Diệp Lăng Phi nghe Mộ Văn nói cô nghi ngờ Thái Tiểu Ngọc là bạn hồi bé của mình, hắn liền thốt lên một tiếng kinh ngạc. Diệp Lăng Phi thật sự không nghĩ đến chuyện đó. Hắn không phải thần, không thể nào biết rõ tất cả mọi chuyện, nhưng Diệp Lăng Phi lại biết ít nhiều về Mộ Văn. Hắn biết rõ từ nhỏ Mộ Văn đã tiếp nhận huấn luyện, và trước đó, cô từng sống trong cô nhi viện. Khi Diệp Lăng Phi nghe Mộ Văn nhắc đến chuyện Thái Tiểu Ngọc cũng có thể là một đứa trẻ mồ côi, hắn nhìn Mộ Văn, hỏi:
- Mộ Văn, cô có dám chắc không?
Mộ Văn lắc đầu đáp:
- Tôi chỉ nghi ngờ như vậy thôi, vẫn chưa thể khẳng định được!
Nói đến đây, Mộ Văn bổ sung:
- Nhưng tôi đã điều tra về thân phận của Thái Tiểu Ngọc và phát hiện cô ấy cũng là một đứa trẻ mồ côi, không phải con gái ruột của Thái Duyệt. Vì thế, tôi mới cho rằng có thể Thái Tiểu Ngọc cũng giống như tôi, đều là trẻ mồ côi ở trong cô nhi viện đó. Tôi nhớ là ở cô nhi viện của chúng tôi, ngoài tôi và Thiên Dương ra, còn có hai đứa trẻ mồ côi khác. Tôi đã quên mất tên của họ rồi, tôi chỉ nhớ là tôi luôn gọi họ là Tiểu Tam, Tiểu Cửu...!
Mộ Văn lâm vào trầm tư, cô nhớ lại những chuyện trong quá khứ, và càng nhớ tới Mộ Thiên Dương – người đàn ông cô vốn tưởng rằng mình có thể vĩnh viễn chôn sâu ở tận đáy lòng. Mộ Thiên Dương từng là một trong những đặc công tốt nhất, với tên hiệu Liệp Ưng. Mộ Văn và Mộ Thiên Dương lâu ngày nảy sinh tình cảm, từ đó trở thành người yêu. Nhưng Mộ Thiên Dương lại hy sinh trong một lần hành động. Ít nhất là trong lòng Mộ Văn, Mộ Thiên Dương bị Satan hại chết. Tuy nhiên, sau đó Mộ Văn lại biết được chuyện này không liên quan gì đến Diệp Lăng Phi, khiến cô có cách nhìn mới về hắn. Đó đều là chuyện về sau. Tóm lại, Mộ Văn nhớ tới chuyện khi cô còn nhỏ, cô nhắc đến Thái Tiểu Ngọc, có thể chính là cô bé tên Tiểu Tam năm đó. Diệp Lăng Phi nghe Mộ Văn nói xong, hắn lắc đầu đáp:
- Mộ Văn, những điều này chỉ là suy đoán của cô. Cô không có chứng cứ, sao cô có thể chứng minh Thái Tiểu Ngọc chính là cô bé Tiểu Tam năm xưa chứ? Nếu Thái Tiểu Ngọc không nhận cô thì sao? Chẳng lẽ cô sẽ ép cô ấy phải quen cô? Mộ Văn, chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi. Cô cũng không còn là Mộ Văn ngày xưa nữa rồi. Thân phận của cô bây giờ là một đặc công!
- Những chuyện này tất nhiên tôi hiểu. Cho dù anh không nói với tôi, lúc nào tôi cũng tự nhắc nhở chính mình!
