Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1635: CHƯƠNG 1635: CÂU CHUYỆN NHẢM NHÍ!

Khi Bành Hiểu Lộ rời khỏi khách sạn, cô không nói gì với Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi không biết Bành Hiểu Lộ rời đi khi nào, hắn chỉ biết sáng nay sau khi ngủ dậy, định đi tìm Bành Hiểu Lộ thì mới phát hiện cô đã không còn trong phòng. Gọi điện thoại thì mới biết được, Bành Hiểu Lộ đã rời khỏi khách sạn, phải về Bắc Kinh rồi.

“Hiểu Lộ, chúng ta về rồi nói chuyện tiếp!”

Sau khi Diệp Lăng Phi thấy Bành Hiểu Lộ đã rời đi, hắn nhận ra Bành Hiểu Lộ hẳn cũng có suy nghĩ riêng. Chuyện tình cảm luôn phức tạp như vậy, cho dù là thánh nhân, gặp phải chuyện tình cảm cũng chỉ biết bó tay chịu trói. Quan thanh liêm cũng khó xử việc nhà, mà việc nhà người ta nói tới bao gồm cả chuyện tình cảm. Diệp Lăng Phi cũng muốn quay trở về thành phố Vọng Hải, chuyện ở bên Hồng Kông giao cho Dã Thú và Dã Lang xử lý là được. Dù sao thì những chuyện còn lại cũng không có gì khó khăn, Diệp Lăng Phi không cần lo lắng. Trước lúc Diệp Lăng Phi rời đi, Lương An An còn nhắc nhở Diệp Lăng Phi đừng quên chuyện hắn đã đáp ứng cô. Diệp Lăng Phi đương nhiên nhớ rõ chuyện hắn từng hứa với Lương An An, hắn cười nói:

“An An, em yên tâm đi, chuyện gì anh đã hứa thì nhất định sẽ thực hiện. Chờ khi nào em tốt nghiệp thì đến thành phố Vọng Hải nhé!”

...................

Gần tối Diệp Lăng Phi mới về đến thành phố Vọng Hải. Mấy ngày nay bôn ba lo liệu công việc, Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy có chút mệt mỏi. Người ta không thể cứ suốt ngày vùi đầu vào công việc, nếu cứ tiếp tục như vậy thì sẽ rất dễ kiệt sức. Trên đường về Vọng Hải, Diệp Lăng Phi ngủ gật, mãi cho đến khi gần đến thành phố Vọng Hải, hắn mới bị đánh thức. Diệp Lăng Phi đeo túi bước xuống, bầu trời thành phố Vọng Hải đã bắt đầu có những cơn mưa mùa thu. Đã là tháng tám rồi, thời tiết ở thành phố Vọng Hải bắt đầu trở nên xấu đi, trời rất hay mưa. Khí hậu bây giờ cũng không còn được như trước nữa, trong trí nhớ của Diệp Lăng Phi, thời tiết ngày xưa rất tốt, nhất là khi hắn còn bé, hắn còn có thể nhìn thấy bầu trời cao xanh thăm thẳm, buổi tối còn có thể nhìn thấy hàng ngàn ngôi sao trên bầu trời. Nhưng bây giờ, Diệp Lăng Phi chỉ có thể nhìn thấy ánh trăng mờ nhạt vào mỗi tối. Quá khứ dù sao cũng chỉ là quá khứ, chỉ sau mấy chục năm, khí hậu đã trở nên cực kỳ thất thường khắc nghiệt. Đây không phải là điều mà Diệp Lăng Phi muốn thấy, đương nhiên, Diệp Lăng Phi không phải thần, đối với tất cả những chuyện này, không phải hắn muốn là có thể thay đổi. Lúc Diệp Lăng Phi quay trở về không gọi điện thoại cho Bạch Tình Đình, hắn muốn tặng cho Bạch Tình Đình một điều bất ngờ nho nhỏ. Diệp Lăng Phi đi ra khỏi sân bay, tiện tay vẫy một chiếc xe taxi. Trời mưa càng lúc càng lớn, lại không có dấu hiệu sẽ tạnh. Bác tài xế taxi tuổi chừng bốn mươi, sau khi lái xe qua một đống xe đậu ở bên vệ đường, anh ta bực tức nói:

“Chỗ này chả có ai quản lý cả, xem những chiếc xe dù này đều đậu chờ khách ở đây, chúng tôi làm sao cạnh tranh nổi với đám xe vi phạm này chứ?”

