Diệp Lăng Phi ăn cơm trưa xong, lái xe đến bệnh viện. Những lời Bạch Tình Đình vừa nói khiến Diệp Lăng Phi thở phào nhẹ nhõm. Ban đầu, hắn còn lo lắng chuyện giữa Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết, nhưng giờ thì có thể yên tâm rồi. Giờ hắn đang trên đường đến bệnh viện, lần này Chu Hồng Sâm có thể tới thành phố Vọng Hải khiến Diệp Lăng Phi rất vui mừng. Hắn vừa lái xe vừa nghĩ, liệu khi gặp Chu Hồng Sâm, mình có nên tâm sự với ông ấy về tương lai của Chu Hân Mính không. Chẳng hạn như, có nên khuyên ông ấy cân nhắc chuyện định cư ở thành phố Vọng Hải hay không. Tất nhiên Diệp Lăng Phi cũng biết, yêu cầu Chu Hồng Sâm từ bỏ sự nghiệp như vậy thì hơi quá đáng. Chu Hồng Sâm dù sao cũng là thị trưởng, làm quan đã quen, nếu bây giờ bảo ông ta không làm quan nữa, chi bằng giết ông ta còn hơn. Diệp Lăng Phi dừng xe trước cổng bệnh viện, hắn không vội vàng đi vào, lấy một điếu thuốc lá ra hút. Đây đã trở thành thói quen của Diệp Lăng Phi rồi, ở trong bệnh viện Diệp Lăng Phi không thể hút thuốc, như vậy sẽ ảnh hưởng đến thai nhi, hắn chỉ có thể đứng ngoài hút hết điếu thuốc rồi mới vào bệnh viện. Hắn còn chưa hút xong một điếu, Chu Hồng Sâm đã gọi điện thoại tới. Diệp Lăng Phi nở nụ cười, hắn thật không ngờ vị nhạc phụ này lại sốt sắng muốn gặp mình đến vậy. Diệp Lăng Phi nhận điện thoại, trong điện thoại vang lên giọng nói của Chu Hồng Sâm:
– Tiểu Diệp, con đang ở đâu vậy?
– Dạ, con đang ở cổng bệnh viện rồi, nhưng con định hút nốt điếu thuốc này đã. Nhạc phụ, cha cũng biết trong bệnh viện không cho phép hút thuốc mà!
Diệp Lăng Phi nói đến đây, cười nói:
– Nhạc phụ, cha cứ ngồi trong đó chờ con một lát, con vào ngay đây!
– Tiểu Diệp, không cần đâu, bây giờ cha ra đó!
Chu Hồng Sâm nói:
– Cha còn có chút việc phải ra ngoài xử lý, gặp mặt nói chuyện ở cổng bệnh viện cũng được!
Diệp Lăng Phi nghe Chu Hồng Sâm nói muốn ra gặp mình ở ngoài cổng bệnh viện, không hiểu sao, hắn khẽ nhíu mày, luôn cảm thấy có điều gì đó bất ổn. Chỉ là, chưa gặp Chu Hồng Sâm, Diệp Lăng Phi cũng không thể đoán ra, hắn bèn đồng ý:
– Thế cũng được, nhạc phụ đại nhân, con chờ cha ở ngoài này!
Diệp Lăng Phi và Chu Hồng Sâm hẹn gặp nhau ở cổng bệnh viện. Hắn ngồi ở trong xe, sau khi hút hết điếu thuốc đó, hắn lại châm thêm một điếu khác. Dạo này, Diệp Lăng Phi hút thuốc nhiều hơn trước. Sau khi hút được nửa điếu thuốc, hắn nhìn thấy Chu Hồng Sâm từ trong bệnh viện đi ra. Chu Hồng Sâm đi một mình, không dẫn theo thư ký, ông ta mặc một bộ com lê. Dù ở đâu, Chu Hồng Sâm cũng luôn chú ý đến hình tượng của bản thân. Trông thấy Chu Hồng Sâm từ trong bệnh viện đi ra, Diệp Lăng Phi đẩy cửa bước xuống xe.
– Tiểu Diệp, đã lâu không gặp!
