Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Chu Hồng Sâm im lặng. Có lẽ trong lòng ông ta đã biết mình không còn đường lùi, hoặc cũng có thể ông ta đã chọn được con đường riêng cho mình rồi. Diệp Lăng Phi thở dài, hắn hiểu rằng Chu Hồng Sâm đã cắt đứt quan hệ với mình. Sau này, hắn nên đối mặt với Chu Hồng Sâm thế nào đây? Diệp Lăng Phi không muốn nói chuyện này cho Chu Hân Mính biết, ít nhất là không nói với cô vào lúc này. Hắn coi như chưa có chuyện gì, cất bước đi vào trong bệnh viện.
Chu Hân Mính sắp đến ngày sinh rồi, là sắp, còn cụ thể vào ngày nào thì không thể biết được, nhưng có thể khẳng định sẽ trong tuần này. Số lần Diệp Lăng Phi đến bệnh viện tất nhiên phải nhiều hơn. Vừa rồi những gì Chu Hồng Sâm nói có thể là không khách khí, nhưng ông ta nói không sai. Với tư cách là chồng của Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi đã không thể hiện được sự quan tâm cần có. Diệp Lăng Phi có thể viện cớ bao biện cho mình, nhưng trái tim hắn mách bảo rằng Chu Hồng Sâm nói không sai chút nào. Hắn cần quan tâm và ở bên Chu Hân Mính nhiều hơn. Diệp Lăng Phi đã hạ quyết tâm sẽ dành nhiều thời gian hơn để chăm sóc và động viên Chu Hân Mính.
Một khi đứa bé ra đời, sẽ có rất nhiều chuyện phải lo lắng. Diệp Lăng Phi đã bắt tay vào chuẩn bị từ lâu rồi, đầu tiên là phòng cho đứa nhỏ. Diệp Lăng Phi đã biến một căn phòng trong biệt thự ở Nam Sơn thành phòng dành cho trẻ em. Gần đây, biệt thự Nam Sơn không có người ở, giờ đây, Diệp Lăng Phi muốn biến nó thành nơi ở tương lai của Chu Hân Mính, có thể thiết kế thành nhà trẻ. Đương nhiên, nếu Chu Hân Mính không muốn ở tại biệt thự Nam Sơn, cô cũng có thể sống ở tiểu khu Dương Quang. Tóm lại, những chuyện này đều chiều theo ý Chu Hân Mính.
Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính trò chuyện một lúc lâu. Từ sau khi Chu Hân Mính mang thai, tính tình cô đã thay đổi rất nhiều, trở nên ôn hòa và dịu dàng hơn. Diệp Lăng Phi không nói với Chu Hân Mính về chuyện của Chu Hồng Sâm. Diệp Lăng Phi cho rằng, không đề cập tới chuyện của Chu Hồng Sâm thì tốt hơn, tránh ảnh hưởng đến tâm tình của Chu Hân Mính. Hôm nay Diệp Lăng Phi đã hẹn gặp Mộ Văn rồi. Mộ Văn muốn gặp Diệp Lăng Phi vào buổi sáng, nhưng hắn đã dời cuộc hẹn sang buổi chiều, vì Diệp Lăng Phi muốn dành cả buổi sáng ở bên Chu Hân Mính.
Mẹ của Chu Hân Mính và Chu Tiểu Linh cũng ở đây. Cô bé Chu Tiểu Linh này rất lanh lợi, chỉ cần nhìn ánh mắt của Chu Hân Mính, Chu Tiểu Linh đã đoán được Chu Hân Mính muốn cái gì rồi, nhanh chóng mang thứ cô muốn đến cho cô. Ngay cả Diệp Lăng Phi cũng rất yêu thích cô bé này. Thời buổi bây giờ, ai mà không thích những người khôn khéo, không cần mất quá nhiều thời gian để giải thích? Bây giờ Diệp Lăng Phi mới hiểu được tại sao Chu Hồng Sâm dám đưa Chu Tiểu Linh về nhà, hơn nữa Chu Hồng Sâm còn nói Chu Tiểu Linh là con gái của một người bạn. Chu Hân Mính và mẹ cô không nghi ngờ gì. Dù mẹ của Chu Hân Mính cũng có những suy đoán riêng, nhưng khi thấy một cô bé nhu thuận như Chu Tiểu Linh, bà không khỏi yêu thích. Hơn nữa, Chu Hồng Sâm đã cho mẹ của Chu Hân Mính không ít tiền, trải qua những chuyện như vậy, ngược lại đã bịt miệng bà, khiến bà cũng bắt đầu giả bộ hồ đồ.
