Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1653: CHƯƠNG 1653: CHA TÔI ĐÃ THAY ĐỔI!

Vu Chấn dường như biết Chu Hồng Sâm, bởi khi Diệp Lăng Phi vừa nhắc đến Chu thị trưởng, ông ta liền nghĩ ngay đến Chu Hồng Sâm. Vu Chấn xác nhận suy nghĩ của mình, không tiếp tục đề tài này nữa mà nói thẳng:

– Tiểu Diệp, lần này tôi muốn gặp cậu chính là vì chuyện Tưởng gia!

– À!

Diệp Lăng Phi tuy đã đoán được Vu Chấn đến đây vì chuyện này, nhưng khi suy nghĩ của mình được kiểm chứng, trong lòng hắn lại cảm thấy phiền não. Có lẽ bây giờ không phải lúc đề cập đến chuyện Tưởng gia. Trong khoảng thời gian này, Diệp Lăng Phi không muốn bận tâm bất cứ chuyện gì, chỉ muốn ở bên cạnh Chu Hân Mính để chăm sóc và động viên cô.

– Tiểu Diệp, tôi đã nghĩ qua rồi, thế lực của Tưởng gia thâm căn cố đế, không thể hạ bệ trong một sớm một chiều. Tôi biết cậu có người quen ở trung ương, không biết cậu có thể... giúp một tay không?

Vu Chấn không nói tiếp đoạn sau, nhưng Diệp Lăng Phi đã hiểu rõ trong lòng. Diệp Lăng Phi liếc nhìn Vu Chấn, dò hỏi:

– Vu thị trưởng, ông đã suy nghĩ kỹ chưa? Chẳng lẽ ông không định dựa vào Vu gia sao?

Diệp Lăng Phi không nhắc tới thì còn đỡ, vừa nhắc đến Vu gia, Vu Chấn liền cười nhạt nói:

– Vu gia chúng tôi không quản được những chuyện này. Năm đó, tôi trực tiếp bị điều từ chức thị trưởng thành phố tỉnh sang Đông Hải đầy rẫy hỗn loạn. Từ đó có thể thấy, Vu gia chúng tôi căn bản không có thế lực gì, càng không cần phải nói đến cái gọi là sức ảnh hưởng, chúng tôi hoàn toàn không có thực lực để đối phó với Tưởng gia. Tôi đã nghĩ rồi, việc đã đến nước này, cho dù tôi muốn lùi bước cũng không còn đường lui. Nếu tôi tình nguyện ở lại cái thành phố Đông Hải nhỏ bé đó cũng không thành vấn đề, sau đó tìm một chức vị để dưỡng lão, đó chính là cuộc sống của tôi. Nhưng tôi đã trải qua một lần rồi, không ngại đối mặt thêm một lần nữa. Tôi quyết định lần này không thể dừng tay như vậy!

Diệp Lăng Phi lắc đầu, nói:

– Tôi không thể hiểu nổi những người làm quan như các ông, tại sao cứ phải đấu đá đến mức sống còn như vậy? Hòa hảo như tôi không phải tốt hơn sao?

Vu Chấn khẽ thở dài:

– Tiểu Diệp, tôi cũng muốn như thế lắm, đáng tiếc là chốn quan trường không thể không như vậy!

Diệp Lăng Phi cười cười, nói:

– Giọng điệu của ông y hệt ông già đó. Thế này đi, tôi giúp ông giới thiệu với ông già đó. Còn chuyện ông già đó có chịu kết minh với ông không, đó là chuyện của hai người. Còn tôi thì sẽ tiếp tục làm một người bình thường, không bận tâm chuyện của những người làm quan như các ông!

Vu Tiêu Tiếu gọi nhân viên phục vụ mang đồ ăn lên, Diệp Lăng Phi và Vu Chấn cũng không nói thêm nữa. Những gì Vu Chấn muốn nói đã được truyền tải rất rõ ràng qua mấy câu rời rạc đó. Diệp Lăng Phi và Vu Chấn đều là người thông minh, có những chuyện không cần phải nói quá kỹ càng, mọi người đều tự hiểu trong lòng.

– Diệp đại ca, anh ăn nhiều vào nhé!

