Khi Diệp Lăng Phi lái xe quay về biệt thự, mới biết Bạch Tình Đình vẫn chưa về. Diệp Lăng Phi gãi đầu, hắn vốn tưởng Bạch Tình Đình đã về rồi, không ngờ cô vẫn còn ở trong bệnh viện. Diệp Lăng Phi bắt đầu lo lắng cho sức khỏe của Bạch Tình Đình, nếu cô cứ tiếp tục như vậy, sức chịu đựng của cô sẽ đi quá giới hạn. Cho dù muốn tận đạo hiếu, nhưng không phải là tận đạo hiếu theo cách này. Diệp Lăng Phi gọi điện thoại cho Bạch Tình Đình, trong cuộc gọi, hắn phá lệ lên giọng quở trách cô. Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, sau đó mới nghe được giọng nói mệt mỏi của Bạch Tình Đình:
– Ông xã, em thật sự không buồn ngủ. Được rồi, em nghe lời anh, bây giờ em sẽ về nhà!
Bạch Tình Đình vừa nói xong, Diệp Lăng Phi lập tức bảo:
– Không phải em định lái xe đó chứ? Bây giờ tình trạng của em không được tốt, không thể lái xe được. Em chờ anh, anh sẽ đến đón em!
– Dạ được!
Bạch Tình Đình đáp.
Diệp Lăng Phi lái xe đến bệnh viện. Lúc hắn trông thấy Bạch Tình Đình, cô đang đứng ở bồn hoa trong sân khu bệnh nhân nằm viện, ngơ ngác nhìn về phía xa nơi những người bệnh đang đi bộ. Không ít người bệnh là người già, họ đang ra ngoài hít thở không khí. Nằm viện lâu ngày khiến những người già này đã quen với cuộc sống ở bệnh viện. Bên cạnh họ có thân nhân dìu đỡ. Diệp Lăng Phi không biết Bạch Tình Đình rốt cuộc đang nhìn gì, hắn đi đến sau lưng cô, nhẹ nhàng vỗ vai cô một cái. Bạch Tình Đình giật mình, cười với Diệp Lăng Phi, giọng hơi khàn:
– Ông xã, anh đến rồi à?
Diệp Lăng Phi nhìn thấy gương mặt tiều tụy của Bạch Tình Đình, cảm thấy rất đau lòng. Hắn ôm Bạch Tình Đình vào lòng, nói:
– Tình Đình, đừng nói gì cả, để anh đưa em về nhà. Trước khi em tỉnh giấc thì đừng suy nghĩ gì nữa!
Bạch Tình Đình khẽ gật đầu. Bây giờ cô quả thật cảm thấy hơi buồn ngủ, cả đêm không ngủ, không buồn ngủ mới là lạ. Trên mặt Bạch Tình Đình đã sớm không còn vẻ rạng rỡ như mọi khi, thức trắng một đêm không phải là chuyện dễ dàng gì. Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình đi đến chỗ xe của mình, hắn không thể để cô lái xe được. Vừa mới đỡ Bạch Tình Đình ngồi vào ghế phụ lái, điện thoại của Diệp Lăng Phi đổ chuông. Hắn nhìn hiển thị cuộc gọi đến, là số điện thoại của Mộ Văn. Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình đang ngồi ở ghế phụ lái, hắn nhận điện thoại, cố ý đi về phía trước mấy bước, tránh để Bạch Tình Đình nghe được cuộc gọi của hắn.
– Mộ Văn, cô nghĩ gì mà lại gọi điện thoại cho tôi vậy?
Diệp Lăng Phi nghe máy, câu đầu tiên là hỏi Mộ Văn sao tự nhiên lại gọi điện thoại cho hắn. Diệp Lăng Phi nói xong, đã nghe thấy tiếng cười của Mộ Văn:
– Diệp Lăng Phi, ý anh là tôi không nên gọi điện thoại cho anh sao?
– Không phải, đương nhiên tôi không có ý này!
Diệp Lăng Phi giải thích:
– Tôi chỉ cảm thấy hơi ngạc nhiên. Tôi nhớ lần trước cô đã nói với tôi là cô sẽ đến thành phố Vọng Hải, nhưng mãi mà không có tin tức gì, tôi nghĩ chắc là cô chỉ nói đùa với tôi thôi. Cho nên, khi nhận được điện thoại của cô tôi mới hỏi như vậy!
– Diệp Lăng Phi, có phải anh đang nhớ tôi không? Nếu như anh nói anh nhớ tôi, tôi sẽ lập tức đến thành phố Vọng Hải!
Mộ Văn nói đến đây, lại bổ sung thêm:
– Hơn nữa tôi sẽ tới Vọng Hải với tốc độ mà anh không thể nào lường được!
– Mộ Văn, nói như vậy thì chắc là cô đã đến thành phố Vọng Hải rồi. Chắc hẳn lần này lại có chuyện vướng chân vướng tay nào đó cần cô giải quyết đây mà!
Diệp Lăng Phi nghe Mộ Văn nói xong, hắn cười bảo:
– Mộ Văn, không biết tôi đoán có đúng không?
– Tôi biết ngay là nói chuyện với anh chả thú vị chút nào mà!
Mộ Văn dường như đã buông tha ý định nói tiếp với Diệp Lăng Phi, chợt nghe thấy cô khẽ thở dài, nói:
– Anh quá thông minh, không cần tôi nói xong, anh cũng đã đoán được. Nói chuyện với những người như anh quả là một chuyện không thú vị gì, bởi vì, ở trước mặt anh tôi luôn cảm thấy tự ti. Diệp Lăng Phi, chẳng lẽ anh không thể để tôi cảm thấy dễ chịu hơn một chút, nói thí dụ như là anh có thể giả bộ hồ đồ, làm như mình không biết gì!