Diệp Lăng Phi đi đến chỗ bồn hoa bên ngoài tòa nhà, tay cầm một điếu thuốc. Sau khi châm thuốc, Diệp Lăng Phi hút một hơi. Chu Tiểu Linh đi theo Diệp Lăng Phi ra ngoài tòa nhà. Diệp Lăng Phi nghe thấy tiếng bước chân, quay người lại, thấy Chu Tiểu Linh đã đứng sau lưng hắn rồi.
Diệp Lăng Phi cười cười, nói:
- Tiểu Linh, em cũng muốn hút thuốc à?
Chu Tiểu Linh lắc đầu, cô khom người, nhặt cái chai nhựa đã uống hết ở trên mặt đất, đi vài chục bước vứt vào trong thùng rác. Sau đó, Chu Tiểu Linh quay trở lại, đứng ở trước mặt Diệp Lăng Phi, nói:
- Em không thích cuộc sống trên thành phố, em muốn về nhà, em thích cuộc sống ở nông thôn cơ!
Diệp Lăng Phi liếc nhìn Chu Tiểu Linh, nhẹ nhàng nói:
- Tiểu Linh, em còn chưa kể với anh về chuyện trong nhà em. Thế nào, có muốn kể với anh không?
- Chuyện nhà em ư?
Chu Tiểu Linh nghe Diệp Lăng Phi hỏi chuyện nhà cô, cô bé mở miệng, trên mặt tỏ vẻ khó xử, dường như trong lòng đang do dự không biết có nên nói hay không. Thấy Chu Tiểu Linh như vậy, Diệp Lăng Phi liền nói:
- Tiểu Linh, anh không ép em phải nói. Nếu em cảm thấy không tiện nói thì thôi, đừng nói gì cả, không sao đâu!
Chu Tiểu Linh nghiêng mặt đi, không cho Diệp Lăng Phi nhìn thấy mặt cô. Diệp Lăng Phi bước tới, thấy những giọt nước mắt đang chảy ra từ khóe mắt Chu Tiểu Linh, lăn dài trên gò má rồi từng giọt rơi xuống đất. Chu Tiểu Linh không trang điểm, nếu không thì mặt cô đã biến thành gấu trúc rồi. Diệp Lăng Phi cũng không định làm gì, chỉ là tiện miệng hỏi chuyện gia đình Chu Tiểu Linh. Không ngờ cô bé lại bật khóc. Từ đó có thể thấy, gia đình Chu Tiểu Linh chắc chắn không hề vui vẻ, hoặc có thể nói, cuộc sống trước kia của cô rất bi thảm. Trong lòng Diệp Lăng Phi không biết có nên hỏi tiếp hay không. Trong khi Diệp Lăng Phi còn đang chần chừ, chợt nghe thấy Chu Tiểu Linh chậm rãi nói:
- Cha ruột của em chính là bác Chu!
Chu Tiểu Linh vừa nói ra câu này, cô lập tức nhào vào trong lòng Diệp Lăng Phi khóc nức nở. Chu Tiểu Linh khóc khiến không ít ánh mắt hướng sang bên này, rất nhiều người đều tưởng là Diệp Lăng Phi làm cô bé đó khóc. Bảo Diệp Lăng Phi đi chém giết, hoặc nói những lời ngon tiếng ngọt thì được, nhưng hắn lại không biết an ủi người khác thế nào, nhất là một cô bé như Chu Tiểu Linh. Diệp Lăng Phi đã sớm đoán được cha của Chu Tiểu Linh chính là Chu Hồng Sâm, bởi vậy, khi nghe cô bé nói ra chuyện này, hắn không hề bất ngờ. Chỉ là, Diệp Lăng Phi không ngờ Chu Tiểu Linh lại khóc thương tâm đến vậy. Nếu không dỗ dành, Chu Tiểu Linh sẽ tiếp tục khóc, thu hút sự chú ý của nhiều người hơn. Hắn không muốn bị người khác nhìn như thể hắn đã bắt nạt làm Chu Tiểu Linh khóc.
