– Cũng bởi vì anh ấy mà bây giờ mình không còn nhận ra chính mình nữa, nhưng cũng nhờ có anh ấy mà mình nhận lại được không ít, ví dụ như là Vu Tiêu Tiếu...!
Bạch Tình Đình nói xong liếc nhìn Vu Tiêu Tiếu, ánh mắt cô toát lên vẻ thân thiết giống như đang nhìn em gái ruột của mình vậy. Sau đó cô lại hướng ánh mắt sang phía Trương Lộ Tuyết, nói:
– Cả cậu nữa, nếu như không có ông xã, mình nghĩ đến tận bây giờ chúng ta vẫn bất hòa, chứ đừng nói đến chuyện thành bạn. Cho nên, mình mới nói là mình mất đi nhưng cũng được lại, trên thế giới này vốn không có chuyện gì thập toàn thập mỹ, mình chỉ cần biết chồng mình yêu mình thế là đủ rồi. Mình không có khả năng có được toàn bộ anh ấy, nhưng mình hiểu cách để anh ấy càng thêm yêu mình!
Trương Lộ Tuyết và Vu Tiêu Tiếu đều há hốc mồm. Trương Lộ Tuyết trước giờ chưa từng nghĩ tới những chuyện này. Trong ấn tượng của Trương Lộ Tuyết, Bạch Tình Đình luôn là một người phụ nữ mạnh mẽ, nhưng cô không ngờ Bạch Tình Đình lại phải chịu đựng nhiều chuyện như vậy, mà tất cả những chuyện đó đều là do Diệp Lăng Phi gây ra. Bạch Tình Đình cười cười, buông đôi đũa xuống, nói:
– Mình ăn xong rồi, khó khăn lắm chúng ta mới có thời gian tâm sự với nhau, tối nay phải trò chuyện cho thỏa thích mới được!
Diệp Lăng Phi không biết nhóm Bạch Tình Đình, Trương Lộ Tuyết đang nói về những chuyện gì. Một mình hắn ngồi trong thư phòng lên mạng, hắn cũng có việc phải làm. Chu Ngọc Địch đã rời khỏi Trung Quốc thật, nhưng Diệp Lăng Phi cho rằng, Chu Ngọc Địch rời khỏi Trung Quốc nhất định là có mục đích khác, không đơn giản chỉ là lý do Chu Ngọc Địch nói. Angel là một chuyên gia tình báo, Diệp Lăng Phi có chuyện gì, đều liên hệ với Angel, nhờ cô ấy giúp một tay. Lúc này, Diệp Lăng Phi đang trò chuyện với Angel.
– Angel, em đã điều tra được gì thêm về Chu Ngọc Địch chưa?
Diệp Lăng Phi hỏi.
– Satan, anh nghĩ muốn điều tra là điều tra được ngay sao? Chuyện điều tra tư liệu không đơn giản như anh tưởng tượng đâu, nếu có tin tức gì, đương nhiên em sẽ báo cho anh biết!
– Angel, em nỗ lực thêm một chút đi, anh đặt trọn hy vọng vào em đó. Nếu anh không thể nắm được tin tức tình báo về Chu Ngọc Địch, anh sẽ bị Chu Ngọc Địch xỏ mũi dẫn đi mất. Hiện giờ, Chu Ngọc Địch đã rời khỏi thành phố Vọng Hải rồi, anh không biết rốt cuộc Chu Ngọc Địch muốn làm gì nữa!
Diệp Lăng Phi nói đến đây thì dừng lại, sau đó còn nói thêm:
– Angel, nếu em không cố gắng, coi chừng lần sau gặp em anh sẽ dạy dỗ em một trận đấy!
– Satan, anh chỉ nói miệng vậy thôi, chờ khi nào gặp nhau rồi nói sau!
Angel nói,
– Đừng quên uống thuốc đó. Satan, bệnh của anh không thể không đề phòng được, em cũng không biết lúc nào nó sẽ phát tác!
– Chuyện đó em không cần lo lắng, anh hiểu mà!
Diệp Lăng Phi nói.
– Thôi được rồi, anh không lo lắng mấy về vấn đề này nữa!
