Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1672: CHƯƠNG 1672: NGƯỜI BẠN THUỞ NHỎ (2)

Cái “giới” đó ban đầu dùng để chỉ chung một nhóm người trong phạm vi nhỏ, dần dần, phạm vi của nó được mở rộng vô tận, nào là giới thượng lưu, giới văn nghệ, giới đua ngựa... Diệp Lăng Phi không nghĩ rằng mình thuộc giới nào, hắn cũng không muốn gia nhập những hội đó. Cuộc sống như vậy không phải là điều Diệp Lăng Phi ưa thích, cũng không phải cuộc sống mà hắn hướng tới. Diệp Lăng Phi luôn hy vọng có một cuộc sống tự do tự tại, không hề bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì, đó mới là cách sống mà hắn thực sự khao khát.

Mộ Văn mặc một chiếc quần jean, trên người là một chiếc áo khoác màu cà phê, cách phối hợp trang phục càng khiến cô trở nên gợi cảm hơn. Lần trước Diệp Lăng Phi gặp Mộ Văn cũng đã cách đây khá lâu rồi, lần đó Mộ Văn bị thương, may mà có Diệp Lăng Phi, nếu không thì cô đã có thể bỏ mạng ở thành phố Vọng Hải. Diệp Lăng Phi vốn nghĩ rằng mình sẽ không gặp lại Mộ Văn nữa, nhưng không ngờ là hắn và cô vẫn gặp nhau. Mộ Văn là một đặc công, điều đó khiến cho mỗi khi đối mặt với cô, trong lòng Diệp Lăng Phi phải có sự đề phòng. Phải biết rằng hành động của các nhân viên đặc công như Mộ Văn không phải do họ quyết định, họ có cấp trên, phải tuân theo mệnh lệnh của thủ trưởng. Đừng nhìn Mộ Văn bây giờ trò chuyện rất vui vẻ với Diệp Lăng Phi, thậm chí cô còn coi hắn là bạn, nhưng tất cả những điều đó chỉ là vẻ ngoài giả dối. Một khi Mộ Văn nhận được chỉ thị của cấp trên tiêu diệt Diệp Lăng Phi, cô sẽ không chút do dự lập tức chấp hành ngay. Diệp Lăng Phi không hề nghi ngờ điều đó, bởi vì nếu cô đã là một đặc công thì nhất định sẽ làm như vậy. Thứ đặc công cần không phải là tình cảm, cũng không phải là bạn bè, trong lòng họ chỉ có thể có quốc gia, vinh dự quốc gia cao hơn tất cả. Đây chính là điều họ được dạy khi mới gia nhập vào tổ chức đặc công, hành động của họ cơ bản cũng dựa trên điều này. Nhưng không thể phủ nhận trên thế giới này còn có rất nhiều đặc công không đạt tiêu chuẩn, những người này rất coi trọng tình cảm, thậm chí còn có thể vì cảm tình mà phản bội lại lời thề. Tuy nhiên, Diệp Lăng Phi không cho rằng Mộ Văn là một người như vậy, ít nhất là theo hắn thấy, Mộ Văn không phải là kiểu đặc công có thể làm được chuyện đó. Có thể Mộ Văn có tình cảm, cô đã từng thương tâm vì mất đi người yêu, nhưng điều đó không có nghĩa là cô sẽ vì cảm tình mà rời bỏ thân phận đặc công. Mấu chốt của vấn đề là nếu Mộ Văn không tiếp tục làm đặc công nữa, cô ta còn có thể làm gì? Làm thế nào để tiếp tục sinh tồn trong xã hội này? Cô ta có thể che giấu thân phận để sống cuộc sống của một người bình thường, nhưng liệu cô ta có thật sự có thể buông bỏ tất cả không? Diệp Lăng Phi không muốn quá thân cận với Mộ Văn, nếu tiếp xúc nhiều với cô, có thể cô sẽ biết thêm nhiều bí mật của hắn. Diệp Lăng Phi suy nghĩ rất rõ ràng, khi tiếp xúc với Mộ Văn nhất định phải duy trì cảnh giác, tuyệt đối không thể đối đãi với cô như với những người phụ nữ khác, bởi vì Mộ Văn là một người phụ nữ rất không bình thường.