- Tiểu Linh, đừng khóc nữa. Em mà khóc nữa người ta lại tưởng là anh làm em khóc đấy!
Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ nhẹ hai cái lên vai Chu Tiểu Linh. Cô bé không phản ứng gì, vẫn tiếp tục khóc, chỉ có điều tiếng thút thít nỉ non đã nhỏ đi. Thấy vậy, Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy hài lòng, xem ra cô bé này vẫn chịu nghe lời mình. Diệp Lăng Phi khuyên bảo thêm mấy câu, Chu Tiểu Linh mới ngừng khóc. Cô bé đưa tay lau nước mắt dính trên mặt. Diệp Lăng Phi mò mẫm cả buổi mới nhớ ra mình không mang khăn tay. Trái lại, Chu Tiểu Linh lại lấy khăn của mình ra, lau nước mắt. Mắt cô bé đỏ hoe, nhìn Diệp Lăng Phi và nói:
- Diệp đại ca, có phải là anh đã đoán được chuyện này rồi không?
- Chuyện này...!
Diệp Lăng Phi do dự, hắn không biết là mình có nên nói thật với Chu Tiểu Linh không. Diệp Lăng Phi thấy, Chu Tiểu Linh chỉ là một cô bé chưa trưởng thành, nhưng cách nói chuyện của cô bé lại giống hệt người lớn. Diệp Lăng Phi không chắc mình phải trả lời thế nào cho đúng, hắn lo nếu mình nói câu nào đó không tốt, Chu Tiểu Linh sẽ lại nức nở tiếp. Chu Tiểu Linh không chờ Diệp Lăng Phi nói, trái lại cô bé còn mở lời trước. Chu Tiểu Linh kể với Diệp Lăng Phi về mẹ của cô, mãi cho đến lúc này, Diệp Lăng Phi mới hiểu được rốt cuộc Chu Tiểu Linh đã phải trải qua những chuyện gì.
Trong quá khứ, Chu Hồng Sâm cũng từng ngoại tình. Hai người không cân nhắc đến hậu quả, càng không nghĩ đến chuyện những gì họ làm có thể ảnh hưởng đến đối phương, vì thế đã phát sinh quan hệ. Lúc đó, Chu Hồng Sâm mới chỉ là một nhân viên chính phủ bình thường. Hai mẹ con Chu Hân Mính còn chưa dọn tới ở cùng ông ta tại thành phố. Trong khoảng thời gian cô đơn đó, Chu Hồng Sâm đã ngoại tình. Nhưng nếu chỉ phát sinh quan hệ thôi thì không có chuyện gì quá to tát. Đâu ngờ mẹ của Chu Tiểu Linh lại có thai, đứa bé đó chính là Chu Tiểu Linh. Lúc đó Chu Hồng Sâm rất lo lắng, ông ta muốn bà phá thai, nhưng mẹ của Chu Tiểu Linh lại không chịu làm như vậy. Vì không muốn ảnh hưởng đến con đường làm quan của mình, Chu Hồng Sâm đã làm ra một quyết định, quyết định đoạn tuyệt quan hệ giữa hai người. Chu Hồng Sâm làm như vậy là vì muốn thông qua phương thức này để triệt để chấm dứt chuyện không hay với mình. Phải biết rằng, một nhân viên nhà nước đã kết hôn mà còn có con ngoài giá thú, một khi chuyện đó bị bại lộ sẽ ảnh hưởng rất lớn đến con đường làm quan của ông ta. Chu Hồng Sâm không muốn trong hồ sơ của mình có một chút tỳ vết nào cả.
Thoáng cái đã gần hai mươi năm trôi qua. Trong hai mươi năm đó, Chu Hồng Sâm thật sự đã chăm sóc hai mẹ con cô rất nhiều. Ông ta cũng từng khuyên bảo mẹ của Chu Tiểu Linh tìm một người đàn ông thích hợp để kết hôn, nhưng mẹ của Chu Tiểu Linh cảm thấy những người đàn ông khác không tốt như Chu Hồng Sâm. Cứ kéo dài như vậy, cho tới khi bà lâm bệnh qua đời.
❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch cộng đồng