Khi hai người quay trở lại văn phòng của Bạch Tình Đình, Bạch Cảnh Sùng đang ngồi trên ghế salon, ông nhìn chung quanh đánh giá căn phòng. Từ sau khi rời khỏi tập đoàn, Bạch Cảnh Sùng rất ít khi đến đây. Ông cho rằng, nếu đã rời khỏi thì không cần phải lo lắng nữa, cần tin tưởng con gái mình.
Những năm gần đây, dưới sự lãnh đạo của Bạch Tình Đình, tập đoàn phát triển đúng như những gì Bạch Cảnh Sùng đã dự đoán: nhanh chóng và vững chắc. Đương nhiên, ông cũng biết chuyện sáp nhập với Tập đoàn Tân Á. Ngồi trong văn phòng của Bạch Tình Đình, Bạch Cảnh Sùng nhìn ngắm cách bài trí thân quen, lại nhớ tới tình cảnh lúc mình mới bắt đầu gây dựng cơ nghiệp, không khỏi thở dài một tiếng. Cái này gọi là lấy được thiên hạ thì dễ, giữ được thiên hạ mới khó, chẳng phải bây giờ mình đang có cảm giác này sao. Nhớ năm đó, khi còn đảm nhiệm chức vụ tổng giám đốc, điều ông ghét nhất là thấy người khác vì tình cảm mà thu xếp cho một số kẻ vô dụng vào tập đoàn. Năm đó, Bạch Cảnh Sùng đã mắng to trước mặt các lãnh đạo cấp cao của tập đoàn rằng: "Từ nay về sau, ai còn sắp xếp những kẻ vô dụng vào tập đoàn, người đó lập tức cút ngay cho tôi!" Bạch Cảnh Sùng ngẫm lại mình hôm nay, không khỏi cảm thấy áy náy, không thể tưởng tượng được mình lại làm chuyện mà trước kia mình căm ghét nhất. Ông nghe thấy tiếng mở cửa, quay đầu lại, thấy Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết đi tới, khẽ thở dài nói:
- Tình Đình, cha chỉ muốn tới thăm con một chút, bây giờ cha phải về rồi!
Câu nói này của Bạch Cảnh Sùng hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Bạch Tình Đình. Cô cho rằng, lần này cha đến tập đoàn nhất định là vì những người mới được sắp xếp vào. Bạch Tình Đình đã nghĩ sẵn cách ứng đối một khi cha mình nhắc đến họ, nhưng không ngờ ông lại nói là phải về, điều này quả thực khiến cô bất ngờ. Bạch Tình Đình vô thức nói:
- Cha, cha vừa tới sao đã vội đi như vậy?
Bạch Cảnh Sùng "à" một tiếng, nói:
- Cha chỉ muốn tới đây đi dạo một lát, không có ý gì đâu. Tình Đình, con cứ đi đi, cha biết con có rất nhiều việc, cha không quấy rầy con nữa!
Bạch Cảnh Sùng nói xong liền đứng dậy, dáng vẻ như muốn rời đi. Bạch Tình Đình nhìn ông đứng lên, chẳng biết tại sao cô lại có cảm giác muốn khóc. Trong ký ức của cô, cha chưa bao giờ cô đơn như bây giờ. Cha cô thật sự đã già rồi, không còn là một người đàn ông hô phong hoán vũ như ngày xưa nữa. Bạch Tình Đình trong lòng đau xót, vội vàng tới đỡ cha mình.
- Cha, cha không nên đi vội, chúng ta ngồi xuống chậm rãi nói chuyện!
Bạch Tình Đình nói:
- Chúng ta là cha con, có chuyện gì cũng có thể từ từ bàn bạc!
Bạch Tình Đình nói xong, nhìn thoáng qua Trương Lộ Tuyết. Trương Lộ Tuyết khẽ gật đầu, Bạch Tình Đình lại quay sang nói với Bạch Cảnh Sùng:
- Con muốn nói với cha về chuyện của những người đó, nếu bọn họ không thể thích ứng với công việc trước mắt thì đưa đi huấn luyện, sau đó đổi sang công tác khác, không nhất định là phải sa thải!
