Khi Diệp Lăng Phi về đến biệt thự, Bạch Tình Đình vẫn chưa về nhà. Cô Ngô thấy bộ dạng Diệp Lăng Phi khi trở về khiến cô giật mình, nhìn thấy Diệp Lăng Phi cả người đầy tro bụi, quần áo rách bươm tả tơi, thoạt nhìn cứ ngỡ Diệp Lăng Phi vừa chui từ vũng bùn lên.
Diệp Lăng Phi không giải thích chi tiết với Cô Ngô, chỉ nói qua loa rằng xe bị hỏng, anh chui vào gầm sửa nên mới ra nông nỗi đó. Cô Ngô không phải người hay tò mò, nếu Diệp Lăng Phi không muốn nói, cô Ngô cũng không hỏi nhiều.
Diệp Lăng Phi trước tiên thay bộ quần áo bẩn ra, bộ quần áo bẩn này không thể mặc lại được nữa. Trong khi Bạch Tình Đình còn chưa về, Diệp Lăng Phi đi tới phòng tắm, tắm nước lạnh một cái.
Hắn vừa mới từ trong phòng tắm đi ra, vừa hay gặp Bạch Tình Đình ở hành lang, cô ấy trông rất mệt mỏi.
- Lão bà, mới về đấy à, anh tắm xong rồi, nếu em về sớm một chút, chúng ta có thể cùng nhau tắm uyên ương rồi.
Diệp Lăng Phi cầm một chiếc khăn lông màu trắng lau mái tóc còn ẩm, áo ngủ mở ra, lộ ra cơ ngực săn chắc màu đồng của Diệp Lăng Phi.
Bạch Tình Đình cầm theo túi xách, vẻ mặt mệt mỏi, thờ ơ nói:
- Tôi có chút mệt mỏi, không ăn cơm tối.
Vừa nói vừa mở cửa phòng ngủ, đi vào.
Việc Bạch Tình Đình không đấu võ mồm lại khiến Diệp Lăng Phi bất ngờ. Dù mối quan hệ của hai người đã thân thiết hơn nhiều, nhưng với tính cách của Bạch Tình Đình trước đây, câu khiêu khích này của Diệp Lăng Phi chắc chắn đã bị cô ấy phản bác ngay lập tức. Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình đóng cửa phòng, cũng không còn hứng thú nữa, trở về phòng ngủ, thay bộ áo ngủ rộng thùng thình bằng một bộ quần áo trắng thường ngày, rồi đi xuống dưới.
Cô Ngô đã dọn cơm xong xuôi, trên bàn cơm lớn bày ra ba món ăn, và một món canh.
- Đại tiểu thư nói cô ấy mệt mỏi nên không ăn cơm tối.
Cô Ngô nói rồi đặt bát đũa trước mặt Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi gật đầu nói:
- Cháu biết rồi.
Nói xong liền vùi đầu ăn cơm. Bình thường ngày nào cũng ăn cơm cùng Bạch Tình Đình, dù hai người thường xuyên đấu võ mồm nhưng mỗi lần Diệp Lăng Phi đều cảm thấy ăn ngon miệng hơn. Hôm nay không có Bạch Tình Đình, ngược lại, Diệp Lăng Phi lại thấy ăn cơm một mình chẳng mấy hứng thú. Ăn qua loa vài miếng, Diệp Lăng Phi đặt đũa xuống, tự mình vào bếp lấy một chiếc bát lớn, xới đầy một thìa cơm từ nồi cơm điện, lại gắp thêm vài miếng cánh gà, rồi bưng bát lên lầu.
Gõ cửa, Diệp Lăng Phi không nghe thấy tiếng Bạch Tình Đình. Hắn thử vặn tay nắm cửa, cửa mở ra. Diệp Lăng Phi nhìn vào trong, liền thấy Bạch Tình Đình đang nằm úp sấp trên giường, ngay cả giày cũng chưa cởi. Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng đi vào phòng ngủ Bạch Tình Đình, nhẹ nhàng đặt bát cơm lên bàn cạnh giường.
Hắn nhẹ nhàng vỗ bả vai Bạch Tình Đình, khẽ nói:
- Lão bà, ăn cơm đi.