Diệp Lăng Phi tay cầm điếu thuốc lá, sau khi nghe bác tài xế taxi phàn nàn như vậy, Diệp Lăng Phi cười nói:

“Vậy thì các anh có thể đi tố cáo, nếu như không được thì tổ chức đình công. Các anh chỉ cần làm rùm beng lên, cuối cùng sẽ có người ra mặt giải quyết!”

“Nói thì dễ lắm, nhưng làm được mới khó!”

Bác tài xế taxi kia thở dài, nói:

“Những chuyện như thế này ai dám làm người dẫn đầu chứ, nếu như làm người đứng mũi chịu sào chuyện như thế này thì chỉ rước họa vào thân thôi…!”

Anh ta còn muốn nói tiếp, nhưng lời đã ra đến bên miệng, lại nuốt xuống. Diệp Lăng Phi cũng không cảm thấy quá hứng thú với chuyện này, hắn chỉ muốn trò chuyện mấy câu với bác tài xế taxi để đỡ nhàm chán mà thôi, tâm trí Diệp Lăng Phi giờ đây đều hướng về gia đình. Diệp Lăng Phi ngồi trên xe taxi, cầm lấy điện thoại, gọi cho Bạch Tình Đình. Điện thoại của Bạch Tình Đình đổ chuông hồi lâu nhưng không ai nhấc máy. Diệp Lăng Phi để điện thoại xuống, trong lòng tự hỏi Bạch Tình Đình đang làm gì mà không nghe điện thoại. Chờ đến khi Diệp Lăng Phi về tới biệt thự, hắn mới biết được là Bạch Tình Đình đến bệnh viện chăm sóc cha cô. Sức khỏe của Bạch Cảnh Sùng không tốt, sáng hôm nay, Bạch Cảnh Sùng đột nhiên bất tỉnh nhân sự, được đưa vào bệnh viện, vì thế hôm nay Bạch Tình Đình ở bệnh viện suốt. Diệp Lăng Phi vừa nghe tin nhạc phụ của mình phải vào viện, hắn xoa thái dương, nói:

“Tôi phải đến bệnh viện một chuyến mới được, bố vợ bị ốm, tôi là con rể cũng phải đến thăm ông chứ!”

“Chắc là phu nhân cũng sắp về rồi ạ!”

Suzu Yamakawa lấy khăn ướt đưa cho Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi lau tay lau mặt xong, đưa khăn lại cho Suzu Yamakawa, hỏi tiếp:

“À, đúng rồi, Minako đã về chưa?”

“Chị Minako về rồi!”

Suzu Yamakawa nói,

“Chỉ có điều, tâm trạng của chị ấy không được tốt lắm!”

Diệp Lăng Phi thản nhiên nói với Suzu Yamakawa:

“Ai gặp phải chuyện như cô ấy cũng khó mà vui vẻ nổi. Mặc dù Minako không nói gì với tôi, nhưng tôi đoán được Minako về Nhật Bản để làm gì!”

Suzu Yamakawa há miệng định hỏi, nhưng cuối cùng lại thôi, chỉ nói:

“Tôi không hỏi thì tốt hơn, nếu như chị Minako muốn nói với tôi, tất nhiên chị ấy sẽ chủ động nói, tôi không cần phải hỏi nhiều!”

Suzu Yamakawa tỏ thái độ như vậy quả là không sai, cô không hiếu kỳ quá mức với chuyện này, có câu nói rất hay, tò mò hại thân, ý muốn nói là người ta không nên hiếu kỳ quá. Diệp Lăng Phi ngồi trong phòng khách, ngẫm nghĩ một lát, cho rằng mình cần đến bệnh viện thăm Bạch Cảnh Sùng. Vì vậy, Diệp Lăng Phi cầm lấy điện thoại, lại gọi cho Bạch Tình Đình lần nữa, lần này, rốt cuộc thì Bạch Tình Đình cũng nhận điện thoại.

“Tình Đình, em đang ở đâu vậy?”

Diệp Lăng Phi hỏi.

“Em đang ở bệnh viện!”

Giọng Bạch Tình Đình có vẻ mệt mỏi tiều tụy, cô nói:

“Sức khỏe của cha không tốt, bây giờ đang ở trong bệnh viện. Ông xã, bao giờ anh về, cha muốn gặp anh đấy!”

“Nhạc phụ muốn gặp anh à?”

Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói như vậy, hắn liền nói:

“Anh vừa mới về đến thành phố Vọng Hải, bây giờ anh đến bệnh viện đây!”

Diệp Lăng Phi không nói nhiều với Bạch Tình Đình, chỉ trò chuyện thêm mấy câu rồi bảo Bạch Tình Đình chờ hắn đến bệnh viện rồi nói tiếp. Diệp Lăng Phi dập máy, trong lòng còn đang suy nghĩ chuyện Bạch Cảnh Sùng muốn gặp mình. Chẳng lẽ Bạch Cảnh Sùng nhận ra ông không sống được bao lâu nữa, có chuyện gì muốn phó thác cho mình?

“Ặc ặc!”

Diệp Lăng Phi ho khan mấy tiếng, hắn không nên nghĩ thế, Bạch Cảnh Sùng chưa đến mức sắp lâm chung, chỉ là vì sức khỏe không tốt nên mới ngã bệnh mà thôi. Diệp Lăng Phi không nên nghĩ đến những chuyện xui xẻo như vậy, huống chi, bây giờ vợ hắn là Chu Hân Mính cũng sắp sinh con rồi, ở giai đoạn này, Diệp Lăng Phi càng không thể nghĩ đến những chuyện không hay như thế. Diệp Lăng Phi không nghỉ ngơi thêm chút nào, cầm lấy chìa khóa xe, đi ra khỏi biệt thự. Ngoài trời đang mưa, lượng xe cộ rõ ràng là đã giảm bớt. Lái xe trong trời mưa có cái lợi là giảm bớt được lượng lớn phương tiện, Diệp Lăng Phi không mất nhiều thời gian để lái xe tới bệnh viện. Dưới bóng đêm, thành phố Vọng Hải vẫn còn thua kém Hồng Kông nhiều lắm. Diệp Lăng Phi cảm thấy hơi khó hiểu, vì sao trước đây lại có người định đem thành phố Vọng Hải ra so sánh với Hồng Kông chứ, đây là hai thành phố hoàn toàn khác nhau, có so sánh thì cũng là khập khiễng. Diệp Lăng Phi suy nghĩ mấy chuyện này, không kìm được nghĩ đến Trương Lộ Tuyết, không biết Trương Lộ Tuyết giờ ra sao, mấy ngày nay không gặp Trương Lộ Tuyết, không biết Trương Lộ Tuyết có nhớ hắn không. Diệp Lăng Phi cảm thấy mình đúng là một kẻ đa tình, ngày hôm qua lúc ở Hồng Kông, hắn còn đang nghĩ làm thế nào để những cô gái đó rời bỏ hắn đi tìm hạnh phúc riêng, nhưng trong nháy mắt, Diệp Lăng Phi lại hối hận, bắt đầu cân nhắc xem làm thế nào để những người con gái đó được vui vẻ. Hắn còn suy nghĩ xem liệu những cô gái đó cũng đang nhớ hắn không, trong lòng Diệp Lăng Phi quả thực đang rất mâu thuẫn. Diệp Lăng Phi cho rằng, chuyện khó khăn nhất trong thiên hạ chắc chắn là vấn đề tình cảm. Diệp Lăng Phi vừa lái xe vừa suy nghĩ những chuyện lộn xộn này, chẳng hay biết gì, xe đã tới bệnh viện. Diệp Lăng Phi vừa mới xuống xe thì hắt hơi một cái. Diệp Lăng Phi thầm mắng không biết ai đang nói xấu mình sau lưng, biết đâu là tên khốn Đới Vinh Cẩm gây ra, vừa nghĩ tới Đới Vinh Cẩm, Diệp Lăng Phi liền cau mày. Theo Diệp Lăng Phi, Đới Vinh Cẩm là một kẻ địch rất khó đối phó, phải nói là đối thủ khó đối phó nhất mà hắn từng gặp. Diệp Lăng Phi không biết tiếp theo Đới Vinh Cẩm sẽ còn sử dụng những thủ đoạn gì nữa, hắn chỉ có thể nước đến đất ngăn, binh tới tướng chặn. Diệp Lăng Phi đi vào trong bệnh viện, lúc nói chuyện với Bạch Tình Đình, hắn đã biết Bạch Cảnh Sùng đang nằm ở phòng bệnh nào, vừa vào bệnh viện liền đi thẳng đến phòng bệnh của Bạch Cảnh Sùng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!