Nghe Bạch Tình Đình nói vậy xong, Diệp Lăng Phi sững sờ. Ban đầu Diệp Lăng Phi còn tưởng mình nghe lầm, danh nghĩa tập đoàn là sao chứ. Hắn nhớ rõ lúc trước Bạch Cảnh Sùng không hề nói như vậy, ông ta chỉ nhờ Diệp Lăng Phi nói chuyện của Thái Hạo với Bạch Tình Đình, đừng để cô giận Thái Hạo. Sau đó, vẫn là Bạch Tình Đình tự mình nói ra chuyện Bạch Cảnh Sùng muốn cứu Thái Hạo, Diệp Lăng Phi cũng không rõ lắm. Bây giờ, lại nghe thấy Bạch Tình Đình nói dùng danh nghĩa của tập đoàn để đi cứu Thái Hạo, điều này khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy hồ đồ. Hắn hết nhìn Bạch Cảnh Sùng, rồi lại quay sang nhìn Bạch Tình Đình. Tuy Diệp Lăng Phi rất muốn hỏi đây là chuyện gì, nhưng hắn vẫn cố nhịn xuống không nói ra. Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi nhìn cô liền mở miệng nói:
– Ông xã, anh có phải đang thắc mắc vì sao em lại nói như vậy không?
Diệp Lăng Phi không phủ nhận, hắn gật đầu nhưng không nói gì. Bạch Tình Đình lại hướng ánh mắt về phía Bạch Cảnh Sùng, nói:
– Cha, con đã nói với cha rồi, giờ đây hai tập đoàn đã sáp nhập làm một, ông chủ đứng sau chính là chồng con. Đây cũng là lý do vì sao con muốn anh ấy làm chủ, chuyện của cha chỉ anh ấy mới có quyền quyết định!
Lúc này Diệp Lăng Phi cuối cùng cũng không nhịn được nữa, hắn hỏi:
– Tình Đình, đây rốt cuộc là chuyện gì vậy, anh bị em làm cho hồ đồ mất rồi, cái gì mà tập đoàn...!
– Ông xã, chuyện này em cũng chỉ mới biết được thôi!
Bạch Tình Đình nói xong liếc nhìn Bạch Cảnh Sùng, sau đó quay sang phía Diệp Lăng Phi, nói:
– Cha cứu Thái Hạo ra tù mà còn sắp xếp công việc cho người nhà của mấy người có liên quan đến vụ án, tất cả đều được vào ban quản lý ở tập đoàn!
Diệp Lăng Phi nghe xong, nhất thời không biết phải nói gì. Tuy nói tập đoàn là của hắn, nhưng từ trước đến nay đều do Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình quản lý. Diệp Lăng Phi căn bản không tham gia, cũng không muốn bận tâm đến công việc của công ty. Bây giờ, nghe khẩu khí của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi đã hiểu rõ, chắc hẳn Trương Lộ Tuyết vẫn chưa biết chuyện này. Lúc trước, Diệp Lăng Phi đã đem hai tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ và Tân Á sáp nhập lại thành một tập đoàn mới, có hai ban giám đốc cùng quản lý, trong thời gian ngắn căn bản không thể thống nhất được. Đây cũng là lý do tại sao phải có hai phó tổng giám đốc, Trương Lộ Tuyết phụ trách nghiệp vụ ở bên tập đoàn Tân Á, Bạch Tình Đình thì quản lý nghiệp vụ trước kia của tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ. Nếu như muốn triệt để sáp nhập thì cần phải có quá trình. Dù sao Bạch Cảnh Sùng cũng là người sáng lập Tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ, vẫn còn một số người cũ ở lại, những người đó sẽ nể mặt ông mà giúp đỡ. Chuyện này không biết làm sao lại để cho Bạch Tình Đình biết được. Trước giờ Diệp Lăng Phi chưa từng nghĩ đến những chuyện như vậy, hắn chỉ đơn thuần nghĩ rằng Bạch Tình Đình tức giận vì Bạch Cảnh Sùng giấu cô giúp Thái Hạo, nhưng không ngờ trong chuyện này còn có ẩn tình khác. Diệp Lăng Phi cũng nhận ra vấn đề đã trở nên phức tạp hơn. Hắn vốn không muốn dính líu vào những chuyện này, giờ lại càng không thể né tránh. Bạch Cảnh Sùng hiển nhiên cũng cảm thấy xấu hổ, nghe Bạch Tình Đình nói như vậy xong, ông ho khan một tiếng, nói:
– Tình Đình, chuyện này cha biết là cha không đúng. Lần trước lúc đến trại giam thăm Thái Hạo, cha thấy nó sống không được tốt, nhất là những người ở đó còn ức hiếp nó, cha thấy nó vô cùng đáng thương, mới nghĩ cách giúp nó một chút. Tình Đình, dù sao nó cũng là em ruột của con...!
