Diệp Lăng Phi không hề bất ngờ khi thấy Chu Hồng Sâm rời bệnh viện. Chu Hân Mính là con gái ông, việc ông đến thăm con gái là điều hiển nhiên. Chỉ là, thời điểm Chu Hồng Sâm đến thăm rồi lại rời đi vào lúc này mới khiến người ta ngạc nhiên. Trong xe, người đàn ông kia nhìn thấy Chu Hồng Sâm bước ra từ bệnh viện thì hơi do dự, không biết mình có nên mở cửa xe ra đón không. Anh ta nghĩ ngợi một lát, dù sao Chu Hồng Sâm cũng là thị trưởng, vả lại những chuyện trước đây đều do ông ta sắp xếp, anh ta chỉ làm theo lệnh, không có gì phải lo lắng. Ngay cả khi Chu Hồng Sâm muốn trách tội, cũng sẽ không đổ lỗi cho anh ta, thà xuống xe còn hơn cứ ngồi lì trong này. Nghĩ tới đây, anh ta vội vàng đẩy cửa xuống xe. Diệp Lăng Phi cũng xuống xe, hắn đã hiểu ra tất cả. Bây giờ không cần phải làm khó người đàn ông này, anh ta chỉ là một tên tài xế, phụ trách việc lái xe, chuyện này cơ bản là có liên quan đến Chu Hồng Sâm. Chỉ là, Diệp Lăng Phi không ngờ Chu Hồng Sâm cũng dùng trò này với hắn. Xem ra, Chu Hồng Sâm đã phân rõ giới hạn với Diệp Lăng Phi rồi. Diệp Lăng Phi thầm thở dài, dù đã sớm đoán được chuyện này có thể xảy ra vào một ngày nào đó, nhưng không ngờ nó lại tới nhanh như vậy.
Diệp Lăng Phi cầm điếu thuốc, rít một hơi thật sâu rồi ném xuống đất, sau đó đẩy cửa bước xuống xe. Trên mặt Chu Hồng Sâm vốn đang nở nụ cười, nhưng khi nhìn thấy Diệp Lăng Phi từ trên xe bước xuống, nụ cười của Chu Hồng Sâm cứng lại. Ông ta không thể ngờ Diệp Lăng Phi lại đang ngồi trong xe mình. Trong lòng Chu Hồng Sâm hiểu rõ, ông ta theo dõi Diệp Lăng Phi vốn đã là không đúng. Chu Hồng Sâm lại quên mất tiểu tiết này, ông ta bảo tài xế của mình lái xe đến đây, định nói mấy câu với Chu Hân Mính rồi đi thẳng từ bệnh viện về tỉnh thành. Chu Hồng Sâm thật sự không ngờ Diệp Lăng Phi lại đến sớm như vậy. Nếu như Diệp Lăng Phi đến muộn hơn một chút, có lẽ Chu Hồng Sâm đã lên xe đi mất rồi. Nhưng chuyện lại trùng hợp đến thế, Diệp Lăng Phi đến ngay khi ông ta đi ra. Biểu hiện của Chu Hồng Sâm rất khôi hài, nụ cười cứng ngắc trên mặt. Diệp Lăng Phi thấy cảnh đó thật đáng cười, hắn suýt bật cười thành tiếng nhưng lại cố nén, nghĩ rằng không cười thì tốt hơn. Diệp Lăng Phi cố nén cười, đi tới trước mặt Chu Hồng Sâm, hắn lên tiếng chào hỏi trước:
– Thật là trùng hợp, vừa nãy con nhìn thấy một chiếc xe trông rất quen đỗ ở đây, vì thế mới đến bắt chuyện, thật không ngờ lại là xe của nhac... Chu thị trưởng!
Ở trước mặt người ngoài, Diệp Lăng Phi không gọi thẳng Chu Hồng Sâm là nhạc phụ, mà đổi thành Chu thị trưởng. Chu Hồng Sâm không hổ là người đã trải qua nhiều phen sóng to gió lớn, ông ta nhanh chóng khôi phục tinh thần, cười nói:
– Thật không ngờ lại trùng hợp như vậy, cha vừa mới vào thăm Hân Mính, đang định quay về tỉnh thành bây giờ!
– À, ra vậy!
Diệp Lăng Phi nghe Chu Hồng Sâm nói như vậy, trong lòng hắn đã sớm có chuẩn bị, cũng không cảm thấy có gì bất ngờ. Hắn nhìn thoáng qua người đàn ông đang đứng bên cạnh chiếc xe, sau đó quay sang nhìn Chu Hồng Sâm, nói:
– Chu thị trưởng, nếu như bây giờ ông không phiền, tôi muốn nói chuyện với ông!