Trải qua quá nhiều tang thương, Bạch Cảnh Sùng đã tôi luyện nên uy nghiêm của một nhân vật phong vân một cõi. Nhưng từ sau khi rời khỏi cương vị tổng giám đốc, vẻ uy nghiêm đó đã dần dần biến mất, chuyển thành cảm giác tang thương của một người đã ở độ tuổi xế chiều. Trước giờ, Bạch Cảnh Sùng không hề phủ nhận sự thật rằng ông đã già. Trong lòng ông hiểu rõ, sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày mình phải rời khỏi thế giới này, không bao giờ được gặp lại con gái của mình nữa. Từ khi Bạch Tình Đình còn bé, Bạch Cảnh Sùng đã coi cô là thân nhân duy nhất của mình trên thế giới này. Ông đáp ứng tất cả mong muốn của cô, lúc nhỏ Bạch Tình Đình có thể nói là phần lớn những đứa trẻ khác không thể nào sánh bằng. Nhưng trong lòng Bạch Cảnh Sùng vẫn luôn tiếc nuối một điều: ông không thể cho con gái tình thương của người mẹ. Sự áy náy ấy khiến ông nửa đêm cầm ảnh vợ trong tay mà âm thầm rơi lệ. Một người đàn ông, vì cảm thấy mắc nợ con gái mà rơi nước mắt, đây là chuyện khó khăn biết bao. Cuộc sống của Bạch Cảnh Sùng luôn xoay quanh Bạch Tình Đình. Từ trước đến giờ, ông luôn cho rằng, Bạch Tình Đình mới là thứ quý giá nhất đối với mình. Vì đứa con trai không có quá nhiều tình cảm với mình, ông lại làm tổn thương con gái yêu của mình, chuyện này khiến Bạch Cảnh Sùng rất đau lòng. Ông nhìn Bạch Tình Đình bây giờ liền nghĩ đến chính mình năm đó. Năm đó, ông cũng kiên trì như vậy, rất ghét người khác lừa gạt mình. Cha nào con nấy, những điều này đều là Bạch Cảnh Sùng di truyền lại cho con gái. Bạch Cảnh Sùng cũng hiểu được tâm trạng của Bạch Tình Đình. Ông khoát tay, nói:
- Tình Đình, những người đó cứ sa thải khỏi tập đoàn. Con nói không sai, cho dù cha toan tính hay suy nghĩ thế nào, cũng không thể dùng lợi ích của tập đoàn để đánh đổi được, như vậy thật sự là không đúng. Lúc còn trẻ cha rất ghét những chuyện này, nhưng thật không ngờ đến lúc tuổi già lại tự mình làm loại chuyện này. Tình Đình, đây là lời nói thật lòng của cha, cha muốn con sa thải những người đó. Nhưng mà, cha chỉ xin con một chuyện, đừng vì chuyện này mà truy cứu những bộ hạ cũ của cha, bọn họ cũng vì cha nên mới làm như vậy!
- Cha, cha đừng nói nữa, con biết phải xử lý thế nào mà!
Bạch Tình Đình nói:
- Con đáp ứng cha là được, con sẽ sa thải những người mới vào tập đoàn, nhưng sẽ không tiếp tục truy cứu những người khác nữa, chuyện này cứ kết thúc như vậy đi!
Lúc Bạch Tình Đình nói những lời này, cô còn ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua Trương Lộ Tuyết. Dù sao chuyện này không phải của riêng cô, cô cũng cần trưng cầu ý kiến của Trương Lộ Tuyết. Chỉ thấy Trương Lộ Tuyết khẽ gật đầu với Bạch Tình Đình, tán thành với đề nghị của cô. Bạch Tình Đình lại đỡ Bạch Cảnh Sùng ngồi xuống ghế salon. Cô tự mình rót cho ông một chén nước, đặt ở trước mặt, sau đó cô ngồi xuống bên cạnh cha mình. Trương Lộ Tuyết cũng ngồi đối diện với Bạch Cảnh Sùng, cô nói:
- Bác Bạch, cha cháu còn thường xuyên nhắc tới bác đấy, cứ nói là bác Bạch không chịu đến nhà cháu chơi, cha cháu rất nhớ bác đó!