- Tôi rất mệt, không ăn cơm.
Bạch Tình Đình nhắm mắt lại, nói khẽ.
- Không ăn cơm làm sao được, người là sắt, cơm là thép, không ăn cơm một bữa sẽ đói lả, chẳng làm được việc gì.
Diệp Lăng Phi ngồi lên giường, mặc kệ Bạch Tình Đình có đồng ý hay không, mạnh mẽ ôm lấy cô, đặt lên đùi mình, giống như ôm một đứa trẻ vậy. Một tay đỡ lưng Bạch Tình Đình, một tay cầm thìa xúc một thìa cơm.
- Anh buông tôi ra.
Bạch Tình Đình đỏ mặt lên, giận dỗi nói:
- Tôi không đói bụng. Không ăn cơm.
- Sao lại thế được, chẳng lẽ em không đói bụng thật sao? Nếu em không ăn cơm, sáng mai sẽ đói đến hoa mắt chóng mặt, không đi làm được đâu.
Diệp Lăng Phi giống như dỗ trẻ con, đưa thìa cơm đến bên miệng Bạch Tình Đình, dụ dỗ:
- Nào, há miệng ra, ngoan, ăn một thìa cơm này.
- Không ăn.
Bạch Tình Đình quả thật như một đứa bé, tính tình ngang ngược, đẩy tay Diệp Lăng Phi ra, cơm trong thìa vương vãi trên ga trải giường trắng tinh.
Diệp Lăng Phi sắc mặt trầm hẳn xuống, dùng giọng điệu như dạy dỗ trẻ con nói:
- Lão bà, nếu em làm như vậy anh sẽ giận đấy, không ăn cơm thì thôi lại còn làm mình làm mẩy như trẻ con vậy.
Vừa nói, Diệp Lăng Phi vừa ôm lấy eo Bạch Tình Đình, xoay cô lại, giơ tay lên đánh một cái vào mông cô.
Bốp một tiếng, khiến Bạch Tình Đình mặt đỏ bừng. Con gái sợ nhất là bị đàn ông chạm vào mông, đó là chỗ không thể tùy tiện để đàn ông chạm vào được.
- Tên khốn, anh làm gì vậy?
Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi ôm chặt, không giãy ra nổi, trên khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng hiện lên một tia tức giận.
- Ai bảo em không ăn cơm, em là lão bà của anh, anh cũng không thể để em không khỏe được.
Diệp Lăng Phi nghiêm trang nói:
- Vì tương lai của chúng ta, anh nghiêm túc yêu cầu em chuyện này. Sau này chúng ta sẽ lập ra gia pháp, hễ vi phạm sẽ bị phạt đánh mông. Bây giờ em ăn cơm hay là không ăn cơm?
- Không ăn, tôi không ăn.
Bạch Tình Đình cũng ngang bướng, cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng cong lên, hai nắm tay nhỏ bé dùng sức đánh vào lưng Diệp Lăng Phi.
- Không ăn phải không? Vậy anh sẽ không khách khí nữa.
Diệp Lăng Phi giơ tay lại đánh thêm một cái, chỉ nghe bốp một tiếng, cái mông cao vểnh của Bạch Tình Đình khẽ nhúc nhích.
- Tên khốn, mau dừng tay, anh là đồ đại khốn nạn.
Bạch Tình Đình vừa xấu hổ vừa giận, nhưng Diệp Lăng Phi ôm chặt khiến cô không tránh được, chỉ có thể mặc cho hắn đánh mông mình. Bạch Tình Đình tức đến mức giọng nói đã có vài phần nghẹn ngào.
Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình thực sự tức giận, không đánh mông cô nữa, ôm Bạch Tình Đình vào trong lòng, cười phá lên nói:
- Lão bà, tức giận sao?