Chu Hồng Sâm khẽ gật đầu. Diệp Lăng Phi đi sang chỗ khác. Chu Hồng Sâm khoát tay ra hiệu cho tài xế của mình cứ đứng chờ một lát, sau đó ông ta mới quay người đi theo Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi đi đến trước bồn hoa thì dừng lại. Hắn vừa mới hút thuốc xong, bây giờ, lại theo thói quen lấy thuốc ra hút. Mỗi lần Diệp Lăng Phi hút thuốc đều là khi có chuyện khiến hắn đau đầu, lần này cũng không ngoại lệ. Chuyện của Chu Hồng Sâm đủ để khiến Diệp Lăng Phi phải vò đầu bứt tai. Nếu Chu Hồng Sâm không có quan hệ gì mấy với Diệp Lăng Phi thì vấn đề này rất dễ giải quyết, nhưng mà Chu Hồng Sâm lại là bố vợ hắn, Diệp Lăng Phi không thể không cân nhắc điều này. Hắn đã nhượng bộ lâu như vậy rồi, nhưng Chu Hồng Sâm lại không hề ý thức được rằng Diệp Lăng Phi luôn nhượng bộ ông ta. Thậm chí, Chu Hồng Sâm còn bắt đầu theo dõi Diệp Lăng Phi, điều này khiến hắn không thể nhẫn nhịn được nữa. Diệp Lăng Phi châm lửa xong, hắn bỏ cái bật lửa vào trong túi áo, không có ý châm thuốc cho Chu Hồng Sâm. Chu Hồng Sâm không so đo chuyện này với Diệp Lăng Phi, ông ta cũng lấy thuốc lá ra, tự mình châm lửa. Trước kia Chu Hồng Sâm không hề hút thuốc lá, nhưng sau khi đến tỉnh thành, ông ta đã biết hút thuốc.
Hoàn cảnh sống quả thực có thể thay đổi một con người. Trước kia Diệp Lăng Phi cũng là một cậu bé tốt. Nếu hoàn cảnh sinh hoạt không có gì thay đổi, hắn sẽ tiếp tục sống trong thôn nhỏ đó, trở thành một người nông dân bình thường, trồng mấy mẫu ruộng, lấy một cô vợ, sinh một đứa con bụ bẫm, vợ con ngồi quây quần bên lò sưởi đặt ở đầu giường. Đó là cuộc sống của Diệp Lăng Phi, nhưng tất cả đều vì hoàn cảnh thay đổi mà thay đổi. Hoàn cảnh sống khác đi khiến cho Diệp Lăng Phi trở thành như bây giờ. Chu Hồng Sâm cũng như vậy. Trước kia Chu Hồng Sâm coi thường những thủ đoạn này, nhưng Chu Hồng Sâm lại vì hoàn cảnh thay đổi mà có chỗ thay đổi. Không ai có thể biết trước con đường mình sẽ đi, càng không thể biết được kết cục tương lai của mình sẽ ra sao. Diệp Lăng Phi cũng không thể xác định được kết cục của hắn thế nào, có thể rất thê thảm, chết mà ngay cả thi thể cũng không tìm thấy, nhưng cũng có thể kết cục của hắn lại rất tốt, sống lâu sống khỏe. Chẳng ai biết được tương lai của mình sẽ thế nào, bởi vì chúng ta đều là người bình thường. Trước đây khi Diệp Lăng Phi nghe Chu Hồng Sâm nói muốn đến tỉnh thành để làm thị trưởng, trong lòng đã bắt đầu cảm thấy lo lắng cho Chu Hồng Sâm. Tỉnh thành đó chẳng khác nào một cái thùng nhuộm vải khổng lồ. Không đến thì thôi, chứ một khi đã đặt chân vào, sẽ nhanh chóng bị nhúng chàm, muốn thoát ra khỏi vũng lầy đó làm sao mà dễ dàng được. Nhưng Chu Hồng Sâm lại không chịu nghe những lời khuyên giải của Diệp Lăng Phi lúc đó. Trái lại, Chu Hồng Sâm lại cho rằng đó là một cơ hội. Ông ta không cam lòng chỉ làm bí thư thành ủy thành phố Vọng Hải mà không thể leo lên cao hơn. Suy nghĩ của Chu Hồng Sâm khiến cho ông ta phải trả một cái giá rất đắt, chỉ e rằng tất cả những chuyện này trước giờ chưa ai từng nghĩ tới. Nhưng chuyện đã xảy ra rồi, dù nói thế nào cũng không còn tác dụng nữa. Trên đời này không có cái gọi là thuốc hối hận, một khi đã làm rồi, hối hận cũng không còn kịp. Chu Hồng Sâm cũng thế, chuyện đã đến nước này, ông ta quyết định bước tiếp. Hoàn cảnh quả thật đã thay đổi ông ta, phong cách sống của ông ta cũng đã thay đổi rất nhiều. Diệp Lăng Phi hút một hơi thuốc, nơi này không có người ngoài, Diệp Lăng Phi có thể gọi thẳng Chu Hồng Sâm là nhạc phụ.