- Không ngờ là anh cũng đọc tạp chí thời thượng đấy!

Mộ Văn đi vào quán cà phê, cô nhìn thấy Diệp Lăng Phi đang ngồi gần cửa sổ. Mộ Văn cầm túi xách bước nhanh tới trước mặt Diệp Lăng Phi. Cô đặt chiếc túi xuống bàn, ngay gần tay phải của mình, đây là thói quen của Mộ Văn. Cô làm như vậy để một khi gặp phải sự cố gì, cô có thể phản ứng một cách nhanh nhất. Diệp Lăng Phi dám chắc trong túi xách của Mộ Văn nhất định có vũ khí, thường là súng ngắn.

- Tôi chỉ rảnh rỗi nên giở ra xem thôi, không có ý đọc tiếp đâu!

Diệp Lăng Phi đẩy cuốn tạp chí sang chỗ Mộ Văn, nói:

- Cô muốn uống chút gì không?

- Cái gì cũng được!

Mộ Văn nói:

- Tôi không có yêu cầu gì, chỉ cần có đồ uống là được rồi!

Diệp Lăng Phi gọi nhân viên phục vụ lên, gọi hai ly cà phê. Quyển tạp chí cũng được nhân viên phục vụ cất lại vào giá sách. Diệp Lăng Phi lấy thuốc lá ra, sau khi châm lửa, hắn nhìn xung quanh, thấy quán cà phê không đông khách lắm, Diệp Lăng Phi cười nói:

- Hút thuốc ở trong quán cà phê chung quy là không tốt!

- Không tốt mà anh còn hút!

Mộ Văn nói:

- Diệp Lăng Phi, anh nói xem, có phải là anh rất kỳ quái không?

- Tôi không cảm thấy mình có gì kỳ quái cả!

Diệp Lăng Phi nói:

- Đạo đức suy cho cùng cũng chỉ là đạo đức, muốn làm thì vẫn cứ làm. Tôi chỉ nói là hút thuốc ở trong quán cà phê là không tốt, nhưng tôi không nói là tôi sẽ không hút thuốc ở trong quán cà phê!

- Diệp Lăng Phi, tôi đã sớm biết anh lẻo mép, bây giờ xem ra quả đúng là như vậy!

Mộ Văn gác chân lên, không thèm để ý đến hình tượng, cô thò tay vào trong túi xách, lấy ra một bao thuốc lá dành cho phụ nữ rồi châm lửa hút ngay trước mặt Diệp Lăng Phi. Mộ Văn cười nói:

- Đừng tưởng rằng chỉ có đàn ông các anh mới hút thuốc!

- Tôi chưa từng cho rằng chuyện hút thuốc là chuyện của riêng đàn ông, cô cũng có thể hút thuốc mà!

Diệp Lăng Phi nói: - Mộ Văn, tôi luôn cho rằng cô là một người phụ nữ không giống những người phụ nữ bình thường khác, từ trước tới giờ luôn là như vậy!

- Cảm ơn, nghe xong câu này của anh, không biết là tôi nên cảm thấy mình may mắn hay là bi ai đây!

Lúc Mộ Văn nói chuyện, nhân viên phục vụ của quán đã mang cà phê mà Diệp Lăng Phi và Mộ Văn gọi lên. Mộ Văn “cảm ơn” một tiếng, sau đó nhận ly cà phê từ cô nhân viên phục vụ, đặt trước mặt mình, cầm chiếc thìa nhỏ khuấy cà phê. Diệp Lăng Phi thích uống cà phê đen, hắn cho rằng cà phê như vậy mới giữ được hương vị thuần khiết. Diệp Lăng Phi và Mộ Văn, cả hai người một tay cầm điếu thuốc, một tay khuấy cà phê. Thỉnh thoảng Mộ Văn lại nhìn Diệp Lăng Phi, dường như cô đang suy nghĩ xem nên nói với hắn điều gì. Diệp Lăng Phi thì vẫn lặng im không nói lời nào. Cuối cùng, Mộ Văn mở lời trước:

- Diệp Lăng Phi, tôi nghĩ trong điện thoại tôi đã nói với anh rồi, lần này tôi đến Vọng Hải không phải để du lịch, tôi có nhiệm vụ phải đến đây!