Mộ Văn nói:
- Nhưng mà, Diệp Lăng Phi này, có thể anh không nghĩ đến, sở dĩ tôi muốn xác nhận thân phận của Thái Tiểu Ngọc không phải vì tôi còn lưu luyến cuộc sống khi còn nhỏ. Đó đã là chuyện quá khứ lâu rồi. Đúng như anh nói, tôi không phải là cô bé lúc trước nữa. Bây giờ tôi là một nữ đặc công, tôi sẽ hiến dâng tính mạng mình cho vinh quang của quốc gia. Tôi điều tra Thái Tiểu Ngọc là vì muốn tìm được điểm đột phá từ cô ấy. Tôi nghi ngờ Thái Duyệt đang sai sử Thái Tiểu Ngọc thực hiện giao dịch cổ vật bất hợp pháp. Thân phận thực sự của Thái Tiểu Ngọc là một thợ săn đồ cổ, cô ta tìm kiếm cổ vật ở khắp mọi nơi trên đất nước, trong đó còn có cả nghề trộm mộ nữa!
- Chuyện đó sao có thể?
Diệp Lăng Phi nghe Mộ Văn nói vậy, trái lại hắn hít vào một hơi khí lạnh, nói:
- Một cô bé xinh đẹp vậy mà lại đi trộm mộ? Chuyện này sao có thể để một cô bé đi làm chứ? Hơn nữa mồ mả là để an táng người chết, một cô bé như vậy thế mà lại làm cho người chết không nhắm mắt. Chẳng trách lúc trước nhìn thấy cô ấy tôi đã cảm thấy cô bé đó không đơn giản. Không ngờ tôi lại đoán đúng, cô bé đó hóa ra còn...!
Diệp Lăng Phi còn chưa nói hết, đã bị Mộ Văn ngắt lời:
- Diệp Lăng Phi, tôi hy vọng anh không nên đoán lung tung. Tôi chỉ nói đây là những gì tôi nghi ngờ. Tôi còn chưa có chứng cứ để có thể chứng minh Thái Tiểu Ngọc là một thợ săn đồ cổ!
- Bởi vì cô là đặc công, cho nên tôi tin những gì cô nói!
Diệp Lăng Phi đưa ly cà phê lên miệng nhấp một ngụm, sau đó hắn đặt ly cà phê xuống, nhàn nhã cầm thìa khuấy cà phê. Diệp Lăng Phi hoàn toàn không cần phải khuấy cà phê nữa. Động tác này của hắn chính là để Mộ Văn xem. Mộ Văn thấy vậy, không nhịn được nói:
- Diệp Lăng Phi, rốt cuộc thì anh muốn nói điều gì? Chẳng lẽ anh không thể nói thẳng ra, nhất định phải chơi trò đánh đố với tôi sao?
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Mộ Văn, tôi cảm thấy rất kỳ lạ tại sao cô lại nói như vậy. Vừa rồi tôi chỉ nói là tôi tin những gì cô nói, cũng không nói gì khác cả, nhưng cô lại bảo tôi đánh đố cô, đúng là vu oan cho tôi mà. Mộ Văn, cô không thể nghi oan cho tôi như vậy!
- Tôi nghi oan cho anh?
Mộ Văn vừa nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô liền chu môi, có vẻ rất bất mãn, nói:
- Diệp Lăng Phi, người khác không biết anh, chẳng lẽ tôi lại không biết anh sao?
Diệp Lăng Phi nghe Mộ Văn nói vậy, hắn vẫn nhàn nhã khuấy ly cà phê, ánh mắt toát lên vẻ đùa giỡn, hắn hỏi:
- Chẳng lẽ cô thật sự hiểu rõ tôi? Vậy tôi hỏi, cô nghĩ bộ phận nào trên người tôi gợi cảm nhất?
- Miệng của anh!
Mộ Văn không cần suy nghĩ, lập tức trả lời:
- Bởi vì anh chỉ dựa vào tài ăn nói khéo léo của mình để dụ dỗ bà xã anh bây giờ. Căn cứ theo những gì tôi được biết, năm đó anh và bà xã anh có thể nói là khắc khẩu như nước với lửa. Lúc đó có một vị lãnh đạo cấp cao đã làm mai cho hai người, để hai người sống thử với nhau. Nhưng chắc hai người không thể ngờ, đến cuối cùng hai người lại thành vợ chồng thật!