– Nhạc phụ, sao cha lại phải theo dõi con chứ? Cha nghĩ mình có cần phải làm như vậy không? Nếu cha muốn biết rốt cuộc con định làm gì, cha hoàn toàn có thể gọi điện thoại hỏi con, không cần phải theo dõi con!
Chu Hồng Sâm không ngờ Diệp Lăng Phi lại nói thẳng thừng như vậy. Ông ta rít một hơi thuốc, không trả lời ngay, chỉ liếc nhìn Diệp Lăng Phi rồi bỗng nhiên cười nói:
– Tiểu Diệp, cha nghĩ chuyện này có chút hiểu lầm, cha không hề theo dõi con!
Chu Hồng Sâm hạ quyết tâm sẽ không thừa nhận mình đã theo dõi Diệp Lăng Phi. Ai biết Diệp Lăng Phi có nghĩ tới rằng sở dĩ ông ta theo dõi Diệp Lăng Phi là để làm rõ hành động của hắn? Thật đúng dịp, ông ta đã nhìn thấy Diệp Lăng Phi và Vu Chấn gặp nhau, đây là một tin tức rất quan trọng. Chu Hồng Sâm biết rõ chuyện trước kia giữa Vu Chấn và Tưởng Khải Lâm. Bây giờ Tưởng Khải Lâm có thể nói là minh hữu của ông ta, nên ông ta không hi vọng Tưởng Khải Lâm bị hạ bệ. Chu Hồng Sâm cũng hiểu được, muốn có thành tựu trên chính trường thì tất nhiên phải có minh hữu. Mà ông ta lựa chọn Tưởng gia hoàn toàn là vì coi trọng thế lực cực lớn của Tưởng gia trong chính đàn Trung Quốc. Chu Hồng Sâm làm vậy là đang đánh bạc, đánh bạc tiền đồ chính trị của ông ta. Lần trước sau khi Chu Hồng Sâm nghe Tưởng Khải Lâm nói chuyện về con rể mình xong, trong lòng ông ta cứ suy nghĩ về quan hệ giữa mình và Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi cưới hai vợ khiến lý lịch của ông ta có tỳ vết. Nếu muốn leo cao hơn trên chính trường thì lý lịch phải tuyệt đối sạch đẹp. Đây cũng là lý do quan trọng nhất khiến cho thái độ của Chu Hồng Sâm bây giờ lại kiên quyết như vậy. Chu Hồng Sâm ý thức được, cho dù Diệp Lăng Phi có rất nhiều quan hệ ở trong nước, nhưng đó không thể là trợ lực để ông ta thuận buồm xuôi gió trên con đường làm quan, bởi vì trong lý lịch của Diệp Lăng Phi có quá nhiều điểm trừ. Diệp Lăng Phi đương nhiên không nghĩ thấu điểm này. Tuy hắn có thể nhìn ra Chu Hồng Sâm đã thay đổi không ít, nhưng hắn không thể lý giải được lý do thực sự khiến Chu Hồng Sâm thay đổi, nhất là nguyên nhân vì sao Chu Hồng Sâm lại cắt đứt mối quan hệ với người con rể có thế lực như hắn. Đây là chuyện liên quan đến chính trị, không thể dùng những suy nghĩ thường ngày để cân nhắc mà có thể hiểu ra được. Diệp Lăng Phi không rõ, hắn không phải là người trong chốn quan trường, tất nhiên không biết nhiều chuyện trong đó. Diệp Lăng Phi thấy Chu Hồng Sâm phủ nhận, hắn không hỏi tiếp nữa. Nếu Chu Hồng Sâm đã muốn phủ nhận, cho dù Diệp Lăng Phi có truy vấn thế nào cũng không đạt được kết quả gì. Nếu đã vậy, chi bằng không hỏi nữa thì tốt hơn.
—[ Thiên Lôi Trúc . com ]— Dịch truyện bằng AI