- Khiếu Thiên dạo này thế nào rồi?
Tình cảm của Bạch Cảnh Sùng và Trương Khiếu Thiên rất sâu đậm. Tuy dạo này ông không gặp Trương Khiếu Thiên, nhưng không thể nói rằng trong lòng ông không nhớ đến bạn mình.
- Cha cháu vẫn khỏe, ông ấy có rất nhiều chuyện để làm, hôm qua cha cháu còn đi câu cá với mấy người bạn đó!
Trương Lộ Tuyết cười nói:
- Cháu đã từng dặn dò cha cháu, phải chú ý giữ gìn sức khỏe!
- Ai dà, ngoảnh đi ngoảnh lại, cháu và Tình Đình đã lớn thế này rồi, tuế nguyệt không buông tha người mà!
Bạch Cảnh Sùng dường như đang cảm khái, ông thở dài nói:
- Nhớ năm đó, bác và Khiếu Thiên tráng chí bừng bừng, tự mình sáng lập Tập đoàn Tân Á và Tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ. Nhưng không ngờ cuối cùng hai tập đoàn chúng ta lại sáp nhập làm một. Sớm biết vậy, năm đó, chúng ta nên góp vốn cùng gây dựng sự nghiệp, nói không chừng bây giờ tập đoàn đã lọt vào top 500 tập đoàn lớn nhất thế giới ấy chứ!
Bạch Tình Đình nghe Bạch Cảnh Sùng nói vậy, cô liền chu môi ra, làm nũng với ông, nói:
- Cha, chẳng phải là lúc ấy cha đã đồng ý cho anh ấy sáp nhập tập đoàn sao? Lúc ấy con cực lực phản đối chuyện sáp nhập, tại sao phải sáp nhập, cha xem, bây giờ anh ta chẳng quản chuyện gì cả, chỉ mệt chết con và Lộ Tuyết thôi, chuyện của tập đoàn đều do bọn con quản lý. Làm gì có tổng giám đốc như vậy chứ, thật sự là quá kỳ cục!
Nghe Bạch Tình Đình phàn nàn, Bạch Cảnh Sùng vừa cười vừa nói:
- Tình Đình, sáp nhập là xu thế tất yếu. Hai tập đoàn chúng ta đều đang nợ nần, gặp phải nguy cơ, nếu như không phải Tiểu Diệp giúp đỡ, có lẽ hai tập đoàn đã sớm gặp cảnh phá sản rồi. Cha không trách móc chuyện sáp nhập tập đoàn, chỉ là cảm khái chuyện cũ mà thôi. Cha và Trương Khiếu Thiên đều chưa từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay, tập đoàn bây giờ phát triển rất tốt, cha cảm thấy rất hài lòng!
- Bác Bạch, cháu và Tình Đình làm sao có thể tài giỏi hơn bác và cha cháu được, thế hệ của bác và cha cháu mới thực sự là những người quản lý!
Trương Lộ Tuyết nhẹ nhàng nói:
- Chúng cháu bây giờ chỉ tiếp tục đi theo con đường mà bác và cha cháu đã khai phá lúc đầu mà thôi!
Bạch Cảnh Sùng nhìn Trương Lộ Tuyết, ông cười nói:
- Lộ Tuyết, thấy cháu và Tình Đình lại có thể hòa thuận với nhau như vậy, bác cũng cảm thấy yên lòng. Năm đó bác và cha cháu đã từng ước định, sinh nam thì kết làm huynh đệ, sinh nữ thì kết làm tỷ muội, một nam một nữ thì kết làm phu thê. Bây giờ hai con đã trở thành tỷ muội, đây quả thực là một chuyện tốt!