Chu Hồng Sâm vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi, ông ta nở nụ cười, theo thói quen đưa tay phải ra bắt tay. Diệp Lăng Phi thấy vậy, cũng đưa tay ra bắt lấy. Cái bắt tay này khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy không vui chút nào. Diệp Lăng Phi cho rằng mối quan hệ giữa hắn và Chu Hồng Sâm rất thân thiết, nhưng có vẻ như Chu Hồng Sâm lại coi hắn như người ngoài, còn muốn bắt tay xã giao. Chỉ là những điều này đối với Diệp Lăng Phi mà nói cũng chẳng đáng là gì, trong lòng hắn đã dự liệu được Chu Hồng Sâm sẽ có phản ứng như vậy. Chu Hồng Sâm lấy một điếu thuốc lá ra, sau khi châm lửa, Chu Hồng Sâm nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
– Tiểu Diệp, cha nghe nói con vừa đi Hồng Kông, tình hình thế nào?
– Cũng bình thường thôi ạ!
Diệp Lăng Phi thật sự không ngờ Chu Hồng Sâm lại nhắc đến chuyện này, điều này quả thật nằm ngoài dự đoán của Diệp Lăng Phi. Hắn nhìn Chu Hồng Sâm, nói:
– Con chỉ sang Hồng Kông du lịch một chuyến thôi, cũng không có gì đặc biệt. Chỉ là, con cảm thấy hơi ngạc nhiên, nhạc phụ đại nhân, sao cha lại biết con vừa sang Hồng Kông vậy ạ?
– Cha cũng chỉ nghe người khác nhắc đến chuyện này thôi!
Chu Hồng Sâm nói:
– Cha chỉ tò mò hỏi vậy thôi, không có gì đâu!
Chu Hồng Sâm càng nói vậy, Diệp Lăng Phi càng cảm thấy có vấn đề. Diệp Lăng Phi nói:
– Nhạc phụ đại nhân, giữa hai chúng ta không cần thiết phải che giấu điều gì cả. Con là con rể của cha, nếu cha có chuyện gì thì cứ nói với con. Con cũng vậy, có chuyện gì sẽ nói cho cha biết. Bây giờ con có điều không hiểu, nhạc phụ đại nhân, từ khi nào cha lại chú ý đến hành tung của con như vậy, điều này quả thực khiến con rất bất ngờ!
Chu Hồng Sâm lại hút một hơi thuốc, rồi bỏ điếu thuốc xuống, nói với Diệp Lăng Phi:
– Tiểu Diệp, chuyện này cha cũng không muốn nói nhiều, nhưng cha lại không thể không nói vài lời. Cha nghe nói con ở cùng với con gái Bành gia ở Hồng Kông. Con ở cùng với ai là chuyện của con, nhưng con không thể không cân nhắc đến cảm xúc của Hân Mính. Dù sao con đang ở Trung Quốc, con đã có hai vợ rồi, nếu như con lại... khụ, tóm lại, có một số chuyện không cần cha phải nói quá chi tiết, trong lòng chúng ta đều rõ cả rồi!
Diệp Lăng Phi nghe Chu Hồng Sâm nói như vậy, hắn nhìn thẳng vào mắt Chu Hồng Sâm, nói:
– Nhạc phụ đại nhân, con nhớ trước kia cha không xử lý chuyện này theo cách này. Lúc ấy, con có thể kết hôn với Hân Mính là nhờ có cha, may mắn cha đã tán thành chuyện của bọn con. Nhưng con không biết tại sao đột nhiên cha lại thay đổi suy nghĩ, điều này khiến con cảm thấy rất khó hiểu, chẳng lẽ trong chuyện này còn có ẩn tình gì khác?
– Tất nhiên là không có gì đâu!
Chu Hồng Sâm nói:
– Tiểu Diệp, con đừng suy nghĩ lung tung, cha chỉ muốn nhắc nhở con. Con là người đàn ông đã có gia đình, không thể không để ý đến mọi người xung quanh mà tùy tiện làm bậy. Lần này, cha đến thành phố Vọng Hải cũng là vì muốn nói chuyện này với con. Từ trước đến nay, cha rất hài lòng về con rể như con, cha không muốn xảy ra chuyện không hay ho gì!