“Bốp, bốp!”, Diệp Lăng Phi vỗ tay hai cái thật kêu, nói:
- Mộ Văn, thật là bất ngờ. Tôi không ngờ cô lại tốn nhiều công sức điều tra tôi như vậy, ngay cả những chuyện này cô cũng điều tra được. Không sai, lúc đó quả thật tôi và Tình Đình đều không thích đối phương. Nhưng cuối cùng, chúng tôi phát hiện ra ưu điểm của người kia, kết quả là thích nhau thôi. Chỉ có điều, Mộ Văn này, cô điều tra những chuyện đó thì có liên quan đến công việc của cô không? Tôi không thấy cô cần thiết phải điều tra rõ các chi tiết về tôi!
- Đó thuần túy là sở thích cá nhân của tôi thôi!
Mộ Văn cười, dường như vì đã trêu chọc được Diệp Lăng Phi mà dương dương đắc ý. Diệp Lăng Phi lắc đầu nói:
- Chuyện này thì có gì mà phải đắc ý chứ? Tôi chỉ là một người đàn ông bình thường, chưa từng làm qua những chuyện kinh thiên động địa, cũng không đáng để cô nhớ kỹ các ưu điểm như vậy. Tôi nghĩ nếu cô có thời gian để điều tra tôi, chi bằng dành số thời gian đó để điều tra về cô bạn hồi bé của mình đi!
- Tôi đang điều tra, đó cũng là nguyên nhân vì sao tôi muốn gặp anh!
Mộ Văn thu lại vẻ đùa cợt, nghiêm trang nói:
- Diệp Lăng Phi, bây giờ tôi cần sự giúp đỡ của anh. Có lẽ anh đã biết rõ thân phận của tôi, với tư cách một đặc công, tôi có quyền...!
Mộ Văn còn chưa nói hết câu, đã bị Diệp Lăng Phi ngắt lời. Chỉ thấy Diệp Lăng Phi cố nhịn cười, nói:
- Được rồi, được rồi, Mộ Văn à, cô đừng làm bộ làm tịch kiểu này với tôi, tôi không sợ đâu!
- Vậy thì tôi sẽ lấy thân phận là bạn anh thì tốt hơn!
Trên mặt Mộ Văn lại hiện lên nụ cười. Nét biểu cảm trên mặt cô ta thay đổi cực nhanh, ngay cả những diễn viên chuyên nghiệp có lẽ cũng phải tự thẹn không bằng. Mộ Văn không đi đóng phim, quả đúng là lãng phí. Diệp Lăng Phi nói:
- Đừng, Mộ Văn, chúng ta chưa thể gọi là bạn. Tối đa chỉ coi như quen biết mà thôi. Tôi không muốn kết bạn với một đặc công, ai biết được người bạn làm đặc công của tôi có giết chết tôi không. Chuyện bạn bè là không có khả năng!
- Tôi thừa nhận anh nói không sai!
Mộ Văn không hề có ý che giấu, trái lại cô ta cười nói:
- Chỉ có điều, hiện giờ tôi còn chưa nhận được mệnh lệnh về chuyện này. Cho nên, anh cứ việc yên tâm, tạm thời anh vẫn an toàn!
- Tạm thời không có nghĩa là vĩnh viễn. Tính tôi luôn rất cẩn thận!
Diệp Lăng Phi cầm lấy ly cà phê, uống hết số cà phê còn lại ở trong ly, sau đó lau miệng, nói với Mộ Văn:
- Tôi luôn luôn cẩn thận từng li từng tí, chỉ sợ mình gặp phải nguy hiểm. Nguyên tắc làm việc của tôi là cố gắng dập tắt hoàn toàn nguy hiểm từ trong trứng nước, không để cho nó có cơ hội ngóc đầu lên. Vì thế, tôi quyết định không kết bạn với một đặc công như cô!
- Vậy thì làm tình nhân cũng được!
Mộ Văn nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, không những không tức giận, trái lại cô tỏ vẻ rất nhẹ nhàng, nói:
- Tôi không ngại làm tình nhân của anh. Chẳng phải anh vừa mới hỏi tôi, bộ phận nào trên cơ thể anh gợi cảm nhất sao? Tôi nghĩ chỉ khi nào làm tình nhân của anh thì tôi mới có thể trả lời được vấn đề này. Diệp Lăng Phi, chẳng lẽ vừa nãy anh đã ám chỉ với tôi sao?