- Anh là đồ khốn, dựa vào cái gì mà anh đánh tôi…
Bạch Tình Đình vành mắt đã đỏ lên, vốn định chất vấn Diệp Lăng Phi có biết nam nữ thụ thụ bất thân, có biết mông con gái không thể tùy tiện chạm vào không, nhưng từ ‘mông’ Bạch Tình Đình thế nào cũng không thể nói ra lời, chỉ có thể dùng sức đẩy cánh tay Diệp Lăng Phi đang ôm mình, muốn giãy khỏi lòng Diệp Lăng Phi, nhưng Diệp Lăng Phi sao có thể để cô dễ dàng giãy ra như vậy, chỉ hơi dùng sức, Bạch Tình Đình liền cảm thấy cánh tay Diệp Lăng Phi như gọng kìm siết chặt. Cô đẩy hai lần cũng không nhúc nhích chút nào, cô tức giận trừng mắt nhìn hắn.
Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình cong cong cái miệng nhỏ nhắn, liền cảm thấy cô gái nhỏ này thật là đáng yêu, hận không thể ngay bây giờ đè Bạch Tình Đình xuống mà trêu chọc một phen, nhưng cuối cùng vẫn đè nén ý nghĩ mê hoặc này xuống, cười nói:
- Lão bà, dù sao chúng ta cũng là vợ chồng, em còn có chỗ nào mà anh chưa chạm được sao?
- Ai là vợ chồng với anh, chúng ta còn chưa đăng ký, giờ chúng ta còn chưa kết hôn, anh đừng có mà nghĩ đến những chuyện linh tinh.
Bạch Tình Đình biết rõ nói những lời này với Diệp Lăng Phi cũng vô dụng, nhưng vẫn cố hết sức nhấn mạnh trước mặt hắn một lần. Diệp Lăng Phi cũng không tranh cãi vấn đề này với Bạch Tình Đình, dù sao những lời này của Bạch Tình Đình nhiều nhất cũng chỉ cho thấy thái độ của cô mà thôi. Còn việc mình có tuân thủ hay không lại là chuyện khác. Hắn lại cầm thìa xúc một miếng cơm, đưa tới miệng Bạch Tình Đình. Lần này Bạch Tình Đình nhu thuận hơn rất nhiều, cô sợ mình lại chọc giận Diệp Lăng Phi đánh mông mình tiếp, há đôi môi anh đào nhỏ nhắn ngậm miếng cơm vào miệng.
Nhìn đôi môi anh đào nhỏ nhắn của Bạch Tình Đình chuyển động, nhấm nuốt cơm, Diệp Lăng Phi lại xúc một thìa nữa. Nhưng Bạch Tình Đình đưa tay phải ra cầm lấy chiếc thìa, nói:
- Không cần anh xúc, tôi tự làm được.
Diệp Lăng Phi cười cười nói:
- Vậy em phải ăn nhiều một chút.
- Tên khốn, buông tôi ra, đừng có lợi dụng tôi.
Bạch Tình Đình nhoáng người, giãy khỏi lòng Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình tự mình ăn cơm nên cũng không ép buộc cô ngồi trong lòng mình nữa. Bạch Tình Đình ăn vài miếng rồi đặt thìa xuống, lẩm bẩm nói:
- Tốt lắm, tôi ăn no rồi.
Diệp Lăng Phi trong lòng hiểu mình không thể làm quá, cái này gọi là vật cực tất phản (cái gì quá cũng sẽ phản tác dụng). Tính tình Bạch Tình Đình cũng giống như trẻ con vậy, vừa phải hù dọa, lại vừa phải dỗ dành. Vì vậy, Diệp Lăng Phi cười cười nói:
- Nếu vậy, chúng ta xuống dưới xem TV đi, chỗ này để cô Ngô dọn dẹp một chút.
- Tôi không xem TV.
Bạch Tình Đình hiển nhiên vẫn còn giận Diệp Lăng Phi vừa rồi đánh mông mình, hờn dỗi nói:
- Muốn xem, anh tự xem đi.
Diệp Lăng Phi đứng dậy, cười phá lên nói:
- Lão bà, một người xem TV thì có ý nghĩa gì chứ, hai người chúng ta cùng xem mới gọi là lãng mạn.
Vừa nói chuyện, hắn đã đi đến trước mặt Bạch Tình Đình, ôm lấy cô, mặc kệ Bạch Tình Đình phản đối, bế cô xuống dưới.