Diệp Lăng Phi khẽ gật đầu, nói:

- Chuyện này cô đã nói với tôi rồi, nhưng lại giống như những chuyện tôi phải làm bây giờ. Nếu được như thế thì tốt nhất. Tôi vốn không có nhiều thời gian để xử lý chuyện này, nếu cô tham gia vào thì tôi có thể thoát ra rồi, chỉ cần ngồi chờ tin tốt của cô. Tôi tin tưởng vào thực lực của cô, xử lý những chuyện như thế này sẽ rất đơn giản!

Mộ Văn lắc đầu, nói:

- Anh không tưởng tượng được sự phức tạp của chuyện này đâu. Căn cứ vào những tin tức tình báo mà tôi nắm được, tổ chức nước ngoài đã tham gia vào chuyện này. Ngoài ra, còn có một nhà sử học trong nước cũng đang bám theo Cửu Long triều thánh!

Tổ chức nước ngoài mà Mộ Văn nói chính là tổ chức của Chu Ngọc Địch. Chuyện này Diệp Lăng Phi đã biết từ lâu rồi, bởi vậy, hắn không cảm thấy có gì bất ngờ cả. Chỉ là khi Mộ Văn đề cập đến chuyện có một nhà sử học trong nước cũng tham dự vào chuyện này, lại khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy có chút hứng thú. Hắn nâng ly cà phê lên, nhấp một ngụm, sau đó đặt ly cà phê xuống, nhìn Mộ Văn, nói:

- Mộ Văn, có thể nhà sử học trong nước đó rất có hứng thú với Cửu Long triều thánh đấy. Phải biết rằng những cổ vật trong truyền thuyết như vậy chỉ có thể gặp chứ không thể cầu được, nhất là với những người nghiên cứu lịch sử, họ càng hi vọng có thể tận mắt nhìn thấy thứ cổ vật đó!

- Nếu chuyện này thực sự đơn giản như thế thì tôi không cần phải nói với anh làm gì!

Mộ Văn nói:

- Đầu tiên, tôi biết anh được một vị lãnh đạo ủy thác để làm chuyện này, mà mục đích của tôi cũng gần giống anh, như vậy có thể nói chúng ta có cùng chung mục đích. Nhưng vấn đề là có một nhà sử học tuy ở trong nước, nhưng mục đích của bọn họ lại không giống chúng ta. Có một số người lợi dụng tri thức phong phú của mình để đi tìm kiếm các kho báu, sau khi đào được bảo vật thì bán với giá cao. Có rất nhiều quốc bảo vì thế mà bị thất lạc sang nước ngoài!

- A!

Diệp Lăng Phi tỏ vẻ thờ ơ. Nghe Mộ Văn nói xong, hắn cũng không có phản ứng gì đặc biệt, lại nâng ly cà phê lên uống một ngụm. Mộ Văn thấy Diệp Lăng Phi tỏ thái độ lãnh đạm như vậy, cô liền bổ sung thêm:

- Căn cứ theo những gì tôi nắm được, anh đã từng tiếp xúc với nhà sử học đó!

Diệp Lăng Phi nghe xong, cười nói:

- Vậy sao, tôi thật sự không biết chuyện này. Mộ Văn, vậy cô nói xem, rốt cuộc nhà sử học mà cô nhắc đến là ai?

- Giáo sư Thái Duyệt của Viện Bảo tàng Lịch sử. Dạo này tôi mới để ý đến ông ta, trước giờ tôi chưa từng chú ý đến ông ta. Tất nhiên, sở dĩ tôi chú ý đến ông ta không phải vì khả năng ông ta có giao dịch mua bán cổ vật ở chợ đen, mà là vì con gái nuôi của ông ta, Thái Tiểu Ngọc!

Diệp Lăng Phi nghe Mộ Văn nói xong, hắn nhìn Mộ Văn, nói:

- Cô bé đó tôi đã gặp rồi, chỉ là tôi không biết cô ta có quan hệ gì với cô?

- Tôi hoài nghi Thái Tiểu Ngọc là... là bạn thuở nhỏ của tôi!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!