Diệp Lăng Phi nghe Chu Hồng Sâm nói vậy, hắn cảm thấy những lời ông ta nói còn có ẩn ý gì đó, không phải Chu Hồng Sâm chỉ nghĩ đơn thuần như vậy. Từ những gì mà Chu Hồng Sâm vừa nói, Diệp Lăng Phi nhận ra, dường như Chu Hồng Sâm rất không muốn hắn tiếp tục chung sống với Chu Hân Mính nữa, trong chuyện này dường như có vấn đề. Diệp Lăng Phi mở miệng, vốn định hỏi Chu Hồng Sâm rốt cuộc là chuyện gì, nhưng nghĩ lại, cho dù hắn có hỏi, Chu Hồng Sâm cũng sẽ không trả lời thật lòng, vậy tại sao phải lãng phí thời gian vì một lời nói dối chứ. Hắn cười cười, nói:
– Nhạc phụ đại nhân, nếu cha đã nói như vậy, tất nhiên là con sẽ ghi nhớ trong lòng. Từ nay trở đi, con sẽ cẩn thận hơn, sẽ không để xảy ra chuyện đó nữa đâu!
– Ừ, vậy là tốt rồi. Tiểu Diệp, cha không có ý gì đâu, cha chỉ hy vọng con và Hân Mính có thể sống thật hạnh phúc!
Đến lúc này Chu Hồng Sâm vẫn không quên giải thích với Diệp Lăng Phi, để bảo vệ hình tượng vĩ đại của ông ta. Nhưng đáng tiếc, Diệp Lăng Phi đã cảm thấy không hài lòng với Chu Hồng Sâm, chỉ có điều, Diệp Lăng Phi ngại tình cảm của hai người, không thể hiện sự bất mãn ra ngoài, hắn chỉ nói:
– Vâng, nhạc phụ đại nhân, con hiểu mà!
Vừa lúc đó, điện thoại của Diệp Lăng Phi lại reo chuông. Diệp Lăng Phi nói một tiếng xin lỗi với Chu Hồng Sâm, sau đó lấy điện thoại ra, nhìn thấy tên của người gọi tới, Diệp Lăng Phi không nghe điện thoại trước mặt Chu Hồng Sâm mà ấn nút từ chối cuộc gọi. Hắn quay sang phía Chu Hồng Sâm, nói:
– Nhạc phụ, con còn chưa vào thăm Hân Mính, con xin phép vào trước, không thể tiếp chuyện với cha được nữa!
Chu Hồng Sâm khẽ gật đầu, nói:
– Được rồi, Tiểu Diệp, con vào thăm Hân Mính đi, vừa nãy Hân Mính còn nhắc tới con nữa đó!
Diệp Lăng Phi cười cười, không nói gì thêm với Chu Hồng Sâm nữa, cất bước đi vào bên trong. Trong khi Diệp Lăng Phi đi vào trong bệnh viện, Chu Hồng Sâm đứng ở ngoài cổng, khẽ chau mày. Chu Hồng Sâm cảm thấy, cuộc điện thoại vừa rồi của Diệp Lăng Phi rất kỳ lạ, vì sao Diệp Lăng Phi không chịu nhận cuộc gọi đó ở trước mặt mình, chẳng lẽ cuộc điện thoại đó có gì đó kỳ lạ? Chu Hồng Sâm nghĩ đến đây, ông ta lấy điện thoại di động ra, gọi cho lái xe của mình. Chu Hồng Sâm làm sao có thể một mình đến thành phố Vọng Hải được chứ. Khi người ở đầu dây bên kia nhấc máy, Chu Hồng Sâm nói:
– Tiểu Vương, bây giờ cậu lập tức lái xe đến bệnh viện, đúng vậy, tôi đang đứng trước cổng bệnh viện...!
Diệp Lăng Phi đi vào trong bệnh viện, hắn lấy điện thoại di động ra, gọi lại cho đối phương. Sau khi đối phương nhấc máy, Diệp Lăng Phi liền nói lời xin lỗi:
– Xin lỗi, xin lỗi Vu thị trưởng, vừa nãy tôi không tiện nghe máy!
Người gọi điện thoại tới chính là Vu Chấn. Vu Chấn giờ đã là Bí thư Thành ủy thành phố Đông Hải. Bây giờ ông ta đã là Bí thư Thành ủy, nhưng hồi trước may mắn có Diệp Lăng Phi giúp đỡ. Nếu như không có Diệp Lăng Phi, không biết Vu Chấn sẽ ra sao, chứ đừng nói đến chuyện làm Bí thư Thành ủy như bây giờ. Vu Chấn cười nói:
– Tiểu Diệp, không sao đâu, tôi chỉ muốn báo cho cậu biết, tôi vừa mới đến thành phố Vọng Hải. Nếu bây giờ cậu không có việc gì, chúng ta gặp nhau nói chuyện một lát được không?