Cô Ngô đang dọn dẹp bàn ăn dưới phòng khách, nhìn thấy Diệp Lăng Phi bế Bạch Tình Đình đi xuống, cô hiểu ý cười cười, dọn dẹp xong liền chuẩn bị về phòng ngủ, chợt nghe Diệp Lăng Phi nói:
- Cô Ngô, làm phiền cô dọn dẹp phòng của Bạch Tình Đình một chút, vừa nãy Bạch Tình Đình không cẩn thận làm rơi vãi cơm ra giường.
- Cô Ngô, đừng nghe tên khốn này nói lung tung, đều là hắn làm đấy.
Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi bế trong lòng, hai tay ôm cổ Diệp Lăng Phi, nghe Diệp Lăng Phi nói với cô Ngô là mình làm vãi cơm ra giường, vội vã giải thích cho bản thân. Cô Ngô không nói gì, chỉ gật đầu nói:
- Ừ, giờ tôi sẽ đi dọn dẹp.
Vừa nói, cô liền dừng công việc lại, rửa tay rồi đi lên tầng.
Diệp Lăng Phi đặt Bạch Tình Đình lên ghế sofa ở phòng khách, bật chiếc TV Plasma lớn, ngay sau đó hắn cũng ngồi vào ghế sofa. Bạch Tình Đình cởi giày, nằm cuộn tròn trên ghế sofa, uể oải xem TV.
Diệp Lăng Phi tùy tiện chọn một kênh, đúng là kênh tin tức của thành phố Vọng Hải. Diệp Lăng Phi vừa mới đặt mông xuống ghế sofa, Bạch Tình Đình dùng cái chân nhỏ trắng như tuyết, đá vào eo Diệp Lăng Phi, lẩm bẩm nói:
- Anh không biết lúc xem TV phải có đồ ăn vặt này nọ à, bộ dạng như vậy là có ý gì?
Diệp Lăng Phi đành phải đứng dậy, đi vào bếp lấy ra một đống đồ ăn vặt, rồi quay trở lại. Bạch Tình Đình cầm một túi khoai tây chiên, vừa ăn vừa bình luận:
- Phóng viên đài truyền hình này thật sự là nói bậy, Tập đoàn Đầu tư Vọng Hải vẫn còn là xí nghiệp nổi tiếng ai tin chứ, cũng chỉ có người dân thành phố tin tưởng thôi. Nếu ai thật sự mua cổ phiếu của Tập đoàn Đầu tư Vọng Hải, vậy thật sự chỉ có thể chết theo thôi.
Diệp Lăng Phi nhìn lại, thì ra TV đang phát tin tức có liên quan đến Tập đoàn Đầu tư Vọng Hải. Phóng viên kia đang giới thiệu Tập đoàn Đầu tư Vọng Hải hôm nay vừa mới phát hành một số cổ phiếu mới, cũng thông báo tin tức người dân thành phố mua cổ phiếu của Tập đoàn Đầu tư Vọng Hải. Diệp Lăng Phi nhíu mày, hắn cảm giác Tập đoàn Đầu tư Vọng Hải lúc này phát hành cổ phiếu mới đơn giản là muốn phá sản. Là một tập đoàn đầu tư, phát hành cổ phiếu quy mô lớn để huy động vốn đầu tư là không thể thiếu, nhưng vào lúc này lại phát hành cổ phiếu thì có vẻ bất bình thường. Phải biết rằng hiện tại đã gần hết năm, các công ty đều kết toán sổ sách, ngân hàng cũng truy thu các khoản nợ. Có thể nói, trừ bỏ thị trường chứng khoán có tác động bên ngoài, thật sự các phương diện đầu tư khác đều không có bất cứ cái gì có thể làm. Nếu như thật sự đầu tư ở thị trường chứng khoán quy mô lớn, như vậy chứng tỏ Tập đoàn Đầu tư Vọng Hải đang chuẩn bị một kế hoạch lớn, nếu không sẽ không phát hành cổ phiếu quy mô lớn như vậy. Diệp Lăng Phi thật sự không nghĩ ra ở thị trường chứng khoán Trung Quốc còn có cái gì đáng giá để vận dụng lượng cổ phiếu lớn như vậy nhằm huy động vốn đầu tư. Chẳng lẽ Tập đoàn Đầu tư Vọng Hải đang chuẩn bị đầu tư ở quốc tế sao?