Diệp Lăng Phi đặt điện thoại xuống, hắn tựa lưng vào ghế, suy nghĩ về chuyện của Chu Ngọc Địch. Chẳng biết vì sao, Diệp Lăng Phi cứ cảm thấy hành động lần này của Chu Ngọc Địch vô cùng phô trương. Đây là đại lục, chẳng lẽ Chu Ngọc Địch muốn đào kho báu mà không để ý đến phản ứng của Trung Quốc sao? Ngẫm lại, trong nước lại yên tĩnh đến lạ thường, khiến người ta kinh ngạc. Ngay cả Bành Nguyên cũng không gióng trống khua chiêng mà lại ủy thác cho mình, hơn nữa Mộ Văn gọi điện thoại cho hắn để nói đến chuyện này. Diệp Lăng Phi càng nghĩ càng cảm thấy vấn đề này không hề đơn giản như hắn tưởng tượng. Khoảng thời gian này có không ít chuyện khiến hắn phải suy nghĩ kỹ càng. Chuông điện thoại vang lên, Diệp Lăng Phi cầm lấy điện thoại, thấy là Tiểu Triệu gọi tới. Tiểu Triệu hỏi thăm Diệp Lăng Phi có rảnh không, tối đi ra ngoài uống rượu. Chuyện này không thành vấn đề với Diệp Lăng Phi, hắn căn bản không thèm để ý, lập tức đồng ý:
– Được, Tiểu Triệu, bây giờ tôi sẽ lái xe ra ngoài.
Diệp Lăng Phi cho rằng, Bạch Tình Đình, Trương Lộ Tuyết và Vu Tiêu Tiếu ba người sẽ trò chuyện phiếm, hắn căn bản không có chỗ để chen vào nói chuyện. Nếu đã vậy, thà ra ngoài uống rượu còn hơn. Hơn nữa Tiểu Triệu không phải là loại người vô duyên vô cớ rủ hắn đi uống rượu, nhất định là có chuyện gì đó. Diệp Lăng Phi và Tiểu Triệu thống nhất địa điểm xong, hắn liền dập máy. Hắn đi ra tìm Bạch Tình Đình, nói với Bạch Tình Đình chuyện mình định ra ngoài. Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
– Ông xã, muộn như vậy anh còn ra ngoài, chẳng lẽ là có tình huống đặc thù sao?
Giọng điệu của Bạch Tình Đình dường như đang hoài nghi Diệp Lăng Phi muốn đi ra ngoài để gặp gỡ những người phụ nữ khác. Diệp Lăng Phi lấy điện thoại ra, ý bảo Bạch Tình Đình xem.
– Bà xã, em xem, là Tiểu Triệu gọi điện thoại cho anh, bây giờ anh ra ngoài gặp Tiểu Triệu!
Bạch Tình Đình nói:
– Em không lo anh làm gì cả, tất nhiên em tin tưởng vào nhân phẩm của anh rồi, em chỉ tùy tiện hỏi vậy thôi!
Tuy ngoài miệng Bạch Tình Đình nói như vậy, nhưng cô vẫn vụng trộm liếc nhìn hắn. Sau đó Bạch Tình Đình dặn dò:
– Ông xã, trời đã tối rồi, anh đi ra ngoài phải cẩn thận một chút. Nếu như uống rượu thì đừng có lái xe, phải bắt xe về nhà đó!
– Biết rồi, biết rồi!
Diệp Lăng Phi cúi người xuống, hôn lên môi Bạch Tình Đình một cái, sau đó mới ra khỏi biệt thự. Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi rời đi, cô khẽ thở dài. Bạch Tình Đình cho rằng, mình quả thật hơi hẹp hòi, không nên nhìn hắn như vậy, nhưng cô lại không có cách nào khác. Mình là vợ của Diệp Lăng Phi, thử hỏi có người vợ nào lại không hy vọng chồng mình chỉ thuộc về mình? Bạch Tình Đình không phải là Thánh Nhân gì cả, mặc dù lý trí nói cho cô biết tốt nhất không nên quản chuyện của hắn, nhưng đôi khi cô vẫn vô thức hỏi xem rốt cuộc hắn đi đâu. Bạch Tình Đình quay trở lại phòng khách, Trương Lộ Tuyết và Vu Tiêu Tiếu đang ngồi trong phòng khách chờ cô. Trương Lộ Tuyết thấy thần sắc cô đơn của Bạch Tình Đình, cô nhẹ giọng hỏi:
– Tình Đình, không lẽ lại xảy ra chuyện gì, cậu cãi nhau với anh ấy sao?