Bạch Cảnh Sùng đang nói thì bị Bạch Tình Đình ngắt lời. Chỉ thấy Bạch Tình Đình nhíu mày, tỏ vẻ rất bực tức với Bạch Cảnh Sùng, cô nói:
– Cha, vậy lúc trước hắn có từng coi con là chị ruột không? Nếu hắn nghĩ tới điều đó, hắn đã không làm vậy rồi. Con đã nói rồi, con không thể tha thứ hắn. Nếu cha muốn cứu hắn, đó là chuyện của cha, nhưng mà, con không cho phép cha lợi dụng tập đoàn để mưu cầu tư lợi. Mấy người cha nhét vào tập đoàn chỉ là một lũ ăn hại, tập đoàn không có tiền nuôi bọn họ!
Bạch Tình Đình nói xong thì liếc nhìn Diệp Lăng Phi, ý muốn Diệp Lăng Phi tỏ thái độ. Diệp Lăng Phi lè lưỡi, nói:
– Anh ra ngoài hút điếu thuốc.
Hắn vừa dứt lời, chuông điện thoại chợt reo. Diệp Lăng Phi cảm thấy như cứu tinh đã đến, hắn vội vàng đáp:
– Xin lỗi, anh có điện thoại!
Nói xong hắn cầm điện thoại vội vàng chạy ra ngoài. Diệp Lăng Phi đi ra bên ngoài thư phòng, thấy vú Ngô đang đứng ở cửa. Diệp Lăng Phi cười cười với vú Ngô, nói:
– Vú Ngô, con nghĩ Tình Đình đang bộc phát tính cách tiểu thư thôi mà, không có vấn đề gì đâu, lát nữa sẽ bình thường lại thôi!
Vú Ngô mở miệng, nhưng không biết nói gì. Giờ phút này, nội tâm vú Ngô rất phức tạp. Một bên là con trai bà, để tay lên ngực tự vấn, bà rất muốn con mình ra tù, không muốn thấy con tiếp tục chịu khổ trong đó nữa. Mặt khác, bà còn phải cân nhắc đến tâm trạng của Bạch Tình Đình. Vú Ngô giờ đây bị kẹp giữa thật sự rất khó xử. Diệp Lăng Phi cũng hiểu tình cảnh của vú Ngô lúc này, hắn cầm điện thoại, không nói gì với vú Ngô nữa, vội vàng tìm một chỗ vắng người để nghe điện thoại. Cuộc điện thoại này là do Trương Lộ Tuyết gọi tới. Diệp Lăng Phi hận không thể nói: "Lộ Tuyết, em chính là vị cứu tinh của anh đó!" Trong tình huống đó Diệp Lăng Phi căn bản không thể tỏ thái độ được. Nếu hắn dựa theo suy nghĩ của Bạch Tình Đình mà tỏ thái độ nói nhạc phụ mình không nên làm như vậy, tuy thuận theo ý Bạch Tình Đình, nhưng lại phá hỏng quan hệ giữa hai cha con Bạch Tình Đình, nói không chừng tương lai Bạch Tình Đình sẽ trách cứ Diệp Lăng Phi đã không khuyên giải cô. Nếu Diệp Lăng Phi ủng hộ Bạch Cảnh Sùng, vậy thì sẽ nảy sinh vấn đề khác, khi đó nhất định hắn sẽ khiến cho Bạch Tình Đình mất hứng. Diệp Lăng Phi ở vào tình thế khó xử, không biết nói gì cho phải. Trương Lộ Tuyết gọi điện thoại tới, Diệp Lăng Phi có cái cớ để mà trốn tránh. Nếu như Trương Lộ Tuyết đang ở trước mặt hắn, Diệp Lăng Phi hận không thể hôn cô mấy cái để bày tỏ lòng cảm kích.
