Trong lúc nói chuyện, Bạch Tình Đình nhảy từ trên lưng Diệp Lăng Phi xuống, đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi, khom người, tỏ vẻ muốn Diệp Lăng Phi ngồi lên lưng cô. Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình như vậy thì không nhịn được cười.
– Ông xã, anh không tin em sao?
Bạch Tình Đình quay người lại, chu môi ra, có vẻ rất tức giận. Diệp Lăng Phi vội vàng ngậm mồm lại không cười nữa, bảo:
– Không, không phải vậy. Bà xã, bây giờ anh ngồi lên đây, em cũng phải cẩn thận một chút đó nhé!
Bạch Tình Đình quay người lại, nói:
– Đương nhiên em không sao cả. Ông xã, anh phải tin tưởng em, em nhất định có thể cõng được anh!
Diệp Lăng Phi quả thật trèo lên lưng Bạch Tình Đình, chỉ là lúc mới bắt đầu, Diệp Lăng Phi không dám đặt toàn bộ trọng lượng cơ thể lên người Bạch Tình Đình, hắn sợ cô ấy ngã xuống đất. Bởi vậy, Diệp Lăng Phi rất thận trọng, từng chút một đặt trọng lượng lên. Hiển nhiên, Bạch Tình Đình còn kiên cường hơn nhiều so với những gì Diệp Lăng Phi tưởng tượng, cô thật sự cõng được Diệp Lăng Phi lên, dù chỉ đi được hai bước, nhưng cũng đã rất không dễ dàng. Diệp Lăng Phi rời khỏi lưng Bạch Tình Đình, hắn bế Bạch Tình Đình lên và nói:
– Được rồi, được rồi, bà xã, em rất lợi hại, nhưng nếu em tiếp tục như vậy thì anh sẽ đau lòng lắm!
Bạch Tình Đình ôm cổ Diệp Lăng Phi, dịu dàng nói:
– Ông xã, em chỉ muốn cho anh biết rằng, em không phải là người không làm được việc gì cả, em cũng có thể cõng được anh đó!
– Đúng vậy, đúng vậy, em rất lợi hại!
Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình đi đến chỗ một tảng đá, rồi mới đặt Bạch Tình Đình xuống, hai người chọn một chỗ sạch sẽ rồi ngồi xuống. Bạch Tình Đình rất tự nhiên rúc vào trong lòng Diệp Lăng Phi, ánh mắt cô nhìn về mặt biển xa xa, nói:
– Ông xã, cảm giác này thật sự rất tốt, em thích được như bây giờ!
– Thích thì vẫn chỉ là thích thôi, nhưng chúng ta vẫn phải nghĩ về những chuyện phiền não. Tình Đình, em nói có đúng không?
Diệp Lăng Phi nhìn vào mắt Bạch Tình Đình nói:
– Đừng trách anh nhiều chuyện, có mấy câu anh vốn không muốn nói đấy, nhưng ngẫm lại anh thấy nên nói thì tốt hơn. Thật ra có một số việc không thể trách cha của em được, cha em đã có tuổi rồi, suy nghĩ của ông ấy có thể không giống với chúng ta, em không thể vì chuyện đó cho rằng ông ấy không yêu thương em nữa, điều này không đúng đâu!
– Ông xã, em biết ngay là anh sẽ khuyên bảo em mà!
Bạch Tình Đình không hề tỏ ra tức giận, cô vẫn nhìn về biển lớn xa xăm, nói:
– Em biết trong lòng cha nghĩ thế nào, cũng có thể hiểu được cho ông ấy, nhưng có nhiều thứ không phải nói có thể hiểu được là thật sự có thể hiểu được. Ông xã, điều em không thể tha thứ là cha em lại gạt em, anh biết không, ông ấy vận dụng quan hệ sau lưng để muốn Thái Hạo được thả ra sớm hơn. Em có thể hiểu được ông ấy nhớ con mình, nhưng em không thể dễ dàng tha thứ cho cha vì không nói với em chuyện này, chẳng lẽ ông ấy không biết lúc trước tên khốn kiếp Thái Hạo định làm gì với em sao? Em sẽ không tha thứ cho tên khốn đó, cả đời cũng khó có thể tha thứ được, nếu như chuyện đó thực sự xảy ra thì sẽ phá hỏng cả đời em, thậm chí em còn không biết mình có còn được gặp lại anh nữa không, tóm lại, em sẽ không tha thứ cho tên khốn kiếp Thái Hạo đâu!