– Không phải vậy!
Bạch Tình Đình khẽ lắc đầu, nói:
– Mình và anh ấy kết hôn lâu như vậy rồi, anh ấy chưa bao giờ cãi nhau với mình, có lẽ là anh ấy chẳng muốn cãi nhau với mình, chuyện gì anh ấy cũng nhường mình cả!
Bạch Tình Đình nói xong ngồi xuống bên cạnh Trương Lộ Tuyết, nói:
– Anh ấy càng như vậy thì mình lại càng cảm thấy bất an. Mình lo chuyện sẽ giống như trong phim truyền hình, bởi vì chán ghét mình mà anh ấy bỏ đi. Lộ Tuyết, cậu không hiểu được sự lo lắng của mình đâu. Mình không thể nào hình dung nếu một ngày anh ấy bỏ đi thì mình sẽ thế nào nữa, có thể là... có thể là mình sẽ tự...!
Bạch Tình Đình còn chưa nói hết câu đã bị Trương Lộ Tuyết ngắt lời:
– Tình Đình, cậu nói linh tinh gì vậy, chuyện đó không thể nói tùy tiện được đâu!
Lúc này Vu Tiêu Tiếu cũng lên tiếng:
– Đúng vậy, chị à, chị không thể nghĩ linh tinh như vậy được, em cho rằng Diệp đại ca sẽ không bao giờ hết yêu chị đâu!
Bạch Tình Đình nghe Trương Lộ Tuyết và Vu Tiêu Tiếu an ủi mình, cô vừa cười vừa nói:
– Chuyện này mình hiểu mà, hai người không cần phải khuyên mình, vì mình biết mình rất yêu ông xã nên mới nghĩ cách để giữ ông xã ở bên cạnh mình. Hai người đều là chị em tốt của mình, phải tham mưu cho mình chuyện này đó!
Trương Lộ Tuyết nghe xong những lời này của Bạch Tình Đình, trong lòng đã hoàn toàn hiểu rõ, hóa ra là vì chuyện này mà Bạch Tình Đình mới thân mật với mình như vậy. Trương Lộ Tuyết nghĩ lại, cảm thấy mình đã hiểu lầm Bạch Tình Đình rồi. Bạch Tình Đình hòa hảo với mình không phải vì muốn mình giúp. Trong lòng Trương Lộ Tuyết cũng cảm thấy đồng tình với Bạch Tình Đình. Là một người phụ nữ, hy vọng lớn nhất là chồng mình có thể ở bên cạnh mình, không tơ tưởng đến những người phụ nữ khác. Nhưng Bạch Tình Đình lại khác, cô chọn một người đàn ông mà mình không thể sở hữu hoàn toàn. Đây là lựa chọn của Bạch Tình Đình, nhưng chẳng phải đó cũng là lựa chọn của mình sao? Trương Lộ Tuyết nghĩ tới chính mình, theo cô thấy, mình cũng giống như Bạch Tình Đình, cả hai đều gặp phải vấn đề này, không thể hoàn toàn có được hắn. Mặc dù ngoài miệng nói là không quan tâm, nhưng trong lòng lại không phải như vậy. Ở sâu trong lòng Trương Lộ Tuyết vẫn có một chút ích kỷ như vậy, cô cũng muốn có được tình yêu của Diệp Lăng Phi, cũng muốn mình có thể ôm người đàn ông này mỗi đêm, nhưng muốn làm được chuyện đó là không hề dễ dàng. Trương Lộ Tuyết đồng cảm với Bạch Tình Đình, tất nhiên cô sẽ chú ý đến những gì Bạch Tình Đình nói.
Diệp Lăng Phi lái xe đến quán cơm theo lời Tiểu Triệu. Quán cơm này nằm trong ngõ nhỏ, rất khó tìm, Diệp Lăng Phi tìm hồi lâu mới phát hiện ra. Sau khi dừng xe, hắn không vội xuống xe, mà trước tiên quan sát quán cơm. Xuyên qua tấm kính cửa sổ hơi bẩn của quán cơm, hắn nhìn thấy Tiểu Triệu đang ngồi một mình ở bàn trong góc, trên mặt bàn đã có hai chai bia. Diệp Lăng Phi cười cười, đẩy cửa bước ra khỏi xe.