– Tôi đã biết rõ ràng, tại sao phải giả bộ không biết đây!
Diệp Lăng Phi tay cầm điện thoại, lại bước về phía trước mấy bước, hắn nói:
– Mộ Văn, cô còn chưa nói cho tôi biết rốt cuộc lần này cô đến Vọng Hải có mục đích gì. Nói không chừng tôi còn có thể giúp cô đó!
– Lần này tôi chấp hành một nhiệm vụ cũng có chút quan hệ với anh, chỉ là bây giờ vẫn chưa đến lúc. Bây giờ tôi điện thoại cho anh là vì muốn biết bao giờ thì anh có thể quay về thành phố Vọng Hải, tôi muốn gặp anh!
– Tôi đã về thành phố Vọng Hải rồi, mới về ngày hôm qua thôi!
Diệp Lăng Phi nói:
– Nhưng mà mấy hôm nay tôi phải xử lý chút chuyện riêng. Mộ Văn, tạm thời cô đừng đến tìm tôi, chờ sau khi giải quyết xong chuyện riêng của mình, tôi sẽ liên hệ với cô!
Diệp Lăng Phi nói đến đây, hắn quay người lại, nhìn thoáng qua Bạch Tình Đình đang ngồi ở trong xe, phát hiện cô đã ngủ thiếp đi rồi. Trước đó, ở bệnh viện, vì nặng lòng nhiều tâm sự nên Bạch Tình Đình không nghỉ ngơi tốt. Bởi vậy, dù cô luôn miệng bảo không buồn ngủ, nhưng thực ra cô đã rất mệt. Giờ đây có Diệp Lăng Phi ở bên, cô không cần lo lắng gì nữa, đương nhiên vừa ngồi xuống là ngủ thiếp đi. Nghe Diệp Lăng Phi nói đã quay về thành phố Vọng Hải, Mộ Văn khẽ cười:
– Thật ra tôi cũng đoán anh đã về rồi. Tối qua tôi dường như đã nhìn thấy bóng lưng anh, chỉ là không dám khẳng định đó có phải anh không. Lúc ấy tôi còn suy nghĩ, anh là người có gia đình, không cần phải ngủ ở khách sạn. Bây giờ, tôi có thể chắc chắn, hóa ra người đó chính là anh!
Mộ Văn vừa nói ra những lời này, Diệp Lăng Phi liền nhíu mày. Mộ Văn nói như vậy tức là tối hôm qua cô nhất định đã trông thấy hắn và Lý Khả Hân đi vào khách sạn, nếu không thì, Mộ Văn cũng sẽ không nói mấy câu này. Diệp Lăng Phi lo lắng Mộ Văn sẽ nói ra chuyện của hắn và Lý Khả Hân. Trong lúc Diệp Lăng Phi còn đang lo lắng, lại nghe thấy Mộ Văn nói tiếp:
– Diệp Lăng Phi, trong lòng tôi hiểu mà, anh có thể yên tâm, tôi sẽ không nói lung tung đâu. Nói đi cũng phải nói lại, tôi và bà xã anh không thân nhau lắm, không cần phải nói những thứ này cho cô ấy biết. Ừm, tôi không nói nhiều nữa đâu, tôi chờ anh khi nào có thời gian thì gọi điện thoại cho tôi!
Mãi đến khi về tới biệt thự, Bạch Tình Đình mới tỉnh dậy, nhưng cô vẫn còn rất phờ phạc. Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình lên lầu, lại bảo Minako và Suzu Yamakawa chăm sóc cho cô, sau đó hắn mới lái xe đến bệnh viện thăm Chu Hân Mính. Lần này Diệp Lăng Phi về thành phố Vọng Hải, một phần là vì Bạch Tình Đình. Bởi vì Bạch Tình Đình từng gọi điện thoại cho Bành Hiểu Lộ về chuyện mang thai, Diệp Lăng Phi lo lắng cô đơn độc một mình nên muốn về chăm sóc. Mặt khác, dĩ nhiên là vì Chu Hân Mính. Chu Hân Mính sắp sinh, với tư cách là chồng, Diệp Lăng Phi tất nhiên phải ở bên cạnh cô. Nghĩ đến việc trước giờ mình vẫn không thể dành thời gian chăm sóc, an ủi Chu Hân Mính, trong lòng Diệp Lăng Phi luôn cảm thấy áy náy. Hắn vốn định mang theo một chút gì đó để đến bệnh viện thăm Chu Hân Mính, nhưng Diệp Lăng Phi lại không biết rốt cuộc mình nên mang cái gì đến mới tốt đây. Hắn không có tí kinh nghiệm gì về chuyện chăm sóc cho phụ nữ đang mang thai, chỉ sợ những thứ mình mang đến sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của Chu Hân Mính. Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Diệp Lăng Phi đành đến tay không. Thật ra thì, Diệp Lăng Phi không cần phải mang cái gì cả, hắn chính là món quà tốt nhất. Lúc Chu Hân Mính trông thấy Diệp Lăng Phi xuất hiện, niềm vui của cô khó có thể diễn tả thành lời. Diệp Lăng Phi ngồi xuống bên giường Chu Hân Mính. Dù bên cạnh Chu Hân Mính đã có không ít người chăm sóc, nhưng Diệp Lăng Phi là chồng cô, vị trí này không ai có thể thay thế được.