Qua lời nói của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi nghe ra được sự căm hận của cô, Bạch Tình Đình kiên quyết không tha thứ cho Thái Hạo, dù biết rõ Thái Hạo có quan hệ ruột thịt với cô, Bạch Tình Đình cũng không nghĩ đến chuyện tha thứ cho hắn. Diệp Lăng Phi đưa tay phải ôm chặt lấy bờ vai Bạch Tình Đình, hắn cảm giác được thân thể Bạch Tình Đình đang run khe khẽ.
– Tình Đình, tạm thời em đừng quá kích động, bất cứ chuyện gì cũng có thể từ từ mà nói, anh có thể hiểu được tâm tình của em!
Diệp Lăng Phi an ủi,
– Anh cũng có thể hiểu được suy nghĩ của nhạc phụ, anh nghĩ vấn đề lớn nhất trong chuyện này là nhạc phụ không nói trước với em một tiếng đã giúp đỡ Thái Hạo rồi!
Lúc Diệp Lăng Phi nói đến đây, trong lòng hắn âm thầm trách cứ Bạch Cảnh Sùng, phải biết rằng, hôm qua khi Bạch Cảnh Sùng nói chuyện với hắn, không hề nói đến chuyện ông ấy đang giúp đỡ Thái Hạo ra khỏi tù sớm. Lúc ấy, Bạch Cảnh Sùng có ý muốn nhờ Diệp Lăng Phi hỗ trợ thuyết phục Bạch Tình Đình, nhưng theo những gì mà Bạch Tình Đình nói, Bạch Cảnh Sùng đã ngầm giúp Thái Hạo rồi, nếu Diệp Lăng Phi nói với Bạch Tình Đình chuyện này, chẳng phải sẽ khiến Bạch Tình Đình tức giận với hắn sao. Diệp Lăng Phi trong lòng âm thầm lắc đầu, không thể ngờ Bạch Cảnh Sùng lại đâm sau lưng hắn một đao. Từ trước tới giờ, Diệp Lăng Phi luôn cho rằng quan hệ giữa hắn và Bạch Cảnh Sùng rất thân cận, không cần đề phòng Bạch Cảnh Sùng, thật không ngờ người mình không đề phòng lại càng có thể đâm sau lưng mình một đao. Diệp Lăng Phi cảm thấy bực bội với Bạch Cảnh Sùng, chỉ có điều, Diệp Lăng Phi sẽ không biểu hiện ra ngoài trước mặt Bạch Tình Đình. Bạch Cảnh Sùng là cha của Bạch Tình Đình, cho dù Bạch Tình Đình có nói thế nào, thậm chí trách cứ Bạch Cảnh Sùng thì cũng không sao cả, dù sao bọn họ cũng là cha con. Nhưng nếu như Diệp Lăng Phi nói Bạch Cảnh Sùng không đúng, có lẽ chuyện sẽ trở nên rất phức tạp, Bạch Tình Đình vì bênh vực cho cha của cô, có thể sẽ oán trách Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi nói xong, Bạch Tình Đình đáp lời:
– Ông xã, anh không cần phải an ủi em, trong lòng em biết rõ những đạo lý này, nhưng em sẽ không dễ dàng tha thứ cho cha em vì đã làm vậy với em. Em còn định đến chăm sóc cho ông ấy, nhưng bây giờ em không muốn đi gặp cha em nữa, chẳng phải ông ấy có một đứa con trai đó sao, bảo hắn ta đến chăm sóc ông ấy là được rồi. Tóm lại, em không muốn đi gặp cha em nữa!