Vu Tiêu Tiếu ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi, cầm đũa gắp thức ăn cho Diệp Lăng Phi. Con gái lớn là con người ta mà! Vu Chấn ngồi đối diện, bất giác thốt lên câu này. Người ta thường nói con gái lớn thì khuỷu tay hướng ra ngoài, ý là con gái lớn rồi sẽ theo chồng, không giữ được trong nhà. Vu Tiêu Tiếu nghe cha mình nói như vậy, cô liền chu môi ra, nũng nịu nói:

– Cha, con nào có như vậy chứ? Con ngồi bên cạnh Diệp đại ca, đương nhiên phải chiếu cố anh ấy rồi. Lát nữa con còn phải đi gặp chị con, con không muốn làm Diệp đại ca phật ý đâu. Nếu làm anh ấy mất hứng, không cho con gặp chị con nữa thì làm sao bây giờ?

Vu Chấn chỉ còn biết lắc đầu, tỏ vẻ bất đắc dĩ. Có vẻ như Vu Chấn không biết phải làm gì với cô con gái này. Ông ta chỉ cười cười, không nói gì với Vu Tiêu Tiếu nữa. Lần này Vu Chấn đến thành phố Vọng Hải chủ yếu là để bàn chuyện kết minh với Diệp Lăng Phi. Vu Chấn cho rằng, chỉ bằng sức của một mình ông ta thì rất khó leo lên được vị trí cao hơn, ông ta muốn mượn nhờ ngoại lực. Diệp Lăng Phi cũng hiểu rõ trong lòng. Nếu hắn tham gia vào vòng xoáy chính trị này, sẽ chỉ khiến mình càng lún càng sâu. Kết quả tốt nhất là hắn không tham dự vào đó, nhưng lại có thể mượn nhờ thế lực của những người khác, Diệp Lăng Phi vẫn tiêu dao tự tại. Không phải chỉ muốn nhờ hắn tiến cử với trung ương sao? Đó chỉ là chuyện vặt mà thôi. Trong lúc ăn cơm, Diệp Lăng Phi lấy điện thoại di động ra, gọi cho Nhạc Lâm Sơn. Hắn chỉ cần giới thiệu qua về Vu Chấn, còn việc sau đó Vu Chấn và Nhạc Lâm Sơn sẽ kết minh như thế nào, đó là chuyện của Vu Chấn, không liên quan gì đến Diệp Lăng Phi. Vu Tiêu Tiếu nói muốn gặp Bạch Tình Đình, nhưng Vu Chấn lại nói muốn nghỉ ngơi một hai ngày ở thành phố Vọng Hải, muốn Vu Tiêu Tiếu dẫn ông ta đi tham quan thành phố. Diệp Lăng Phi không nói gì, hắn có rất nhiều việc phải làm, không có thời gian để ý tới những chuyện này.

Sau khi trò chuyện với Vu Chấn một lúc, Diệp Lăng Phi nói hắn có việc phải đi trước. Vu Chấn cũng không nài ép, sau khi thanh toán xong, cùng Diệp Lăng Phi rời khỏi tiệm cơm. Chu Hồng Sâm đã đứng chờ trước cửa tiệm cơm rất lâu. Ông ta rất nghi hoặc, rốt cuộc Diệp Lăng Phi thần bí như vậy là để gặp ai. Chính vì vấn đề này, Chu Hồng Sâm mới không rời đi. Diệp Lăng Phi và Vu Chấn rời khỏi tiệm cơm. Diệp Lăng Phi lên xe, rời đi trước. Vu Chấn thì đưa Vu Tiêu Tiếu lên một chiếc xe taxi, rồi cũng rời khỏi tiệm cơm. Lần này Vu Chấn rất kín tiếng, không dẫn theo người nào, chỉ cùng Vu Tiêu Tiếu hai cha con đến Vọng Hải, là vì không muốn người khác chú ý. Nhưng Vu Chấn tính toán mọi đường, lại không ngờ Chu Hồng Sâm đã theo dõi Diệp Lăng Phi. Khi Chu Hồng Sâm trông thấy Vu Chấn, trong lòng khẽ động. Chẳng trách Diệp Lăng Phi lại thần bí như vậy, hóa ra là đến gặp Vu Chấn. Chu Hồng Sâm nghĩ, anh con rể Diệp Lăng Phi này giấu mình đi gặp Vu Chấn, điều đó có nghĩa là Diệp Lăng Phi đã bắt đầu nghi ngờ ông bố vợ này rồi. Chu Hồng Sâm ngồi trong xe, lấy điện thoại di động ra, gọi cho Tưởng Khải Lâm còn đang ở thành phố tỉnh.