– Lộ Tuyết, em gọi điện thoại tới thật là quá đúng lúc, cứu anh một bàn thua trông thấy!
Trương Lộ Tuyết nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, cô nói với giọng điệu rất nghiêm túc:
– Diệp Lăng Phi, em không muốn dài dòng với anh, em có chuyện cần hỏi anh đây!
– Có chuyện gì muốn hỏi anh vậy?
Diệp Lăng Phi nghe giọng điệu của Trương Lộ Tuyết, dường như là chuyện gì đó rất quan trọng, hắn không biết rốt cuộc cô muốn hỏi chuyện gì. Trương Lộ Tuyết ngừng lại một chút rồi nói:
– Diệp Lăng Phi, em muốn hỏi có phải anh đã sắp xếp một số người vào ban quản lý công ty không. Em mặc kệ những người đó có quan hệ thế nào với anh, hay là thân thích của Bạch Tình Đình. Em không cho phép họ ảnh hưởng đến công việc của em. Bây giờ em chỉ muốn thông báo với anh: bảo những kẻ đó lập tức rời khỏi đây, em không muốn thấy bọn họ trong tòa nhà công ty nữa!
Khi Diệp Lăng Phi nghe Trương Lộ Tuyết nói như vậy, ban đầu hắn còn chưa kịp phản ứng, hắn cũng không biết những người Trương Lộ Tuyết nói tới là ai. Bỗng nhiên, Diệp Lăng Phi nghĩ tới những gì Tình Đình vừa mới nói lúc nãy, Bạch Cảnh Sùng đã thu xếp cho một số người vào làm nhân viên quản lý của tập đoàn, chẳng lẽ Trương Lộ Tuyết nói đám người đó là chỉ những người này sao? Diệp Lăng Phi vừa nãy đã cảm thấy đau đầu vì chuyện này, cho nên mới chạy ra ngoài nghe điện thoại, nhưng không ngờ Trương Lộ Tuyết gọi điện thoại tới cũng là vì chuyện này. Diệp Lăng Phi thầm oán trách nhạc phụ, dù Diệp Lăng Phi không nói thẳng nhạc phụ mình sai trước mặt mọi người, nhưng trong lòng hắn vẫn trách cứ Bạch Cảnh Sùng, thầm nghĩ: "Nhạc phụ đại nhân, sao tự dưng cha lại sắp xếp một đám người vào tập đoàn làm gì chứ. Không phải là cha không được sắp xếp người vào tập đoàn, nhưng ít ra cũng phải nói với Tình Đình một tiếng chứ. Đằng này cha lại trực tiếp cho người ta vào công ty. Giờ thì phiền phức rồi, lão nhân gia ngài thì không sao, nhưng thằng này thì gặp họa lớn rồi!”
Diệp Lăng Phi có nỗi khổ không nói nên lời. Hắn nghe giọng điệu Trương Lộ Tuyết, dường như đang oán trách hắn không thông báo cho cô về chuyện thay đổi nhân sự trong công ty. Diệp Lăng Phi vội vàng giải thích:
– Lộ Tuyết, em hiểu lầm rồi. Anh căn bản không biết những người đó, mấy hôm nay anh ở Hồng Kông, làm sao có thể sắp xếp người vào công ty được chứ!
– Nói như vậy thì là Bạch Tình Đình sắp xếp rồi!
Diệp Lăng Phi nghe giọng điệu của Trương Lộ Tuyết khi nói câu này, trong lòng thầm kêu lên một tiếng:
– Hỏng bét rồi!