Diệp Lăng Phi không nói gì, chỉ ôm Bạch Tình Đình càng chặt hơn. Giờ phút này, Bạch Tình Đình không cần ai nói cho cô biết cô nên làm gì, mà cô cần một bờ vai mạnh mẽ vững chãi để dựa vào, một người lắng nghe những gì cô nói, những chuyện còn lại phải để Bạch Tình Đình tự mình hoàn thành thôi. Sau khi Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình ra bờ biển một chuyến, tâm tình của Bạch Tình Đình tốt lên rất nhiều, ngày hôm qua, Bạch Tình Đình còn rất sầu muộn, cô không thể nói thành lời, sáng hôm nay sau khi cùng Diệp Lăng Phi ra bờ biển tâm sự, tâm tình của cô đã khá lên rất nhiều, sau khi trở về biệt thự, cô khác hẳn một trăm tám mươi độ so với hôm qua. Hôm nay Bạch Tình Đình không đi thăm cha mà cùng Diệp Lăng Phi đến thăm Chu Hân Mính, hai ngày liền, Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi luôn ở chỗ Chu Hân Mính. Diệp Lăng Phi biết rõ, giờ phút này điều Bạch Tình Đình cần chính là thời gian, có một số việc Diệp Lăng Phi không thể giúp được, chỉ có Bạch Tình Đình mới có thể quyết định được thôi.
Dã Thú đã quay về thành phố Vọng Hải, Diệp Lăng Phi bớt chút thời gian đi gặp Dã Thú, nhưng Diệp Lăng Phi thật sự không ngờ Tôn Hổ cũng đã đến thành phố Vọng Hải, Tôn Hổ theo Dã Thú tới đây. Diệp Lăng Phi luôn cho rằng Tôn Hổ là một người đàn ông chân chính đáng để hắn giúp đỡ, Diệp Lăng Phi không hề cảm thấy những gì Tôn Hổ đã làm trước đây là không đúng, trái lại, hắn cho rằng Tôn Hổ làm như vậy hoàn toàn thể hiện khí phách của một người đàn ông.
– Tôn Hổ, anh đã có dự định gì chưa?
Diệp Lăng Phi, Dã Thú và Tôn Hổ ngồi ở trong phòng, Diệp Lăng Phi tay cầm điếu thuốc, nhìn Tôn Hổ ngồi đối diện với mình, sau khi phẫu thuật, không thể nhận ra đây chính là Tôn Hổ trước kia nữa.
– Diệp tiên sinh, tôi chưa biết, dạo này tôi đang trọ ở một khách sạn nhỏ!
Tôn Hổ nói,
– Tôi không có yêu cầu gì, chỉ cần có thể làm việc cho Diệp tiên sinh, như vậy là đủ rồi!
Diệp Lăng Phi nghe Tôn Hổ nói như vậy, hắn nhìn thoáng qua Dã Thú ngồi ở bên cạnh, nói:
– Dã Thú, chỗ cậu thế nào rồi? Thu xếp cho Tôn Hổ vào đó không thành vấn đề chứ?
– Đương nhiên không thành vấn đề rồi!
Dã Thú nói,
– Bên em có rất nhiều chỗ, chỉ cần anh nói một tiếng, em sẽ đi thu xếp ngay bây giờ!
Diệp Lăng Phi lại nhìn Tôn Hổ, bỗng nhiên hỏi:
– Tôn Hổ, anh có biết lái xe không?
– Lái xe à?
Tôn Hổ hơi sửng sốt, lập tức gật đầu, đáp:
– Biết chứ, tôi biết lái tất cả các loại xe, ngoài ra còn biết lái máy bay, ca nô...
Tôn Hổ còn chưa nói xong, đã bị Diệp Lăng Phi ngắt lời:
– Tôn Hổ, tôi chỉ cần biết anh biết lái xe là được. Thế này đi, anh đến công ty bảo an của Dã Thú mấy ngày để làm quen, sau đó anh sẽ đi theo tôi, tôi cần một tài xế!
Tôn Hổ thật sự không ngờ Diệp Lăng Phi lại bảo anh ta làm lái xe cho mình, Tôn Hổ ngây người ra, Diệp Lăng Phi thấy phản ứng của Tôn Hổ liền hỏi:
– Sao thế? Nếu như anh không muốn làm tài xế, đương nhiên có thể đến làm ở công ty bảo an.
– Không phải, không phải thế!
Tôn Hổ vội vàng lắc đầu, nói:
– Tôi thật sự không ngờ Diệp tiên sinh lại tin tưởng tôi như vậy, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức!
❆ Thiên Lôi Trúc ❆ Cộng đồng dịch AI