nói đến đoạn cuối, âm lượng chỉ còn vo ve như muỗi kêu. Diệp Lăng Phi há hốc mồm, trong lòng nghĩ lại quả đúng như Trịnh Khả Nhạc nói, hắn từng có hành vi như vậy, lần đó còn rất thân mật với cô. Diệp Lăng Phi nghĩ tới cặp chân thon dài, bờ mông đầy đặn của Trịnh Khả Nhạc, hắn nuốt nước bọt, nói:

– Anh lại quên chuyện đó mất rồi. Ừm, em cứ chờ đi, chuyện lần trước chúng ta còn chưa làm xong đâu, có muốn hoàn thành nốt không?

– Em không làm đâu.

Trịnh Khả Nhạc nói xong lại cười khanh khách, rồi cô nói:

– Vừa rồi chị Oánh Oánh ngồi bên cạnh em, em không thể nói lung tung được. Diệp đại ca, em nhớ anh lắm, anh chẳng chịu tới thăm em gì cả, em ở một mình rất buồn.

Giọng nói của Trịnh Khả Nhạc yêu kiều dịu dàng khiến Diệp Lăng Phi nghe mà ngây ngẩn. Diệp Lăng Phi thầm lắc đầu, giả như lúc này Trịnh Khả Nhạc đang ở bên cạnh hắn, đảm bảo hắn không khống chế nổi. Diệp Lăng Phi cười nói:

– Khả Nhạc, anh cũng nhớ em. Nào, hôn một cái!

Diệp Lăng Phi hôn một cái vào điện thoại. Sau khi hôn xong, hắn mới nói với giọng nghiêm túc:

– Được rồi, Khả Nhạc, em nói cho anh biết phải sửa máy thế nào đi!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!