– Lão Tưởng, ông đoán xem tôi đã nhìn thấy ai ở thành phố Vọng Hải?

Chu Hồng Sâm tay cầm một điếu thuốc lá. Sau khi ông ta tới thành phố tỉnh, ông ta đã học được thói quen hút thuốc, thậm chí thuốc hút cũng phải chú ý đến nhãn hiệu. Trong lúc nói chuyện, Chu Hồng Sâm còn nở nụ cười. Tưởng Khải Lâm cười hỏi:

– Lão Chu, ông còn ra vẻ bí mật làm gì? Có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi!

– Tôi nhìn thấy Vu Chấn ở thành phố Vọng Hải. Ông có nhớ không, Vu Chấn bây giờ đang là bí thư thành ủy thành phố Đông Hải đó!

Khi Chu Hồng Sâm nói những lời này, Tưởng Khải Lâm ở đầu dây bên kia "A" một tiếng, có vẻ rất bất ngờ. Tưởng Khải Lâm nói:

– Lão Chu, chuyện này lạ thật. Vu Chấn đến thành phố Vọng Hải để làm gì?

– Chuyện đó thì tôi cũng không rõ lắm. Vu Chấn đã gặp riêng Diệp Lăng Phi, tôi nghĩ trong đó có rất nhiều bí ẩn!

Chu Hồng Sâm nói,

– Lão Tưởng, ông xem có phải hắn muốn nhắm vào tôi và ông không đây?

– Ông thì chắc là không phải đâu, nhưng có lẽ tôi là mục tiêu của hắn đó!

Tưởng Khải Lâm dường như cũng không để chuyện này trong lòng. Tâm tình của ông ta đang rất tốt, nhẹ nhàng nói:

– Cứ để chúng làm gì thì làm, trong mắt tôi chúng không gây ra được phiền toái gì đâu. Tôi phải đi nước ngoài rồi, có chuyện gì chờ tôi về rồi nói sau!

– Đi nước ngoài?

Chu Hồng Sâm sửng sốt. Chuyện này Tưởng Khải Lâm chưa từng nói qua với ông ta, Chu Hồng Sâm cảm thấy rất bất ngờ. Tưởng Khải Lâm cười nói:

– Không có gì đâu, ra nước ngoài chơi một chút ấy mà. Lần trước chẳng phải có một thư mời từ nước ngoài ư? Tôi dẫn theo một đoàn khảo sát sang đó để tìm hiểu xem sao. Ông cứ ở lại thành phố Vọng Hải chăm sóc con gái đi. Có chuyện gì chờ tôi về chúng ta sẽ bàn lại sau!

Tưởng Khải Lâm không nói nhiều, liền dập máy. Chu Hồng Sâm nhíu mày, chậm rãi đặt điện thoại xuống.

.......................

Diệp Lăng Phi không phải thần, hắn không thể nắm rõ tất cả mọi chuyện trong lòng bàn tay. Diệp Lăng Phi không ngờ hắn lại bị bố vợ mình theo dõi, càng không ngờ bố vợ hắn lại nói chuyện hắn và Vu Chấn gặp nhau cho Tưởng Khải Lâm biết. Có rất nhiều chuyện không phải muốn là có thể khống chế được. Diệp Lăng Phi chỉ là người bình thường, năng lực của hắn chỉ hơn người bình thường một chút, những chuyện hắn biết cũng nhiều hơn người thường một chút mà thôi. Diệp Lăng Phi rời khỏi tiệm cơm, lái xe đến bệnh viện. Mọi việc đã xong xuôi, Diệp Lăng Phi có thể an tâm đến chỗ Chu Hân Mính. Nhưng thường thì khi nghĩ mọi chuyện đã đâu vào đấy, lại càng dễ phát sinh chuyện. Diệp Lăng Phi nhanh chóng nhận được một cuộc điện thoại. Người gọi tới là Mộ Văn, trong điện thoại, Mộ Văn nói muốn gặp Diệp Lăng Phi.

– Mộ Văn, vợ tôi sắp sinh rồi, đang ở bệnh viện. Trong thời gian này tôi không tiện gặp cô lắm, tôi phải ở bên cạnh vợ tôi. Cô thấy có thể chờ một thời gian được không, khi nào tôi xử lý xong chuyện gia đình rồi nói sau!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!