Diệp Lăng Phi cũng không nghĩ nữa, dù sao việc này cũng không liên quan gì đến hắn. Diệp Lăng Phi chỉ cười hùa theo nói:
- Lão bà, quan tâm gì việc nó phát hành cổ phiếu, đó là chuyện của nó, chúng ta cứ xem TV của chúng ta đi.
Diệp Lăng Phi cầm điều khiển chuẩn bị chuyển kênh khác, thì Bạch Tình Đình chợt nói:
- Chờ chút.
Diệp Lăng Phi không đổi kênh nữa, hắn nghĩ mãi không hiểu Bạch Tình Đình muốn xem cái gì. Ánh mắt hắn rơi vào màn hình, liền nhìn thấy tin tức về vụ cháy.
- Nhanh như vậy đã lên TV rồi.
Diệp Lăng Phi nhìn nhìn, đây không phải vụ cháy tối nay ở KTV Hiện Đại khu Bắc Thành đó sao?
Trong màn hình TV, lửa lớn hừng hực thiêu đốt tòa nhà cũ KTV Hiện Đại, khói đặc cuồn cuộn bay ra từ cửa sổ. Hiện trường đã hỗn loạn thành một mớ, hơn mười chiếc xe chữa cháy đã đến hiện trường, hơn một trăm nhân viên phòng cháy chữa cháy đang dập lửa và cứu người.
Nữ phóng viên của đài truyền hình Vọng Hải cầm micro đưa tin tại hiện trường, ngay phía sau cô ấy là mấy thi thể được nhân viên cứu hỏa khiêng ra, trên các thi thể đều được phủ vải trắng.
- Đây là một trận hỏa hoạn lớn nhất trong thành phố ta từ trước đến nay, trước mắt số người thương vong vẫn chưa rõ.
Nữ phóng viên thông báo tiếp:
- Hiện tại có hơn một trăm nhân viên cứu hỏa tham gia dập lửa và cứu người, nhưng do thế lửa quá lớn nên nhân viên cứu hỏa không thể đến gần những người đang mắc kẹt.
Nữ phóng viên hướng về phía cửa sổ tầng 4 nói:
- Hơn mười phút trước, mấy người mắc kẹt đã nhảy xuống, hiện tại đã được đưa đến bệnh viện….
- Lửa thật là lớn, không biết lại có bao nhiêu người chết nữa đây.
Bạch Tình Đình thở dài,
- Nếu ai vận xui, trùng hợp ở đây chơi đùa, vậy nhất định chết chắc rồi.
“Tôi ở chỗ này chơi, nhưng tôi cũng đâu có việc gì.” Diệp Lăng Phi thầm nghĩ trong lòng, nhưng hắn vẫn giả bộ đồng ý, gật đầu.
Bạch Tình Đình ra hiệu Diệp Lăng Phi đổi kênh khác, cô không muốn xem nữa. Diệp Lăng Phi đổi sang kênh giải trí, cùng Bạch Tình Đình xem chương trình giải trí.
Lúc bắt đầu Bạch Tình Đình còn nói vài câu, cuối cùng cô ấy một câu cũng không nói. Diệp Lăng Phi quay đầu lại thì thấy Bạch Tình Đình đã ngủ thiếp đi. Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình mệt mỏi như vậy, không đành lòng bắt cô xem cùng nữa. Hắn nhẹ nhàng ôm lấy Bạch Tình Đình, bế cô lên phòng ngủ.
Cô Ngô đã dọn dẹp xong phòng ngủ, vừa thay một tấm ga sạch sẽ. Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng đặt Bạch Tình Đình xuống giường, cẩn thận đắp chăn cho cô. Nhìn đôi môi nhỏ nhắn hồng hồng của Bạch Tình Đình, không nhịn được cúi người xuống, hôn một cái lên đôi môi nhỏ nhắn. Bạch Tình Đình mím môi nhỏ nhắn, quay người vào trong tiếp tục ngủ.
Diệp Lăng Phi cười cười, nhẹ nhàng đi ra ngoài, tắt đèn, rồi khẽ đóng cửa phòng lại.
Bạch Tình Đình nằm trên giường ngủ, hồn nhiên không biết mọi việc Diệp Lăng Phi đã làm.